Có Thêm Hai Vườn Hoa Cầu Nguyện Cho Nhà Nước Pháp Quyền XHCNVN

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 78.5 kb

Chuyện Toà Khâm sứ biến thành vườn hoa đã trở thành đề tài cho các cuộc chuyện trò của dân Hà Thành. Đây là công trình được thi công kỷ lục với thời gian ngắn nhất, cách thực hiện lạ nhất. Quá nhiều cái nhất khiến người ta nghi ngờ về sự minh bạch của Chính quyền Việt Nam trong dự án này. Nhiều người tự hỏi nếu Nhà nước có lý thì việc gì phải lén lút như thế. Nếu có lý thì tại sao phải có cảnh sát, chó săn…

Kịch bản vừa xảy ra tại Toà Khâm sứ cách nay một tuần, đang tiếp tục được công diễn tại khu đất 178 phố Nguyễn Lương Bằng. Vẫn kịch bản ấy: 4giờ sáng động thổ. Vẫn cách làm ấy: lén lút như kẻ trộm, với chó săn và cảnh sát chặn hết các nẻo đường, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Bên cạnh đó, hệ thống thông tin mở hết công suất, khi kết án giáo dân, khi tâng công nhà nước, khi qui kết các linh mục, tu sĩ vi phạm pháp luật, lúc hát các bài nhạc đỏ ca ngợi quê hương đất nước với một giọng hát não nề.

Nhiều người tự bảo: “Vậy là lại thêm một vườn hoa tưởng niệm nhà nước pháp quyền Xã hội chủ nghĩa”. Cũng đúng thôi, bởi đây là hai dự án mà các cấp lãnh đạo nhà nước đã bất chấp pháp lý và đạo lý.

Ai cũng biết nhà thờ Thái Hà vẫn đang tiếp tục công việc khiếu kiện. Khu đất 178 phố Nguyễn Lương Bằng vẫn đang trong vòng tranh tụng để xác định chủ sử dụng khu đất. Về mặt pháp lý, Nhà thờ Thái Hà có đầy đủ giấy tờ chứng minh quyền sử dụng hợp pháp khu đất này. Trong các lần tranh luận trước đây tại các cơ quan công quyền, phía nhà thờ luôn đẩy các quan chức vào thế bí.

Theo thông tin chúng tôi biết được, tại cuộc họp với Sở Tài nguyên Môi trường Hà Nội ngày 11/4/2008, ông tiến sĩ Trịnh Kiên Đĩnh – Phó giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường, kiêm trưởng Đoàn Thanh tra Liên ngành, khi bị đẩy vào thế bí đã văng tục trước mặt các linh mục, tu sĩ, khiến ông trưởng Ban Tôn giáo quận Đống Đa đã phải thốt lên một câu: “Đồ vô văn hoá”.

JPEG - 49.7 kb
Trịnh Kiên Đĩnh.

Cũng vẫn ông Trịnh Kiên Đĩnh, trong cuộc họp với nhà thờ Thái Hà tại UBND thành phố Hà Nội, ngày 17/9/2008, sau khi các linh mục nhà thờ Thái Hà đưa ra các lập luận hết sức thuyết phục và đặt ông câu hỏi rằng: “Ông giải thích sao về việc ngày 30/1/1961 chính quyền Hà Nội đã ký quyết định giao đất cho Xí nghiệp dệt Thảm len, trong khi các công văn của UBND lại nói rằng ngày 24/10/1961 linh mục Vũ Ngọc Bích đã ký giấy bàn giao để thực hiện thông tư số 73/TTg”, thì ông đã không còn biết phải trả lời thế nào bèn lý luận cùn: “Tôi đã hỏi các cụ cao niên, các cụ cho biết, thời đó, nó làm như thế: nó chủ trương, rồi thực hiện và cuối cùng ra nghị quyết, thông tư. Việc linh mục Bích ký giấy bàn giao để thực hiện Thông tư ra sau một năm là đúng”.

Không biết nhà nước này có bao nhiêu quan chức như ông tiến sĩ Trịnh Kiên Đĩnh, bí thì nói tục, nói càn.

Thực ra, ông Trịnh Kiên Đĩnh vẫn không càn và cùn bằng ông Vũ Hồng Khanh – Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội. Theo chúng tôi được biết, cũng tại cuộc họp với Dòng Chúa Cứu Thế – giáo xứ Thái Hà ngày 17/9/2008, sau khi ông Phạm Xuân Hằng – Chủ tịch UBMTTQ thành phố Hà Nội – yêu cầu UBND thành phố Hà Nội phải trả lời nhà thờ bằng văn bản những kiến nghị chính đáng mà nhà thờ đã nêu, thì ông Phó chủ tịch UBND thành phố đã “chỉ đạo” cho thanh tra thành phố: “Các đồng chí về xem 5 cái thời điểm mà linh mục Bích đã ký giấy bàn giao, chọn một thời điểm thôi. Nếu phải cung cấp chứng cớ thì không phải là cung cấp hết, cái nào thấy có lợi thì cung cấp còn không có lợi thì thôi”.

Họp với nhau là thế, thế nhưng, cũng chỉ đúng một tuần sau, vẫn “đồng chí” Vũ Hồng Khanh đã ký quyết định biến khu đất 178 thành công viên cây xanh, bấp chấp các qui định pháp luật về Khiếu nại, tố cáo; bất chấp việc chính miệng ông đã tỉ mỉ hướng dẫn các linh mục, tu sĩ nhà thờ Thái Hà tiếp tục tiến trình khiếu nại theo Luật Khiếu nại, tố cáo; bất chấp chân lý và công lý.

Thực ra, trước khi UBND thành phố Hà Nội ra quyết định này, thì trước đó Công an Hà Nội, dưới sự chỉ đạo của Thiếu tướng Nhanh, đã lãnh trách nhiệm trước chính phủ giải quyết việc cầu nguyện ôn hoà của các giáo dân tại khu đất 178 phố Nguyễn Lương Bằng một cách bất chấp đạo lý. Theo nguồn tin từ chính nội bộ của ngành công an, ông thiếu tướng đã chỉ đạo cho một Giám đốc của một trung tâm cai nghiện xả một trại cai nghiện về Hà Nội để dọn dẹp vệ sinh. Những học viên này hoàn toàn không biết nhiệm vụ của mình và chỉ khi được bơm thuốc kích thích họ mới được dạy cho biết những gì phải làm.

Sáng hôm sau, báo chí loan tin, tối 21 tháng 9, có một “lực lượng quần chúng tự phát” do bức xúc đã kéo đến khu vực 178 phố Nguyễn Lương Bằng phá dỡ lều bạt và các vật dụng khác. Tuy nhiên, có điều đặc biệt là, chỉ một lúc sau, khu linh địa Đức Bà đã được “lực lượng quần chúng tự phát” dọn dẹp sạch sẽ. Các lều bạt, vật dụng được xếp vào một chỗ, ngăn nắp và sáng hôm sau được các chiến sĩ cảnh sát hiện trường bán cho các chị đồng nát. Chuyện đó cho thấy không hề có “lực lượng tự phát”. Tất cả đã được chính quyền sắp đặt, lên chương trình cụ thể.

Khu vực 178 phố Nguyễn Lương Bằng đang được gấp rút tiến hành xây dựng các hạng mục công trình. Các công nhân được chỉ đạo làm việc thâu đêm suốt sáng để che lấp những bất công trong cách hành xử của chính quyền và để nhanh chóng làm vơi đi những vết đen đang ngày càng lộ rõ trên gương mặt của những nhà lãnh đạo đang hô hào toàn dân xây dựng một nhà nước pháp quyền XHCN.

Qua vụ việc này, nhiều người có lương tri, yêu chuộng công lý và sự thật đã có dịp chứng kiến sự tàn bạo của chính quyền cộng sản, việc coi thường pháp luật của các quan chức Hà Nội, sự tha hoá trong nội bộ chính quyền từ Trung ương tới địa phương.

Qua vụ việc này, ai cũng có thể thấy cái ác mang bộ mặt CS đã lộ rõ nguyên hình. Sự tha hoá về đạo đức, sự bất chấp lương tri đang được chính quyền CS cổ võ nhằm bảo vệ chế độ, bằng những mệnh lệnh, những chỉ đạo của cấp trên.

Những ngày qua, người ta có cảm tưởng được sống lại “thời cải cách ruộng đất” với những màn đấu tố các Giám mục, linh mục, tu sĩ, những ai yêu chuộng công lý và hoà bình, bằng những xuyên tạc, mạ lị, đổi trắng thay đen…nhằm đẩy những người yêu công lý, muốn xây dựng một nhà nước pháp quyền ra khỏi xã hội. Trong khi đó, những kẻ “phản động thật sự” – những kẻ đang kìm hãm sự phát triển của đất nước – là những quan chức thành phố Hà Nội đang giả nhân nghĩa rêu rao về một nền đạo đức XHCN, nhưng cũng chỉ lôi kéo và qui tụ quanh mình những thành phần bất hảo và dùng họ để thực hiện mục tiêu của mình.

Thêm một vườn hoa nữa được hình thành, bất chấp pháp lý và đạo lý; bất chấp công lý và sự thật. Vườn hoa này không biết tên gọi của nó sẽ là gì, nhưng đây mãi mãi sẽ là vườn hoa tưởng niệm một Nhà nước pháp quyền XHCN.

Thế nhưng nhìn một khía cạnh khác, thì có lẽ đây cũng là một giải pháp chuyển tiếp tốt. Vì dĩ nhiên ai cũng có thể đoán ra là Nhà nước ngay lập tức không bao giờ muốn trả lại TKS và khu đất Thái hà đâu, vì nhiều lý do ai cũng biết. Cho nên Nhà nước đi đến giải pháp là biến nó thành vườn hoa để đánh lừa dư luận và tưởng làm như thế là việc cầu nguyện đòi công lý của người Công giáo Hà nội sẽ chấm dứt vì không còn TKS hay đất Thái hà để đòi.

JPEG - 152 kb

Nhà nước và các tham quan đã lầm! Người công giáo cầu nguyện đâu có cần phải có tượng Đức Mẹ và Thánh giá (vì đám ô hợp đã cướp đi mất). Nhưng Chúa ở khắp mọi nơi và ở trong lòng những người có đức tin, nên ở đâu cũng cầu nguyện được, và Đức Mẹ sẽ cùng đồng hành với con cái của mình qua các buổi cầu nguyện. Giờ đây Nhà nước đã làm sạch sẽ hai nơi thành công viên, do vậy cũng là những nơi rất lý tưởng để mỗi cuối tuần anh chị em Công giáo tiếp tục đến đó tham quan và cầu nguyện tiếp tục. Thế lại không tốt hay sao? Vì mục tiêu ngay từ đầu là cầu nguyện cho Công lý được thể hiện trên quê hương cơ mà! Nay lại có chỗ cầu nguyệnkhang trang, có hoa tươi, có cảnh đẹp, tâm hồn dễ nâng lòng lên với Chúa lắm! Trước đây chúng ta phải đứng bên lề đường để cầu nguyện, nay thì được vào chính diện để nguyện cầu. Chả lẽ Nhà Nước lại lại tiếp tục cử mỗi cuối tuần hay mỗi ngày vài ba trăm anh công an tiếp tục canh chừng những người cầu nguyện này nữa hay sao?

Vì thế hai công viên mới này sẽ là “Công viên Cầu nguyện TKS” và “Công viên Cầu nguyện Thái Hà”.

Tạ ơn Chúa, Amen

Hà Thạch
Dòng Chúa Cứu Thế

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.