CSVN đạt mục tiêu buôn người thành công và nỗi lo lâu dài

Từng đoàn, từng đoàn người trẻ xuất cảnh đi nước ngoài làm việc. Ảnh: Internet
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Một quốc gia mà chỉ biết đưa người dân đi qua nước khác làm mướn thì quốc gia đó làm sao thịnh vượng nổi?

Cục Quản lý lao động ngoài nước (Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội Việt Nam) vừa ra thông báo rằng trong 10 tháng đầu năm, số người đi xuất khẩu lao động đã vượt chỉ tiêu cả năm. Theo đó, hồi đầu năm, CSVN đặt mục tiêu năm nay sẽ đưa 125 ngàn người ra nước ngoài làm mướn cho tư bản. Nhưng chỉ trong 10 tháng thì đã có 130.640 người lao động Việt Nam xuất cảnh đi nước ngoài làm việc.

Đây là kết quả chính sách bán dân đi làm culi kiếm tiền nuôi chế độ của nhà nước CSVN trong thời gian qua. Nhất là sau đại dịch, các lãnh đạo cộng sản đi tới nước nào cũng xin hợp tác lao động, đưa dân Việt Nam qua làm việc. Nước người ta thì xuất khẩu linh kiện điện tử, công nghệ, kỹ thuật tự động, còn Việt Nam thì chỉ có lao động chân tay, bán sức lấy tiền, bán mồ hôi nước mắt của dân nuôi bộ máy chính trị đầy “điểm nghẽn” của CSVN.

Việt Nam đang trải qua thời kỳ dân số vàng, thanh niên thừa sức nhưng thiếu việc. Đây là một bất lợi lớn cho nền kinh tế khi không thể tận dụng nội lực để thúc đẩy kinh tế trong nước mà phải đưa người trẻ đi bán sức lao động cho nước ngoài. Để rồi một khi qua giai đoạn dân số vàng, Việt Nam sẽ chịu một áp lực lớn khi phần lớn dân số sẽ nằm ở mức già.

Bài học từ Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan vẫn còn đó. Nhưng ít nhất, họ đã tận dụng tốt thời kỳ dân số vàng để phát huy hết tiềm lực. Bây giờ thì dân họ già, nhưng giàu, họ mướn người trẻ của Việt Nam sang thì họ vẫn giàu. Nhưng tới khi Việt Nam bước vô thời kỳ dân số già mà vẫn chưa giàu, thì đó là một nguy cơ mà ai cũng thấy rõ, lúc đó lấy tiền đâu mà mướn người khác qua làm việc cho mình.

Trớ trêu thay, ba nước mướn người Việt Nam đông nhất đều là những nước tư bản đồng minh của Hoa Kỳ ở Á Châu, cũng chính là Nhật Bản, Hàn Quốc và Đài Loan như đã nói ở trên. Người Việt sang các nước này chủ yếu làm trong các hãng sản xuất chế tạo (cơ khí, dệt may, giày da, lắp ráp điện tử…), hoặc làm xây dựng, nông nghiệp, ngư nghiệp và dịch vụ (chăm sóc người cao tuổi, người bệnh, giúp việc trong gia đình)…

Mức lương trung bình của lao động Việt Nam tại Hàn Quốc là từ 1.500 đến 2.000 USD; ở Nhật Bản 1.200 đến 1.500 USD; còn Đài Loan là trong khoảng 800 đến 1.200 USD. Ngoài ra thì dân Việt Nam cũng đi Trung Đông và Malaysia nhiều. Các nước này thì mức lương thấp hơn ba nước Đông Á, trung bình từ 600 đến 1.000 USD đối với người có tay nghề và 400 đến 600 USD với lao động phổ thông. Cũng theo thống kê của Cục Quản lý lao động ngoài nước thì hiện có hơn 650.000 lao động Việt Nam đang làm việc tại hơn 40 quốc gia và vùng lãnh thổ, gửi về khoảng 3,5 đến 4 tỷ USD kiều hối mỗi năm.

Nhìn vào số lượng người Việt ra nước ngoài tha phương cầu thực và mức lương mà họ nhận được, có thể các quan chức CSVN sẽ thấy “phấn khởi, vượt chỉ tiêu”… Nhưng đó là một nỗi lo về lâu dài. Một quốc gia mà chỉ biết đưa người dân đi qua nước khác làm mướn thì quốc gia đó làm sao thịnh vượng nổi?

Nói chi xa, đặt trường hợp trong một gia đình 4 người, có cha mẹ khoảng 40-50 tuổi, hai con khoảng 20 tuổi, tức là cả 4 người đều còn ở trong độ tuổi lao động. Nhưng các thành viên đều phải tha phương cầu thực, ở trọ làm mướn thì đó có còn là một gia đình đúng nghĩa không? Mà rồi họ có đi làm mướn mãi được không?

Một quốc gia cũng vậy, không thể bán sức lao động mãi được. Nếu không xây dựng nền tảng vững chắc trong nước, không vận dụng được tiềm năng nhân lực người dân thì khi bước vào thời kỳ dân số già, Việt Nam lấy người đâu mà xuất khẩu lao động? Hơn nữa, 20 năm sau, liệu rằng thế giới có còn cần con người làm lao động không? Bây giờ thì lao động tay chân và cả lao động trí óc cấp trung đều đang dần thay thế bằng công nghệ AI hết rồi.

Đó là chưa nói tới chuyện thanh niên đi rồi tìm cách ở lại, những người có năng lực, có nhận thức, họ sẽ chọn ở lại những quốc gia phát triển, dân chủ, tự do. Rất nhiều nỗi lo trước tình trạng chảy máu nguồn nhân lực. Nhưng CSVN chỉ nhìn thấy những chuyện trước mắt, vui trước những đồng tiền lẻ từ việc bán dân Việt. Chứ nếu biết lo về lâu dài, tận dụng nguồn nhân lực hiệu quả, thúc đẩy tiềm lực trong nước thì Việt Nam sẽ có những khoản lợi kếch xù rồi!

Dân Trần

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Nhà văn Nguyên Ngọc (hàng ngồi, thứ tư từ trái sang) cùng các văn hữu. Ảnh: FB Hoang Thụy Hưng

Các cơ quan hữu trách phải thay đổi cách xử sự với CLB Văn Đoàn Độc Lập!

Với tư cách một công dân, một cây bút độc lập, cũng là một thành viên CLB Văn Đoàn Độc Lập (tuy thời gian gần đây do tuổi cao sức yếu, không có điều kiện tham gia tích cực các hoạt động của CLB), tôi nghiêm chỉnh yêu cầu các cơ quan hữu trách lập tức xem xét thay đổi hành xử với CLB và chủ tịch CLB là nhà văn Nguyên Ngọc, một nhà cách mạng lão thành nhiều công lao với đất nước trong suốt cuộc đời đẹp như ngọc của ông! (Nhà thơ Hoàng Hưng)

Ảnh minh họa: AI - Tạp chí Thế Kỷ Mới

Kiểm duyệt không chỉ xóa bài – nó thay đổi cách bạn nghĩ, nói và nghe

Hơn hai mươi năm trước, người ta hào hứng gọi Internet là “quảng trường công cộng mới”: Ai cũng có thể lên tiếng, ý tưởng cạnh tranh công bằng, người nói và người nghe gặp nhau không qua trung gian. Giấc mơ đó dần thành thứ gì đó khác hẳn — vì kiểm duyệt.

Bài này không tranh luận về kiểm duyệt đúng hay sai, mà muốn nhìn vào một thứ ít được chú ý hơn: Kiểm duyệt đang làm gì với cách chúng ta nói chuyện, nhìn nhau, và hiểu thế giới?

Việt Nam trước ngã rẽ… (Con người – Thể chế – “Vòng kim cô” địa chính trị)

Feuilleton ba kỳ này không nhằm phán xét, càng không nhằm kích động. Mục tiêu của nó là nhận diện một thực thể vô hình nhưng quyết định vận mệnh quốc gia: Cái mà ta có thể gọi là “bóng ma thể chế.” Đó không phải là một âm mưu bí ẩn, cũng không phải là một thế lực siêu hình. Nó là tổng hòa của mạng lưới quyền lực, lợi ích, ràng buộc và nỗi sợ – thứ vừa duy trì ổn định, vừa kìm hãm đột phá.

Hình ảnh cho thấy chiếc mô tô (góc trên, bên phải) rượt đuổi em học sinh đến trượt ngã tử vong, "lặng lẽ" quay đầu bỏ đi! Ảnh: VNTB

Đảng viên ‘quay đầu’ trước nỗi đau của dân

Theo đó, trong video được đăng tải, hình ảnh chiếc xe đi sau có những dấu hiệu giống một cảnh sát giao thông điều khiển phương tiện giao thông đang di chuyển trên đường. Thêm vào đó, trước khi chiếc xe bị tai nạn xuất hiện trong video, từ xa đã nghe tiếng còi hú quen thuộc của lực lượng cảnh sát giao thông mỗi khi truy đuổi theo người vi phạm hoặc mở đường.

Từ hai điều trên nói trên, liệu rằng, có đúng “người đi sau lặng lẽ quay đầu” là một chiến sĩ cảnh sát giao thông?