CSVN không thể ngăn chận lòng yêu nước và các hoạt động dân chủ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 28 tháng 4 vừa qua, Bộ công an CSVN đã dàn dựng một bản tin và cho một số cơ quan truyền thông của chế độ loan tải về việc đã bắt giữ Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, đảng viên đảng Việt Tân ngay sau khi anh đến phi trường Tân Sơn Nhất vào ngày 17-4-2012.

CSVN cáo buộc rằng anh Nguyễn Quốc Quân về Việt Nam để thực hiện cái gọi là “kế hoạch kích động biểu tình, khủng bố nhằm phá hoại lễ kỷ niệm 30/4 và 1/5 năm 2012 tại Sài Gòn và một số tỉnh, thành phố.”

Đây là một cáo buộc hồ đồ nhằm xuyên tạc sự đấu tranh kiên cường và bất khuất của các nhà dân chủ, đồng bào yêu nước và bà con dân oan trước những áp bức độc tài, độc ác của đảng CSVN là do những kích động từ bên ngoài.

Xuyên tạc này còn nhằm gỡ thể diện cho chế độ trong lúc guồng máy đảng trị vừa rệu rã bên trong, vừa bị đồng bào cả nước chống đối mạnh mẽ và liên tục trong thời gian qua, mà những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, vụ Tiên Lãng, vụ Văn Giang là điển hình, và đang khiến chế độ phải lúng túng đối phó.

Việc CSVN thú nhận đảng Việt Tân đã liên tục đưa nhiều đảng viên về nước hoạt động dưới nhiều hình thức khác nhau và cáo buộc đó là những hoạt động khủng bố, phá hoại mà không có bất cứ một bằng chứng nào phổ biến cho công luận phán xét, cho thấy rằng chính CSVN đã tự tố cáo sự bất lực của họ trước cao trào đấu tranh Bất Bạo Động mà đảng Viêt Tân đã và đang chia xẻ cùng với các đoàn thể, đồng bào trong nước.

Hơn thế nữa, dàn dựng ra bản tin cáo buộc anh Quân “thực hiện kế hoạch kích động biểu tình, khủng bố nhằm phá hoại lễ kỷ niệm 30/4 và 1/5” đã biểu hiện tâm trạng lo sợ của CSVN khi đối diện ngày 30/4 mỗi năm. Lo sợ vì cái gọi là “giải phóng miền Nam nghèo đói” của 37 năm trước đây nay đã trở thành cơn ác mộng mà chế độ sẽ phải trả giá trước sự vùng dậy của người dân và sự phản tỉnh của những người đã từng một thời bị bịt mắt đi theo sự lừa bịp của lãnh đạo Hà Nội.

Cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ tại Việt Nam bắt đầu ngay từ những ngày đen tối sau biến cố 30/4/1975.

Những đảng viên Việt Tân, từ Tướng Hoàng Cơ Minh, Dương Văn Tư, Lê Hồng, Ngô Chí Dũng cho đến Phạm Minh Hoàng, Dương Kim Khải, Nguyễn Thị Thanh Vân, Trương Văn Ba, Nguyễn Quốc Quân… đã tham gia vào dòng đấu tranh đó chỉ với một tâm nguyện duy nhất là: Sẵn sàng đồng cam, cộng khổ với đồng bào cả nước để giành lại tự do dân chủ cho người Việt Nam và độc lập cho đất nước trong nhiều thập niên qua.

Ngày nào mà người Việt Nam chưa được quyền sống trong nhân phẩm tôn trọng và làm chủ đất nước, ngày nào mà Việt Nam chưa thoát ra khỏi sự khống chế của tập đoàn Phương Bắc và bất cứ thế lực quốc tế nào, thì các đảng viên Việt Tân, trong cũng như ngoài nước, sẵn sàng chia xẻ gánh nặng đấu tranh với các đảng phái, tổ chức và đồng bào hầu mưu tìm một sự thay đổi tốt đẹp cho đất nước.

Không một người Việt Nam yêu nước nào, kể cả những người đã từng phục vụ trong guồng máy chế độ CSVN, mà không chia xẻ sự vui mừng của người dân Tunisia, Ai Cập hay Lybia qua cuộc cách mạng Hoa Lài vào đầu năm 2011, và nhất là những biến chuyển dân chủ hóa một cách ngoạn mục tại Miến Điện sau 20 năm bị khống chế dưới chế độ độc tài quân phiệt.

Anh Nguyễn Quốc Quân và nhiều đảng viên Việt Tân khác đang nỗ lực đem sự vui mừng đó đến với đồng bào cả nước để quyền làm người được phục hồi, người dân tham gia biểu tình chống xâm lược không còn bị bắt, bị đạp vào mặt và bị đưa vào trại “giáo dục”, đất đai nhà cửa của họ không còn bị nhà nước cướp trắng trợn.

Trong tinh thần đấu tranh bất bạo động, anh Nguyễn Quốc Quân và những đảng viên Việt Tân đang tiếp tục hành trình đấu tranh của Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Luật sư Cù Huy Hà Vũ, anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Anh3saigon Phan Thanh Hải, chị Tạ Phong Tần và của nhiều nhà dân chủ, bà con dân oan khác vì mục tiêu Dân Chủ và Độc Lập cho Việt Nam.

Sự trở về của anh Quân là một thể hiện “đồng cam cộng khổ” với đồng bào trong nước, là một khẳng định về quyền sống, quyền yêu nước, quyền tranh đấu cho công lý và quyền lên tiếng chống lại những bất công đầy dẫy trên quê hương Việt Nam.

Trong lịch sử cận đại của Việt Nam, chưa có giai đoạn nào mà dân tộc ta phải trải qua thời kỳ đen tối như ngày hôm nay, khi một thiểu số lãnh đạo độc tài dựa vào một chủ nghĩa ngoại lai đã bị nhân loại vứt vào sọt rác lịch sử, tiếp tục nhượng biển, bán đất cho ngoại bang, khống chế người dân hầu giữ chặt quyền lực, làm đầy túi tham và trắng trợn chuyển giao cho con cháu của họ những đặc quyền, đặc lợi theo đúng nghĩa của thành phần mafia đỏ.

Nhìn rõ như vậy, nhân dịp tưởng niệm 37 năm Tháng Tư Đen năm 1975, chúng ta không thể để cho CSVN ngăn chận các nỗ lực đấu tranh vì dân chủ tại Việt Nam. Nhất là không cho thiểu số độc tài CSVN dùng bất cứ những từ ngữ gian xảo nào như khủng bố, phá hoại để bôi nhọ chính nghĩa đấu tranh vì dân chủ và nền độc lập quốc gia của những người Việt Nam yêu nước.

Tri ân và đền đáp công ơn những anh hùng, liệt nữ đã hy sinh cho Tổ Quốc nhân ngày 30-4 năm nay chính là cùng nắm tay thắp sáng ngọn lửa tin yêu và quyết tâm tranh đấu để xây dựng lại một Việt Nam tự do, dân chủ và nhân quyền được tôn trọng.

Lý Thái Hùng
29/4/2012.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.