CSVN lại nhắc đến xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa

Nguyễn Xuân Phúc, Chủ Tịch Nước, chủ tọa và phát biểu chỉ đạo tại hội thảo về “Chiến lược xây dựng và hoàn thiện nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa đến năm 2030, định hướng đến năm 2045.” Ảnh: Báo Lao Động
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Xây dựng nhà nước pháp quyền là mục tiêu thực hiện của hầu hết các quốc gia kém hoặc đang phát triển mà bộ máy hành chánh công quyền còn yếu kém hoặc chưa đáp ứng đầy đủ nguyện vọng dân chủ của người dân, nhất là trong việc thực thi pháp luật công bằng. Do đó, nhà nước pháp quyền mang ý nghĩa của một thiết chế xã hội mà qua đó không có ai ở trên hay ở ngoài luật lệ và chính quyền chỉ thi hành quyền của mình dựa trên những văn bản pháp luật đã được soạn thảo và ban hành công khai. Nhà nước pháp quyền không tách rời thể chế tam quyền phân lập, nền tảng thiết yếu của mọi hình thức dân chủ trong thực tế.

Nhưng ngày nay đối với một số quốc gia còn nằm trong vòng vây của chủ nghĩa cộng sản, nhà nước pháp quyền còn được gắn thêm cái đuôi xã hội chủ nghĩa cho khác với mọi người. Nhưng cái đuôi ấy trên thực tế không có ý nghĩa gì và chỉ cho người ta thấy sự lạm dụng chữ nghĩa để trang trí, che đậy cho một chế độ dân chủ giả hiệu.

Để tô son điểm phấn cho sự giả hiệu đó, ngày 14 tháng Ba vừa qua ông Nguyễn Xuân Phúc, Chủ Tịch Nước – chủ tọa một phiên họp bàn thảo về “Chiến lược xây dựng và hoàn thiện nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa đến năm 2030, định hướng đến năm 2045.” Nếu so với mốc thời gian đề ra thì việc định hướng đến năm 2030 là quá trễ. Vì nếu tính đủ thì đảng CSVN cầm quyền đã gần 80 năm mà Việt Nam cho đến nay vẫn còn thiếu vắng một nền tảng pháp lý căn bản nhất trong việc cai trị. Nếu dựa vào nội dung thảo luận thì ông Phúc đòi hỏi các nhà chuyên môn làm sao đến năm 2030 phải dựng được khung sườn nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa. Và đến năm 2045 tức hơn 20 năm nữa có thể áp dụng nó, một thời hạn quá xa vời.

Có thể nói ông Phúc chỉ làm chuyện viển vông, giống như chuyện người cầm đèn chạy trước đầu xe. Trước hết, thử hỏi xã hội chủ nghĩa là gì và chừng nào có xã hội chủ nghĩa thì chưa có người cộng sản nào dám khẳng định. Vì chính ông tổng bí thư đảng vào năm 2013 đã từng nói rằng đến hết thế kỷ 21, biết có xã hội chủ nghĩa hoàn thiện hay chưa? Cho nên khi nói xây dựng và hoàn thiện nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa đến năm 2030, Hà Nội để lộ cho người ta thấy là hiện nay Việt Nam đang cai trị bằng luật rừng, hay luật đảng. Xài luật rừng thì theo sự tuỳ tiện còn luật đảng thì noi theo ý chí nhà cầm quyền. Có nghĩa không có cái gì gọi là “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa;” một hình thức pháp luật không hề tồn tại trên thực tế mà chỉ là ảo tưởng.

Và sau cùng, một câu hỏi thật căn bản đặt ra, pháp quyền xã hội chủ nghĩa là gì? Ông Trọng, ông Phúc, ông Thủ Tướng Chính kể cả những lý thuyết gia gộc của chế độ trong Hội Đồng Lý Luận Trung Ương trả lời ra sao cho người dân bình thường hiểu được cặn kẽ loại pháp quyền mà đảng đề cao này. Chắc chắn sẽ chẳng có ai cắt nghĩa được đó là gì, ngoài những lời giải thích dựa theo kinh điển Mác-Lê mà thiên hạ nghe mãi hóa nhàm suốt hàng chục năm qua.

Trong thực tế, pháp quyền xã hội chủ nghĩa là một nhóm từ không hề có ý nghĩa gì trong chính trị học hay luật học mà chỉ là sự cố ý gán ghép kiểu “kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa.” Nó chỉ là một cái đuôi, một nhóm từ mà các lãnh đạo CSVN dùng để “trấn an” trong nội bộ về cái bánh vẽ XHCN, bởi chính ông Phúc, ông Trong hay ông Chính cũng không hiểu nó là gì. Vì thế họ mới bày trò mời chuyên gia, các nhà nghiên cứu khoa học, mà trong thực tế là những người viết mướn cho đảng nhằm khai triển những ý kiến lòng vòng của lãnh đạo để làm sao o ép viết lại và hoàn thành dự án theo nhu cầu, bất chấp nó có đem lại lợi ích gì cho ai.

Trong một đất nước mà pháp luật bị chà đạp hàng ngày, là kẻ thù của Internet và chỉ số tự do đứng chung trong vài nước xếp hạng cuối cùng thì đẩy mạnh nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa không khác nào đem pháp luật vùi xuống bùn dơ.

Phạm Nhật Bình

 

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Cafef

Khi tài xế Grab không còn đủ sống bằng chính công việc của mình

Cuộc phản đối của tài xế Grab cuối tuần không chỉ là việc tranh chấp về vài phần trăm chiết khấu. Đó còn là sự công bằng trong mô hình dịch vụ gọi xe hiện nay.

Khi một công ty kiểm soát ứng dụng, dữ liệu, giá cước và lượng khách hàng, còn người tài xế phải chịu phần lớn chi phí và rủi ro, thì phần giá trị tạo ra được chia như thế nào?

Grab tạo ra sự thuận tiện cho khách hàng và dĩ nhiên phải vì lợi nhuận doanh nghiệp, nhưng mô hình đó cũng cần phải đủ công bằng để các tài xế có thể sống được bằng công việc của mình.

Hỏa mù truyền thông của nhà cầm quyền: Trường Giang và “quân cờ” lấp liếm bê bối vụ Nguyễn Sỹ Cương

Những ngày qua, không gian mạng đột ngột bùng nổ trở lại chuỗi sóng gió đời tư của diễn viên hài Trường Giang. Từ những tranh cãi quanh lối ứng xử, phát ngôn thô lỗ với đồng nghiệp, cho đến những hành vi bị gán nhãn “thiếu chuẩn mực” với các bạn diễn nữ. Tất cả đều bị đào xới tỉ mỉ, chiếm sóng hoàn toàn trên các bảng xếp hạng “trends.”

Chính trị là quyền lực chính danh: Nguồn gốc, ràng buộc, phép thử

Chính trị tồn tại chừng nào quyền lực còn có thể bị tước bỏ một cách công khai. Khi quyền lực trở thành bất khả xâm phạm, khi không ai có thể thay đổi những người nắm giữ mà không cần dùng đến bạo lực – thì tự do tan biến, công lý lùi bước. Bởi vì không có gì buộc kẻ cầm quyền phải tôn trọng bạn khi họ biết chắc bạn không bao giờ có thể thay thế họ.

Nghị định 328, 329, 330: Việt Nam càng ngày càng trở thành chế độ công an trị

Tháng 8/2026 vừa qua, chính phủ Việt Nam công bố ba nghị định mới – 328, 329, 330 – để càng bóp nghẹt tự do ngôn luận và tự do Internet.

Người Việt ở hải ngoại cần giúp người Việt ở Việt Nam cách bảo vệ an toàn trên mạng. Các chính sách mới kể trên cũng vi phạm nhiều điều ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết…