Đảng nhắm đến lợi ích gì?

Hàng hóa đi vòng qua Việt Nam để xuất sang nước khác. Ảnh: FB Đỗ Văn Ngà
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thép cán nguội là loại thép đã luyện sẵn, doanh nghiệp chỉ mua về cắt và dập tạo hình thôi. Quá trình làm ra thép, mọi công nghệ nó nằm ở phần luyện kim, còn công đoạn cán nguội chỉ là dập tạo hình để bán. Nó tương tự như từ vải thành áo, việc cán nguội thép nó tựa như là anh thợ may, còn luyện kim nó tựa như công đoạn dệt. Giữa dệt và may, thì dệt đòi hỏi công nghệ cao hơn.

Thép từ Việt Nam xuất sang Mỹ, đóng mác “made in Vietnam” chỉ toàn là nhập thép nguyên liệu được luyện tại Trung Quốc, Hàn Quốc, và Đài Loan thì cho thấy, nền công nghiệp luyện kim của Việt Nam là con số zero tròn trĩnh. Tức đã 30 năm “đổi mới” và dưới sự lãnh đạo “sáng suốt và tài tình của Đảng”, thì nền công nghiệp luyện kim ở Việt Nam vẫn không có gì cả. Trong khi đó, Trung Quốc mở cửa trước Việt Nam chỉ có 8 năm, nhưng họ đã xây dựng thành công ngành công nghiệp luyện kim và năm 2012 họ đã rơi vào khủng hoảng thừa. Còn Việt Nam? Giờ đã quá muộn, nếu cho thêm 30 năm nữa, thì Đảng CSVN vẫn không thể nào tạo ra nổi nghành công nghiệp luyện kim cho doanh nghiệp trong nước gia công cán nguội chứ đừng nói đến khủng hoảng thừa như Trung Quốc.

Một đất nước không có nền công nghiệp luyện kim mà lại xuất khẩu ồ ạt sản phẩm thép cán nguội sang Mỹ thì không thể qua mặt được đứa con nít chứ nói gì mà qua mặt được Mỹ? Cho nên bị Mỹ dùng thuế để chặn sự gian lận này là tất yếu.

Mỗi nước đều có hiệp định thương mại riêng với Mỹ, đó chính là luật chơi được hai bên thiết lập để tạo thuận lợi cho đất nước của mình. Với Trung Quốc, Đài Loan, Hàn Quốc thì đây là đất nước có nền công nghiệp luyện kim mạnh. Những sản phẩm nước này cạnh tranh với sản phẩm nội địa Mỹ, nên Mỹ phải dựng rào cản để bảo vệ là tất nhiên.

Nhưng với Việt Nam thì khác, đất nước nghèo đói này đi ăn mày khắp nơi, đi đâu cũng xin vay ODA, nền công nghiệp chả có gì nên nó không có sản phẩm nào để cạnh tranh với hàng Mỹ. Chính vì thế mà Mỹ ưu tiên cho nó, không ai lại thủ thế trước kẻ không có khả năng đấm mình. Đó là lý do mà Mỹ ưu đãi thuế ngành thép cho Việt Nam.

Với lợi thế này, nếu Đảng Cộng Sản xây dựng cho Việt Nam một nền công nghiệp luyện kim như Trung Quốc đã làm, thì nó sẽ là động lực cho nền kinh tế cất cánh. Nhưng vì ĐCSVN vô năng nên những ưu đãi đó, Việt Nam không thể tận dụng.

Đứng trước những ưu đãi ngon ăn mà Việt Nam không thể tận dụng được như thế, thì nước nào cũng thèm muốn, trong đó có Trung Quốc, Hàn Quốc, và Đài Loan. Những nước đó tính rằng, thép nhập trực tiếp sang Mỹ bị đánh thuế quá cao, vậy thì cho thép quá cảnh sang Việt Nam rồi vào Mỹ thì hốt trọn ưu đãi của Mỹ dành cho Việt Nam.

Ai cũng biết, nếu đi vòng thì thép Đài – Hàn – Trung phải chịu 2 loại thuế nhập gồm thuế nhập khẩu của Việt Nam và thuế nhập khẩu của Mỹ đánh vào hàng “made in Vietnam”, và đi thẳng thì chỉ chịu 1 loại thuế là thuế nhập khẩu do Mỹ đánh vào họ.

Thế nhưng với 2 thuế nhập khẩu cộng thêm chi phí do vận chuyển theo đường vòng và những chi phí phát sinh khác, mà giá thép vẫn rẻ hơn khi các nước đó xuất trực tiếp sang Mỹ thì đủ thấy, Mỹ ưu đãi cho Việt Nam là lớn như thế nào. Miếng bánh Mỹ dành cho Việt Nam quá ngon, nhưng Việt Nam không đớp được mà để cho các nước khác đớp rồi khi Mỹ trừng phạt thì Việt Nam chịu hậu quả.

Câu hỏi đặt ra là tại sao CSVN lặn lội sang Mỹ năn nỉ họ mở cửa rồi ưu đãi thuế cho Việt Nam, việc này rất vất vả tốn kém nhưng đảng lại để cho Hàn – Đài – Trung xơi ngon lành như thế? Chẳng lẽ Việt Nam bị mất lợi ích như thế mà đảng chấp nhận sao? Câu trả lời là có lợi ích, nhưng đó là lợi ích cho đảng chứ không phải lợi ích cho đất nước. Thế thì lợi ích mà đảng muốn nhắm đến là gì? Đó là những con số mị dân, họ có những con số đẹp để hô hào về “sự sáng suốt tài tình của đảng” nhằm ru ngủ dân chúng giúp đảng dễ bề cai trị lâu dài. Và sau đây là những con số chứng minh.

Theo báo Vneconomy thì trong 4 tháng đầu năm năm 2019, doanh nghiệp 100% vốn nước ngoài (FDI) chiếm đến 70% tổng kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam. Theo lý thuyết thì trong 30% tổng kim ngạch xuất khẩu kia là của Việt Nam, nhưng thực sự trong 30% đó loại doanh nghiệp gia công cho nước ngoài cũng không phải là ít, và thêm vào đó là loại doanh nghiệp đứng pháp nhân Việt nhưng chủ ngoại quốc cũng không ít. Như vậy, con số 30% kia thực sự bao nhiêu là của người Việt Nam? Không có con số thống kê, nhưng chắc chắn là dưới con số 30% khá nhiều.

Mà với Đảng CSVN thì con số tổng kim ngạch xuất khẩu rất quan trọng, họ cần con số thật hoành tráng để khè với nhân dân về thành quả “đổi mới” của đảng. Do vậy mà đảng cần những doanh nghiệp của Hàn – Đài – Trung vào thật nhiều để đẩy con số xuất khẩu lên cho cao. Có con số mới mị dân được, mặc dù trong con số đó nước ngoài nuốt gần hết. Mà lấy gì để hút nguồn đầu tư của các nước này? Đó là nhượng ưu đãi mà Mỹ và EU dành cho Việt Nam để các doanh nghiệp của Hàn – Đài – Trung hưởng. Vả lại những ưu đãi đó Đảng CSVN cũng không thể tận dụng hết.

Tuy nước ngoài hưởng ưu đãi, còn Việt chịu trừng phạt nhưng đảng được, đảng được con số để mị dân. Với đảng, đất nước nghèo không quan trọng, đất nước mất lợi thế không quan trọng, dân nghèo cũng không quan trọng, mà quan trọng có cái gì đó để mị dân. Và cũng chính bản chất đó mà đảng đã ra sức bảo vệ Formosa, mặc dù doanh nghiệp này đã gây cho nhân dân 4 tỉnh miền Trung phải chịu mất mát vô cùng lớn. Mất mát đó trong mắt đảng không nghĩa lý gì cả, bởi vì Formosa đóng góp cho con số tăng trưởng giúp đảng mị dân.

Đứng trên quyền lợi đất nước, quyền lợi nhân dân thì ai cũng thấy đảng là một tổ chức “khôn nhà dại chợ”. Nhưng khi thay đổi góc nhìn, nếu mà đứng ở góc nhìn vì mục đích tồn tại của Đảng Cộng Sản thì sẽ thấy được bản chất vấn đề. Lúc đó, sự khốn nạn sẽ hiện rất rõ.

Đỗ Ngà

Tham khảo:

https://www.thesaigontimes.vn/291032/ly-giai-viec-thep-can-nguoi-tu-viet-nam-bi-my-ap-thue-hon-400.html

https://nhipcaudautu.vn/the-gioi/trung-quoc-va-cuoc-khung-hoang-thua-3149492

http://vneconomy.vn/xuat-khau-cua-doanh-nghiep-fdi-chiem-gan-70-tong-kim-ngach-xuat-khau-20190516080308982.htm

https://baoquocte.vn/trung-quoc-xuat-khau-su-du-thua-29147.html

http://vgpipe.com.vn/en/nganh-thep-trung-quoc-thua-e-ban-o-at-ra-the-gioi-a2079.htmlHowdy, copen

Nguồn: Facebook Đỗ Văn Ngà

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…