Đảng và nhà nước CSVN là tập đoàn khủng bố

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Để ngăn chận làn sóng đấu tranh của các lực lượng dân chủ chống lại sự cai trị độc tài của thiểu số lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam, Hà Nội đã dùng một số điều trong bộ luật hình sự để đàn áp các tiếng nói đối kháng. Đối với một quốc gia có tự do dân chủ thì những điều luật sau đây không hề có như điều 79 (hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân), điều 84 (khủng bố), và điều 88 (tuyên truyền chống nhà nước). Đây là những điều luật mà nhà cầm quyền Hà Nội dùng để cướp đoạt hai quyền căn bản nhất của người dân là quyền tự do ngôn luận, báo chí và quyền tự do lập hội, tham gia các sinh hoạt đảng phái.

Trong định nghĩa về điều 84 liên quan đến tội khủng bố, bộ luật hình sự của Cộng sản Việt Nam đã viết như sau:

1/ Người nào nhằm chống chính quyền nhân dân mà xâm phạm tính mạng của cán bộ, công chức hoặc công dân, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình.

2/ Phạm tội trong trường hợp xâm phạm tự do thân thể, sức khoẻ, thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm.

3/ Phạm tội trong trường hợp đe doạ xâm phạm tính mạng hoặc có những hành vi khác uy hiếp tinh thần, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.

4/ Khủng bố người nước ngoài nhằm gây khó khăn cho quan hệ quốc tế của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì cũng bị xử phạt theo Điều này.

Dựa theo định nghĩa này thì phải nói là những cá nhân hay những đảng chính trị bị Cộng sản Việt Nam kết án là khủng bố như trường hợp bà Võ Hồng, Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân, Bà Nguyễn Thị Thanh Vân, ông Trương Văn Ba… đã hoàn toàn bị vu cáo. Bà Nguyễn Thị Thanh Vân, ông Trương Văn Ba bị bắt khi đang chuẩn bị 7 ngàn tờ truyền đơn quảng bá đấu tranh bất bạo động. Bà Võ Hồng bị bắt khi đang ngồi chờ máy bay rời phi trường Tân Sơn Nhất sau khi tham gia công tác phát áo, mũ kêu gọi chống nguy cơ Bắc Thuốc Lần Thứ 5 tại Hà Nội.

Những người nói trên không làm bất cứ hành động gì mang tính xâm phạm tính mạng, uy hiếp tinh thần, kể cả việc xâm phạm tự do thân thể hay sức khoẻ của cán bộ, công chức nhà nước Cộng sản Việt Nam. Họ không những đã không làm điều gì gây nguy hại đến tính mạng người dân mà còn tạo ra niềm phấn chấn trong dân chúng khi bày tỏ sự phản kháng ôn hòa, bất bạo động đối với chế độ độc tài Hà Nội, và khơi dậy lòng yêu nước của quần chúng trước hiểm họa ngoại xâm.

Ngay cả đối với đảng Việt Tân, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã cố tình gán ghép tội khủng bố nhưng không đưa ra được bất cứ bằng chứng nào; khi bị đảng Việt Tân thách thức, chế độ đã tảng lờ và tiếp tục trâng tráo trò vu khống – đặc biệt nhắm vào khối đồng bào trong nước qua hệ thống báo đài một chiều của chế độ để nhằm cô lập đảng Việt Tân với người dân. Rất tiếc, trò chơi kém văn minh này của chế độ đã và đang gặp phản ứng ngược: càng vu khống Việt Tân và các nhà dân chủ yêu nước bao nhiêu thì chế độ lại càng tự bôi lọ vào chính mặt mình và làm tăng thêm chính nghĩa của hàng ngũ dân tộc.

Dựa theo nội dung định nghĩa của các điều luật nói trên, ta thấy là nhà cầm quyền Hà Nội mới chính là tập đoàn khủng bố.

Các hành động đối kháng của người dân hay của các nhà đối kháng đều chỉ có một vũ khí duy nhất là niềm tin tất thắng vào lẽ phải, vào chính nghĩa dân tộc. Họ không dùng tới súng đạn và các phương tiện bạo lực nên không bao giờ có chuyện xâm phạm tính mạng của bất cứ ai. Họ đã chống lại những sai trái và chuyên quyền của nhà nước bằng kiến nghị, thỉnh nguyện thư, các cuộc tụ họp thắp nến cầu nguyện và những cuộc biểu tình ôn hòa, bất bạo động. Những hành động ôn hòa, không quá kích nhưng đầy chính nghĩa và quyết liệt này đã khiến chế độ lo sợ, lúng túng và tìm cách bịt miệng người dân, bỏ tù những trái tim nhiệt huyết.

Trong khi đó, Cộng sản Việt Nam đã không chỉ sử dụng bộ máy công an mà còn sử dụng cả xã hội đen để trấn áp, đe dọa và hành hung tới tinh thần, tính mạng của các nhà dân chủ, thân nhân của họ và người dân nói chung. Sau đây là những vụ đàn áp tiêu biểu:

Thứ nhất là công an đã dùng bạo lực đánh đập hàng trăm giáo dân khi tham dự thánh lễ cầu nguyện tại Thái Hà vào tháng 8 năm 2008. Sau đó, công an còn sử dụng xã hội đen xông vào đánh và khiêu khích bạo động ngay trong những buổi thánh lễ cầu nguyện tại Thái Hà, khiến cho nhiều bà con giáo dân bị thương. Công an còn dùng xã hội đen chận đánh các vị Linh mục và giáo dân đến hỗ trợ cuộc đấu tranh tại Tam Tòa vào tháng 4 năm 2009. Mới đây vào ngày 4 tháng 5 năm 2010, nhà cầm quyền thành phố Đà Nẵng đã huy động lực lượng cảnh sát cơ động đàn áp, đánh đập và bắt giữ 72 giáo dân khi tham dự tang lễ của bà Đặng Thị Tân tại nghĩa trang Cồn Dầu; rõ ràng chế độ đang run sợ trước sức mạnh chống đối của người dân về việc thành phố đã cướp đất của giáo xứ. Ngày 27 tháng 10, Cộng sản Việt Nam đưa 6 giáo dân Cồn Dầu ra tòa và ép cung buộc phải nhận tội phá rối trật tự.

Thứ hai là công an đã tiếp tục giam giữ Blogger Điếu Cày, tức nhà báo Nguyễn Văn Hải ngay sau khi anh vừa mãn hạn tù 2 năm 6 tháng vào ngày 19 tháng 10 về cái gọi là… tội trốn thuế mà thực chất là bản án bịa đặt để trả thù việc anh đã cùng với 6 thành viên khác trong Câu Lạc Bộ Những Nhà Báo Tự Do giăng biểu ngữ tại nhà hát thành phố Sài Gòn kêu gọi tẩy chay Thế vận hội Bắc Kinh vào ngày 19 tháng 1 năm 2008. Một tháng trước ngày mãn tù, Cộng sản Việt Nam đã âm thầm chuyển anh sang nhà tù khác, và khi bị gia đình chất vấn, công an mới thông báo rằng Blogger Điều Cày vi phạm tội tuyên truyền chống phá nhà nước. Song song, công an còn truy bức gia đình anh bằng cách hành hung và bắt chị Dương Thị Tân, vợ anh Điếu Cày, lên trụ sở công an Phường hạch xách đủ điều.

Thứ ba là công an đã mở chiến dịch truy bức và bắt giữ rất đông đồng bào dân oan Bến Tre từ trung tuần tháng 7 – hiện còn tiếp tục kéo dài cho đến hôm nay. Bà con tại Bến Tre chỉ là một nhóm nhỏ, dự tính thành lập một hội dân oan để tranh đấu cho nguyện vọng chung của dân oan. Thế nhưng vì lo sợ hội dân oan tại Bến Tre lan rộng khắp nơi nên chế độ Hà Nội đã dọa nạt, khống chế để ngăn chặn làn sóng này. Thậm chí, công an còn giả làm xã hội đen đến tận nhà xách nhiễu người thân và nhất là dàn dựng những vụ tai nạn giao thông có chủ ý để khiến cho bà con dân oan không còn dám xúc tiến việc lập hội dân oan bảo vệ quyền lợi của chính họ.

Những vụ đán áp được đề cập bên trên chỉ là một phần rất nhỏ trong số hàng triệu vụ đàn áp khác mà công an Cộng sản Việt Nam sử dụng để khủng bố tinh thần và đe dọa tính mạng của những người dám chống lại chế độ độc tài. Bản chất khủng bố của chế độ càng ngày càng lộ rõ dù có cố che đậy dưới những hình ảnh “hội nhập” vào thế giới văn minh và những vu cáo vô căn cứ để phủ nhận chính nghĩa. Vì khủng bố là bản chất của mọi chế độ độc tài, khi Cộng sản Việt Nam gọi những tổ chức đấu tranh cho tự do dân chủ của đất nước là khủng bố, phản động, thì chính chế độ đang biểu hiện hành động “ngậm máu phun người”, và chính họ sẽ phải đền tội trước dân tộc, một khi Việt Nam có tự do dân chủ.

Trung Điền
Ngày 28/10/2010

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.