Diễn Đàn

Tiến Sĩ Wolfgang Schäuble, Chủ Tịch Quốc Hội Cộng Hòa Liên Bang Đức. Ảnh: Quốc Hội Liên Bang Đức (Deutscher Bundestag)

Lời ngỏ của Tiến Sĩ Wolfgang Schäuble, Chủ Tịch Quốc Hội Liên Bang Đức nhân ngày Tưởng Niệm 45 năm chấm dứt chiến tranh Việt Nam

Hôm nay chúng tôi chia sẻ với quý vị sự đau buồn cho nhiều nạn nhân. Qua kinh nghiệm đau thương của mình, chúng tôi hiểu nỗi đắng cay khi đất nước bị  phân chia, khi gia đình bị ly tán, khi Nhân Quyền và Dân Chủ, Tự Do Báo Chí và Tư Tưởng bị cắt xén. Nhưng trường hợp nước Đức cũng cho thấy rằng: Cuối cùng Tự Do vẫn thắng thế.

Hình ảnh truyền thông nhà nước công bố ông Trọng xuất hiện trở lại tối 14/5/2019, sau đúng một tháng vắng bóng. Ảnh: Getty Images

Tham nhũng trong chống dịch và sự bất lực của TBT Trọng*

Thông tin hàng loạt tỉnh thành khác cũng có dấu hiệu nâng khống giá thiết bị tương tự như (CDC) Hà Nội đã củng cố thêm cho nhận định rằng: Dù đã trừng phạt nhiều quan chức cấp cao song lò chưa đốt được đến gốc rễ của cây tham nhũng, vốn đang có tốc độ tạo củi nhanh hơn nhiều so với tốc độ đốt lò.

Điều này cũng phù hợp với phát biểu gần đây nhất của TBT (Trọng) khi chỉ đạo không bầu vào Trung ương những ai giàu nhanh, nhiều nhà, nhiều đất không giải trình được nguồn gốc. Nghe qua thì nghĩ đây chỉ là thêm một chỉ đạo chung chung, sáo rỗng, lặp đi lặp lại của người đứng đầu đảng. Song ngẫm kỹ thì mới thấy sự bất lực trong đó.

Bài báo Washington Post ngày 3 tháng 3, 1987, tường thuật buổi họp báo của tác giả tại Thượng Viện Hoa Kỳ. Ảnh: tác giả Lê Xuân Khoa cung cấp VOA

Ôn lại một số đặc điểm trong lịch sử tị nạn Việt Nam từ 1975

Theo các con số của Liên Hiệp Quốc, cho tới khi quốc tế chính thức chấm dứt chương trình tị nạn Việt Nam năm 1995, tổng số người ra đi lên tới 2.164.000 người, liệt kê theo từng loại như dưới đây:

Đợt 1 (cuối tháng Tư 1975): 140.000; Đợt 2 (1975-1979): 327.000; Đợt 3 (1980-1989): 450.000; Đợt 4 (1990-1995): 63.000; Số người gốc Hoa bị đẩy về Trung Quốc: 260.000; Chương trình ODP (1979-1995): 624.000; Số người chết hay mất tích trên đường tị nạn: 300.000.

Nhìn lại hành trình dựng nước trong thời chiến: Việt Nam Cộng Hòa, 1955-1975

Không thể phủ nhận, đã hẳn, Hoa Kỳ thoạt kỳ thủy đã có chủ ý coi VNCH là “tiền đồn cuối cùng” để ngăn chặn làn sóng đỏ tưởng bách chiến bách thắng hồi ấy. Song người Việt Miền Nam chúng ta coi đây là cơ hội ngàn năm một thuở để xây dựng một xã hội tự do dân chủ thực sự đầu tiên trong lịch sử của hàng ngàn năm nếu không là sống trong chế độ quân chủ chuyên chế thì là bị đô hộ bởi ngoại nhân. Người Miền Nam không coi nhẹ nền cộng hòa còn rất non trẻ này. Trong khói lửa mịt mù và một bối cảnh chính trị nhiều biến động, họ vẫn kiên trì xây dựng và vun sới cho mảnh đất tự do nhỏ bé này.

Một người đang truy cập mạng xã hội Facebook. Ảnh: SCMP

Facebook nhắc khéo điều gì?

Thông điệp cũng nhắc rằng bài bị chặn, bị xóa ở Việt Nam, nhưng vẫn đọc thấy ở các quốc gia khác. Tức Facebook, bằng cách nào đó, đã nhắc đến việc cần sử dụng VPN (virtual private network).

VPN (*) là gì? Nói nhanh, vắn tắt, đó là một công cụ mã hóa, giúp bạn đi bằng đường hầm bí mật, thoát qua hệ thống kiểm duyệt ở Việt Nam, giấu tung tích của mình để là một người tự do và ẩn danh.

Chắc nhiều người đọc sẽ hỏi những loại nhu liệu này hợp pháp hay không? Xin nói rõ, đây là một thủ thuật tin học hợp pháp và được sử dụng trên toàn thế giới, để bảo vệ chính mình theo quyền bảo vệ riêng tư, cũng như bảo vệ chính bản thân mình trong thế giới có quá nhiều bất cập, đặc biệt từ các quốc gia độc tài.

Lúa chín, nông dân cắt xong chở ra bờ kinh hoặc lộ giao thông bán cho các thương lái đi thu mua.

Nông dân đang làm nô lệ trên mảnh ruộng toàn dân

Nông dân bán lúa tại ruộng, VFA (Hiệp Hội Lương Thực Việt Nam) mua lúa tại kho: Thương lái lúa mua lúa của nông dân từ ruộng đem về nhà máy xay gạo bán cho thương lái gạo, thương lái gạo vô bao gạo rồi dán nhãn các công ty VFA chở xuống cảng, VFA xuống cảng giao gạo cho khách hàng nước ngoài lấy tiền.

VFA ký hợp đồng bán gạo thế nào là bí mật quốc gia, VFA lời bao nhiêu tiền 1kg gạo là bí mật quốc gia. Gạo là của VFA nông dân không được quyền bàn đến.

Dân chúng Miền Nam di tản theo đà tiến quân của quân đội cộng sản Bắc Việt tháng 3 & 4 năm 1975. Ảnh: Internet

Tâm tư một người miền Bắc ‘9X’ về ngày 30 tháng Tư

Là một người trẻ, sống ở miền Bắc, không được cảm nhận trực tiếp về những nỗi đau và mất mát của người miền Nam Việt Nam. Thay vì cứ tự hào về cái quá khứ mà chúng tôi không hề tham dự, chúng tôi sẽ hành động, suy nghĩ độc lập, dũng cảm, biết đột phá, và cố gắng làm mọi thứ để giải phóng người dân khỏi chế độ độc tài, mang lại tự do thực sự cho người dân Việt Nam.

Nhà cầm quyền CSVN áp lực mạng xã hội Facebook ngăn cản, gỡ bỏ, kiểm duyệt nội dung đăng tải của người sử dụng. Ảnh: REUTERS/Dado Ruvic

Việt Nam: Facebook bị ép kiểm duyệt bất đồng chính kiến

“Đây chưa phải là hồi kết của câu chuyện: Chính quyền Việt Nam sẽ đưa ra thêm các yêu sách khác trong tương lai và không chỉ đối với Facebook,” ông Sifton (Giám Đốc Vận Động Châu Á của Tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền) nói. “Cách duy nhất để ngăn cản Việt Nam chấm dứt việc ép buộc các doanh nghiệp phải kiểm duyệt ngôn luận tự do là bảo đảm rằng họ [VN] phải trả giá về hành động đó.”

Phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao Trung Quốc Cảnh Sảng, Ảnh: AP

Từ Phạm Văn Đồng tới Nguyễn Phú Trọng

Trung Quốc biết rõ yếu huyệt này của Việt Nam và không ít lần mạnh dạn xâm chiếm Hoàng Sa lẫn Trường Sa của Việt Nam mà không hề sợ Việt Nam trả đũa dù là trên phương diện pháp lý.

Ông Phạm Văn Đồng dù muốn hay không cũng đã có hành vi tắc trách đối với quốc gia. Ông có thể bị sự thúc bách của Bộ Chính Trị khi ý chí quyết chiếm miền Nam đã làm lu mờ mọi ý thức chủ quyền biển đảo. Cả một tập thể Bộ Chính Trị của Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ thấy cái miền Nam béo bở mà quên hẳn những vùng đảo nhỏ nhoi mà ông cha đã dày công kiến tạo và vun bồi.

Vựa thu mua phế liệu, nơi mưu sinh của người nghèo, bên cạnh các tòa nhà hào nhoáng ở Hà Nội. Ảnh: Hoang Dinh Nam/Getty Images

‘Còn cái lai quần của dân cũng vét!’

Ngày xưa “nữ anh hùng” Út Tịch, có câu nói được ca ngợi, là “còn cái lai quần cũng đánh,” bây giờ là thời giàu sang tột đỉnh, thì “còn cái lai quần của dân cũng vét!”

Loa phưỡng. Ảnh: Internet

Ngày này năm ấy và ngày ấy năm này

Những ngày tháng Tư của 45 năm trước, chúng tôi, những đứa trẻ mới lớn, cũng như bao triệu người dân miền Bắc Việt Nam, cứ vểnh tai hướng về những chiếc loa công cộng được gắn đầy trên các cột điện, các cây cao trong mọi thôn làng, xóm bản, ra rả vào sáng, trưa, chiều, tối. Những bản tin liên tục được nhắc đến với những từ “Chiến thắng, thần tốc”… làm nức lòng hầu hết mọi người dân…

Đã 45 năm sau cái ngày ấy. Những ngày ấy của năm này, người ta đã thấy gì?

Cô gái bán rau. Ảnh: VOA trích xuất từ video trên YouTube của Linh Hoàng

Câu chuyện cô gái bán rau ở Bãi Cháy

Có lẽ chẳng riêng vợ tôi mà còn nhiều người ứa nước mắt khi xem cảnh một cô gái bán rau khóc, van – nài nỉ một người cũng là phụ nữ như cô… “thương cháu, tha cho cháu” vì… “cháu đã bị bắt rồi, cháu không có tiền, con cháu bé, đừng lấy của cháu nữa”…

Tuy người xem không có bất kỳ thông tin nào về cô gái bán rau nhưng ai cũng có thể đoán ra tại sao cô lại vi phạm qui định cấm tụ tập, hạn chế giao tiếp để ngăn chặn COVID-19 lây lan: Con cô đang đói!