Điều kiện “tự sát”

Ảnh minh họa: FB Nguyen Ngoc Chu
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

1. Điều kiện “tự sát”

Không có quốc gia, tập đoàn kinh tế hay ngân hàng hợp pháp nào trên thế giới chấp nhận rủi ro đến 100% để cho tư nhân vay:

– 80% giá trị dự án,

– Dự án trên 1 tỷ USD,

– Lãi suất 0%,

– Thời hạn 30 năm,

– Không có tài sản thế chấp.

Đây là điều kiện cực kỳ bất thường, khó ai có thể tưởng tượng ra. Cá nhân hay ngân hàng nào mà cho vay như thế là “tự sát.”

2. Đón ý lãnh đạo

Việt Nam đang muốn vươn mình. Và đang dự định thể hiện bằng tăng trưởng GDP ở mức 2 con số (10% trở lên). Với thực trạng của Việt Nam, để tăng trưởng GDP từ 10% trở lên, không có phép thần nào ngoài đầu tư bất động sản và hạ tầng cơ sở.

Một số tập đoàn đón khát vọng tăng trưởng để vươn mình bằng các dự án lớn về phát triển hạ tầng cơ sở và bất động sản. Họ đưa ra “tốc độ thần kỳ” với tổng mức đầu tư lớn – rất hấp dẫn cho khát vọng “vươn mình.” Tiến xa hơn, là viễn tưởng phát triển các dự án công nghệ ở “tầm quốc tế” bằng cách lập ra các công ty có tên tương ứng. Chưa bao giờ các dự án lớn nhiều tỷ USD lại có tiến độ gấp rút như hiện nay. Với tinh thần “vừa chạy vừa xếp hàng,” có dự án chưa hoàn thiện đầy đủ thủ tục nhưng đã khởi công.

3. Ai sẽ thực hiện?

Các dự án công nghệ với tổng đầu tư nhiều tỷ USD như đường sắt cao tốc thì Việt Nam không sở hữu gì, ngoài phải bỏ tiền ra đầu tư (tự bỏ vốn hay vay vốn rồi trả nợ). Thiết bị công nghệ và các nhà thầu đều của nước ngoài. Sẵn nhiều tiền thì thi công nhanh. Tiền của người khác thì càng nhanh hoàn thành tiến độ.

Về đường sắt cao tốc, sẵn tiền thì các công ty của Trung Quốc, Nhật Bản, Pháp, Đức đều có khả năng hoàn thành “thần tốc.” Nhưng về giá thành thì khó tuột khỏi tay Trung Quốc.

4. Các lãnh đạo ưu tú đâu rồi?

Trong chiến tranh, các tướng lĩnh giỏi đều phải ra trận, là tư lệnh của sư đoàn, quân đoàn – đảm trách những chiến trường khó khăn nhất. Đó là nơi đòi hỏi không chỉ tài năng, sức lực, mà còn cả tính mạng.

Các lãnh đạo ưu tú của đảng và Nhà nước ở đâu? Trong số các tinh hoa đang được lựa chọn vào hàng ngũ trung ương ủy viên của đại hội 14, chắc phải có người đủ tài trí và can đảm để “đứng mũi chịu sào” các dự án lớn. Tránh để tư nhân dùng vốn của Nhà nước là vốn của riêng mình – biến dự án Nhà nước bỏ vốn đầu tư thành dự án sở hữu tư nhân. Rất cần tư nhân tham gia đầu tư. Nhưng thực sự phải là vốn của tư nhân.

Hãy nhớ lại trường hợp cố TT Võ Văn Kiệt đã “đứng mũi chịu sào” cho dự án đường dây 500 kV Bắc – Nam dài 1.487 km, hoàn thành chỉ trong 2 năm (5/4/1992 – 27/5/1994).

5. Không tăng trưởng bằng mọi giá

Vay 80% giá trị dự án nhiều tỷ USD mà không thế chấp, với lãi suất 0%, trong thời hạn 30 năm là một ân huệ vô tiền khoáng hậu, chưa có ở Việt Nam và chưa có trên thế giới.

Chúng ta cần vươn mình. Chúng ta cần phát triển. Nhưng không phải tăng trưởng kinh tế bằng mọi giá.

Sở hữu toàn dân là của nhân dân. Nhà nước đại diện sở hữu toàn dân. Không thể dễ dàng đưa tài sản của nhân dân cho vay với điều kiện mà chưa có thực tiễn trên thế giới. Chúng ta phải đi theo con đường chung của nhân loại.

Nguồn: FB Nguyen Ngoc Chu

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.