Giải thưởng cho gia đình chị Thêu

Từ phải: Bà Cấn Thị Thêu và hai con trai, anh Trịnh Bá Phương và Trịnh Bá Tư. Ảnh: FB Peter Lam Bui
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

LS Lê Quốc Quân

Là một luật sư nhân quyền trực tiếp tham gia Ban Giám khảo Giải thưởng Nhân quyền Lê Đình Lượng 2025, tôi đọc kỹ 3 hồ sơ, đặc biệt là gia đình chị Cấn Thị Thêu.

Tôi biết gia đình này không phải qua báo chí, mà qua những vụ bắt bớ, những phiên tòa, những bản án và cả những lần thân nhân bị ngăn chặn khi đi thăm nuôi. Tôi cũng đã đến vườn bưởi của gia đình ở Hòa Bình để gặp những người thân trong gia đình.

Tôi đứng giữa một thung lũng bằng phẳng đầy ắp công sức lao động, phảng phất mùi mồ hôi nằm trên trái bưởi mọng và mong ước “có một sân bay trực thăng ở vùng trông như Trại David này.”

Là đất đai Dương Nội, Hà Đông

Một vùng đất với nhiều lần cưỡng chế thô bạo & bất công. Và từ đó, gia đình Chị đã dẫn đầu một cộng đồng bước vào con đường tranh đấu không có lối lùi.

Ngày xét xử tôi, những người dân Dương Nội tay cầm cành Thiên Tuế, kiên cường và mạnh mẽ đi dọc đường để phản đối phiên toà & đòi công lý, không phải cho riêng họ, riêng tôi mà cho toàn dân oan trên khắp đất nước.

Chị Cấn Thị Thêu với ba lần vào tù và những bản án nặng nề. Không chỉ riêng chị mà hai con trai và cả chồng. Tôi đã đọc từng dòng cáo trạng. Tôi đã thấy những điều khoản mơ hồ được dùng để khóa chặt tự do của họ.

Gia đình ấy không chọn trở thành biểu tượng. Biểu tượng tự nhiên hình thành, từ sự bền bỉ, từ những năm tháng tù đày, từ những lần tuyệt thực, từ những cuộc chuyển trại liên tục, và từ việc họ chưa bao giờ nhận mình là nạn nhân, mà luôn xem mình là người đi cùng số phận của rất nhiều dân oan khác.

Thành viên ban giám khảo

Vì là một cá nhân độc lập không đảng phái, tôi được Đảng Việt Tân mời làm ban giám khảo cho giải thưởng Lê Đình Lượng năm 2025 này.

Điều khiến Ban Giám Khảo gồm 7 người chúng tôi (3 người nước ngoài và 4 người Việt) đi đến quyết định cuối cùng lựa chọn gia đình chị Cấn Thị Thêu, không phải là số năm tù, không phải là mức độ đàn áp, mà chính là sự đồng lòng hiếm có trong một gia đình. Khi một người bị bắt, người khác đứng lên. Khi một người trong tù, người ngoài tiếp tục lên tiếng. Không đứt đoạn. Không thỏa hiệp.

Không những vậy, người con trai chị là Anh Trịnh Bá Phương lại vừa tiếp tục bị “án chồng án” với mức án nặng nề ngay khi anh còn đang thụ án trong tù ở Trại giam An Điềm.

Đồng hành cùng các gia đình

Chủ đề của Giải thưởng năm nay là “Đồng hành cùng gia đình tù nhân lương tâm.” Và gia đình chị Cấn Thị Thêu là hiện thân rõ ràng nhất của hai chữ đồng hành, trong tù, ngoài ngục, giữa những mất mát rất thật, và những nỗi đau không bao giờ chỉ thuộc về một người.

Giải thưởng Nhân quyền Lê Đình Lượng 2025 được trao cho gia đình chị không phải để tôn vinh sự chịu đựng. Mà để ghi nhận một phẩm giá không khuất phục. Một lựa chọn sống thẳng, dù biết cái giá phải trả là nhà tù.

Với tôi, đây không chỉ là một quyết định nghề nghiệp của một thành viên Ban Giám Khảo. Đây là một sự xác nhận từ những người trong cuộc, rằng gia đình chị Cấn Thị Thêu đã và đang đứng trong hàng ngũ những con người đau khổ nhưng kiên cường nhất của phong trào đòi quyền con người ở Việt Nam hôm nay. (và có lẽ mãi sau này)

Tôi cảm thương, xót xa cho gia đình Chị và tôi hy vọng.

Bởi tôi nghĩ không thể có những nỗi đau tột cùng và vô lý như vậy đến từ một đất nước đang tự nhận là thanh bình và phát triển.

Một đất nước đang hô hào chuẩn bị bước vào “kỷ nguyên” mới nhưng lại đày đoạ một gia đình nông dân vì mong muốn đơn sơ và thiện lành như vậy ư?

Nguồn: FB Lê Quốc Quân

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Thứ trưởng Bộ Công an Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại Hưng Yên hôm 2 tháng Tám, 2026

Hưng Yên khởi công xây dựng hơn 1.400 căn hộ dành riêng cho công an

“Không thể vì đây là nhà ở xã hội mà hạ thấp các tiêu chuẩn về chất lượng và kiến trúc. Cán bộ, chiến sĩ CAND xứng đáng được sống trong những căn nhà có chất lượng tốt, thiết kế đẹp và môi trường sống văn minh.” Đó là lời phát biểu của Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại xã Tân Hưng, tỉnh Hưng Yên diễn ra vào ngày 2 Tháng Tám, 2026.

Điểm nóng mới nhất trong mối quan hệ đang xấu đi giữa Nhật Bản và Trung Quốc là Okinotori – hòn đảo cực nam của Nhật Bản – nơi các tàu hải quân Trung Quốc gần đây đã tiến hành các cuộc tập trận bắn súng máy. Trung Quốc không công nhận Okinotori là một hòn đảo. Ảnh: Nikkei/ nguồn ảnh: Kyodo và Reuters

Tại sao Trung Quốc phủ nhận cuộc gặp với ngoại trưởng Nhật Bản?

Ngày 23/7, một biên đội gồm bốn tàu hải quân Trung Quốc và Nga đã di chuyển về phía bắc qua Thái Bình Dương, ngoài khơi Inubosaki thuộc tỉnh Chiba, giáp Tokyo, trước khi tới vùng biển ngoài khơi Hokkaido, hòn đảo chính nằm ở cực bắc Nhật Bản, hai ngày sau đó.

Trong đội tàu có một tàu khu trục tên lửa Trung Quốc. Trước đó, ngày 19/07, con tàu này đã tiến hành tập trận bắn súng máy trong vùng EEZ của Nhật Bản gần Okinotori, hòn đảo nằm ở cực nam nước này.

Cánh đồng Yên Giang, phường Trường Vinh (Nghệ An). Ảnh: Lao Động

Nông nghiệp: Tài sản chiến lược trong kỷ nguyên tăng trưởng mới

Những biến động địa chính trị gần đây cho thấy rủi ro bên ngoài sẽ còn là trạng thái bình thường của kinh tế thế giới.

Trong bối cảnh ấy, sức mạnh của một quốc gia không chỉ được đo bằng quy mô GDP mà còn bằng khả năng chống chịu trước các cú sốc. Nội lực vì thế trở thành yếu tố quyết định, và nông nghiệp là một bộ phận quan trọng của nội lực đó.

Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng trong một tấm ảnh không rõ ngày trước khi bị bắt. Ảnh: FB Dương Kim Khải/ RFA edited

Nhận định của Nhóm Công tác Liên Hiệp Quốc về việc giam giữ Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng

Nhóm Công tác về Giam giữ Tùy tiện LHQ (UNWGAD) phán quyết rằng việc giam cầm Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng là tùy tiện (arbitrary) chiếu theo các Hạng Mục I, II, III và V. Nhóm Công tác kết luận rằng Điều 117 của Bộ luật Hình sự được soạn thảo bằng ngôn từ mơ hồ và quá bao quát, không đáp ứng được nguyên tắc pháp lý hợp chuẩn, và do đó không thể làm nền tảng pháp lý chính đáng cho việc giam giữ.