Giật mình con số 42% người thất nghiệp là thanh niên

Thanh niên 15-24 tuổi thất nghiệp nhiều nhất, theo một báo cáo của Tổng Cục Thống Kê năm 2019 do báo Tuổi Trẻ đăng lại. Ảnh: Báo Giao Thông Vận Tải
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 5 tháng Tư vừa qua, báo Tuổi Trẻ đăng lại một báo cáo vào năm 2019 của Tổng Cục Thống Kê về điều tra lao động và việc làm, theo đó Việt Nam có 1,1 triệu người trong độ tuổi lao động nhưng không có việc làm. Trong số này, có 42,1% là thanh niên tuổi từ 15 đến 25, tương đương 466.000 thanh niên đang trong tình trạng thất nghiệp. Đây là một tỷ lệ làm cho người ta phải giật mình, vì so ra nó cao gấp 6 lần tỷ lệ thất nghiệp của những người từ 25 tuổi trở lên.

Việt Nam có câu “thanh niên là rường cột của nước nhà.” Câu nói này gần như là chân lý, trong hai ý nghĩa thời chiến và thời bình. Trong thời chiến, thanh niên là thành phần nồng cốt nhất trực tiếp đem xương máu ra bảo vệ tổ quốc trước mọi cuộc xâm lăng từ bên ngoài. Điều này được chứng minh rất nhiều lần qua những cuộc chinh chiến cam go qua nhiều thế hệ.

Thời bình, cũng chính tầng lớp thanh niên sẵn sàng đem ý chí và sức lực tuổi trẻ để kiến thiết quốc gia, phát triển đất nước và xã hội. Đó là tầng lớp đầy năng lực, có kiến thức nên sự đóng góp của họ phần lớn là để xây dựng một xã hội văn minh, phú cường về tinh thần cũng như vật chất.

Nhưng muốn tập thể thanh niên làm được nhiệm vụ này, chính quyền của bất cứ quốc gia nào cũng phải trang bị cho họ một nền tảng giáo dục căn bản, đủ để phát triển về thể chất và trí tuệ. Và nhất là phải nhìn thấy rõ thanh niên là tấng lớp có trách nhiệm với đất nước và xã hội họ đang sống.

Ở đây chúng ta không cần đề cập hay bàn về số lượng người thất nghiệp của Việt Nam, vì thống kê của các nước xã hội chủ nghĩa không bao giờ chính xác, do nhu cầu phục vụ chính trị. Chúng ta nên nhìn trên hiện tượng “thanh niên thất nghiệp” để từ đó nhận diện ra bản chất của vấn đề.

Trước hết, con số 42% thanh niên trong lứa tuổi từ 15 đến 25 thất nghiệp cho thấy một điều mâu thuẫn đáng lo ngại. Thật sự đó là độ tuổi chưa phải bươn chải lao động kiếm sống theo nghĩa bình thường mà là lứa tuổi phải được đến trường học tập, rèn luyện trước về kiến thức tổng quát cũng như chuyên môn. Thế mà thế hệ thanh niên ấy phải sớm rời ghế nhà trường bước vào môi trường lao động để kiếm sống. Nó cũng cho thấy một cách rõ ràng sự thất bại và bế tắc của nền giáo dục chân chính là xây dựng một thế hệ tương lai đủ sức gánh vác trách nhiệm kiến tạo đất nước.

Mặt khác, những thành phần trẻ tuổi từ 15 đến 25 thất nghiệp cao hơn người lớn tuổi còn minh chứng nền kinh tế Việt Nam vẫn chưa thoát ra khỏi tình trạng gia công. Nói cách khác, đó là sử dụng lao động không cần tay nghề mà Bộ Lao Động Việt Nam gộp chung vào nhóm lao động phổ thông. Trong môi trường ấy, sức chịu khó và sự chăm chỉ trong công việc của những người trẻ làm sao so sánh được với công nhân lớn tuổi có tay nghề. Vậy là sau hơn 30 năm mở cửa với hàng trăm tỷ đô-la tài trợ của nước ngoài, Việt Nam vẫn loay hoay ở ngưỡng làm công bằng sức lao động chân tay hơn là chú trọng phát triển nhân dụng theo nền kinh tế vận dụng trí óc.

Không thể nói gì khác hơn đây là sự thiếu trách nhiệm của những người lãnh đạo. Một xã hội mà tỷ lệ thanh niên thất nghiệp cao cho thấy họ không được chính quyền quan tâm giáo dục, đào tạo, huấn luyện và nhất là uốn nắn theo một định hướng phát triển quốc gia có chiều sâu. Vậy làm sao và chờ đợi gì vào những sự đột phá trong tương lai để Việt Nam trở thành quốc gia có mức phát triển cao?

Hiện nay lãnh đạo Việt Nam đang lên đồng tập thể về vụ chuyển đổi số, coi đây là lá bùa thiêng với khả năng thần thánh. Nói một cách đơn giản là chính quyền và xã hội phải chạy theo công nghệ Internet do Bộ 4T phát động rầm rộ bằng những lời bay bổng trên mây. Họ mong ước chuyển đổi số sẽ là bước đột phá ngoạn mục để Việt Nam hóa rồng vào năm 2045 theo chỉ tiêu đảng CSVN đề ra trong văn kiện đại hội đảng lần thứ XIII.

Câu hỏi đặt ra là nếu Việt Nam hóa rồng nhờ chuyển đổi số thì liệu tình trạng 42% thanh niên thất nghiệp có được giải quyết tốt đẹp không? Hay con số 42% ấy lại gia tăng khi chuyển đổi số chỉ tập trung sử dụng vào một số nhân sự có đủ trình độ vì được may mắn đi học.

Vì thế, nguyên nhân gây ra con số 42% thanh niên thất nghiệp, về căn bản không phải do nền kinh tế quá khó khăn hay trì trệ mà chính là do nền giáo dục và những định hướng về phát triển kinh tế của nhà cầm quyền CSVN không ăn nhập gì đến sự mong muốn hay quan tâm của người dân.

Đó mới là bài toán chính và cấp bách cần phải giải quyết.

Phạm Nhật Bình

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Nhận định của chủ tịch Đảng Việt Tân về tình trạng đấu đá trên thượng tầng lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam

Chỉ trong vòng hai năm, 6 người trong Bộ Chính trị, cơ quan lãnh đạo cao nhất của đảng CSVN bị kỷ luật và buộc phải từ chức trong số 18 người ủy viên – chiếm 33%, cho thấy là chưa có nhiệm kỳ nào mà sự xung đột quyền lực lại xảy ra một cách gay gắt và lộ liễu như nhiệm kỳ 13. Hệ quả của sự xung đột này đang là sự trì trệ của bộ máy hành chánh và đang khiến cho tình hình kinh tế xã hội Việt Nam ngày càng suy thoái và hỗn loạn.

Hơn bao giờ hết, Việt Nam đang cần một sự thay đổi toàn diện.

Ông Phạm Minh Chính (trái) ôm chúc mừng ông Tô Lâm sau khi ông Tô Lâm tuyên thệ nhậm chức chủ tịch nước. Ảnh: Quốc hội via AP

Chính trường Việt Nam sau khi ông Tô Lâm rời Bộ Công an lên vị trí chủ tịch nước

Sau khi ông Tô Lâm đăng quang vị trí chủ tịch nước của Việt Nam, mọi cặp mắt của các nhà quan sát chính trị Việt Nam đều đổ dồn vào vị trí khác: Tổng bí thư. Đây chỉ là vị trí cao nhất của một tổ chức đảng, nhưng theo Hiến pháp 2013 hiện hành thì đó là nguyên thủ quốc gia trên thực tế, là vị trí nắm thực quyền đối với mọi vấn đề trọng yếu của đất nước.

Ảnh chụp bài báo Dân Trí

Thầy cô, cha mẹ hay con buôn?

Với tôi, câu chuyện một cháu bé ngồi nhìn 31 bạn cháu cùng các cô vui vẻ ăn liên hoan chỉ vì mẹ cháu không đóng quỹ Phụ huynh, là thảm họa đáng sợ của văn hóa, của giáo dục và cao hơn nữa là của lương tâm con người. Bản thân việc tranh cãi đúng, sai của người lớn quanh mấy chục ngàn đồng, đặt cạnh sự tổn thương ghê gớm của một cháu bé 6 tuổi, cũng đã phản ánh về một sự suy đồi trầm trọng trong lối sống, lối nghĩ thực dụng hiện nay.

Cha con ông Hun Sen (trái) và ông Hun Manet, người là cựu thủ tướng và đương kim chủ tịch Thượng Viện Cambodia, người là đương kim thủ tướng, theo đuổi dự án kênh đào Phù Nam (Funan Techo) vì có sự tiếp tay của Trung Quốc. Ảnh minh họa: Tang Chhin Sothy/ AFP via Getty Images

Với kênh đào Phù Nam, Trung Quốc siết Việt Nam bằng thòng lọng Cambodia?

Viết trên Nikkei Asia ngày 23/5, ông Sam Rainsy (đồng sáng lập và quyền lãnh đạo đảng Cứu Quốc Cambodia, cựu bộ trưởng Tài Chính), chính trị gia Cambodia lưu vong, nhấn mạnh, yếu tố thương mại lẫn nông nghiệp dường như không phải là lý do thực sự khiến ông Hun Sen, cựu thủ tướng và là đương kim chủ tịch Thượng Viện Cambodia, và ông Hun Manet, đương kim thủ tướng, theo đuổi dự án kênh đào Phù Nam (Funan Techo).