‘Không thắng không về’

Tướng 4 sao Phan Văn Giang, Bộ Trưởng Quốc Phòng tuyên bố "... không thắng không về" khi huy động quân đội chống dịch Covid-19 tại Sài Gòn. Ảnh chụp Zing News
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Khi Khơ-Me Đỏ tràn qua biên giới Tây Nam giết hại dân lành. Bộ đội xuất quân đuổi chúng đến tận biên giới Miên – Thái. Ấy là chiến thắng.

Khi Trung Quốc tràn qua sáu tỉnh miền Bắc đánh phá. Bộ đội xuất quân khiến chúng phải rút về bên kia biên giới. Ấy là chiến thắng.

Giặc Corona xâm nhập vào chín tỉnh miền Nam ở thế răng lược, địch – ta lẫn lộn như xôi đậu. Hôm nay xôi nhiều hơn đậu, ngày mai đậu lại nhiều hơn xôi. Bộ đội xuất quân, vị tướng 4 sao vung tay tuyên bố “Không thắng không về.” Ố dè! Khí thế ngất trời, đúng chất con nhà lính! Nhưng mà, thắng là sao? Như thế nào là thắng? Quét sạch chúng là thắng? Hay phải chấp nhận xôi nhiều hơn đậu đã là thắng?

Ai trả nhời dùm cái, chứ thật sự tui thấy: Ca này khó!

Với tui, việc quân đội “tham chiến” vào hoạt động của một thành phố dân sự là sự bất thường và mang tính cách lâm thời. Khi nào sự bất thường này chấm dứt, khi đó là chiến thắng. Tuy nhiên, đó chỉ là suy nghĩ cá nhân đầy chủ quan.

Nhưng nếu vẫn giữ cách nói ẩn dụ thời chiến cho công cuộc phòng chống virus Corona, rằng phải quét sạch chúng ra khỏi cộng đồng! Thì e rằng chúng ta đang lấy đá ghè chân mình khi đặt ra một mục tiêu bất khả thi.

Nhìn ra bên ngoài, khi các nước phương Tây có nền y học tiến bộ hơn, nguồn lực dồi dào hơn mà vẫn còn lao đao với virus, thì chúng ta không có cửa gì mà có thể chiến thắng chúng theo kiểu “Đánh một trận sạch sanh kình ngạc” như các cụ ngày trước? Kể cả dùng đến 500% khí thế ngất trời của con nhà lính Việt. Thế nên, y học thế giới đã nói đến khả năng virus Corona sẽ còn tồn tại chung sống lâu dài với loài người.

Do đó, với hoàn cảnh chúng ta, khi mức lây nhiễm giảm ở ngưỡng an toàn, việc chung sống được với virus mà phải chỉ phải trả cái giá thông thường như thế giới phải được xem là chiến thắng. Ông tướng đã có thể ca khúc khải hoàn, thu quân về doanh trại.

Nếu không, sao mà về?

Tiên sư cúm Tàu.

LS Đặng Đình Mạnh

Nguồn: FB Manh Dang

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…