Lại… thuế!

Người dân lại cõng thêm phí khí thải!
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Núp dưới cái gọi là “bảo vệ môi trường” để móc túi người dân, Bộ Tài chính CSVN vừa có văn bản gửi 6 Bộ là Xây dựng, Công Thương, Giao thông Vận tải, Khoa học và Công nghệ, Tài nguyên và Môi trường đề nghị việc thu phí bảo vệ môi trường đối với khí thải. Sự kiện này đang gặp rất nhiều phản đối của dư luận.

Thực tế, khi sử dụng xăng dầu, người dân phải đóng thuế bảo vệ môi trường lên đến 4.000 đồng/lít – để xử lý các chất độc hại từ xăng dầu, trong đó có khí thải. Giờ nhà cầm quyền lại bắt dân đóng phí cho khí thải; nghĩa là đánh cả thuế lẫn phí cho cùng một loại nguồn ô nhiễm. Đây là lý do phản đối của dư luận vì thuế chồng thuế, phí chồng phí.

Một lý do khác khiến đề án thu phí khí thải của nhà cầm quyền CSVN trở nên thiếu thuyết phục, đó là trong phương tiện giao thông, đã có quy định tiêu chuẩn mức xả thải ra môi trường. Ví dụ ô tô có các tiêu chuẩn như Euro 2, Euro 1. Như vậy, phương tiện giao thông muốn lưu thông cũng đã được kiểm định chất lượng, trong đó có chuẩn khí thải. Vì sao họ đã đạt chuẩn lưu hành rồi còn bắt đóng thêm phí khí thải?

Ở một khía cạnh khác, trước khi thu phí khí thải ô nhiễm môi trường, nhà cầm quyền CSVN cần trả lời dư luận việc khí thải phương tiện giao thông tác động như thế nào đến môi trường. Ví dụ, như con số đánh phí dựa trên tính toán nào? Cần so sánh tác động khí thải phương tiện giao thông lên môi trường với tác động từ vấn đề công nghiệp hóa, khai thác khoáng sản, xây dựng… Bởi thực tế đối tượng của khí thải rất rộng, ở khắp các ngành chứ không riêng gì các phương tiện vận tải. Việc chỉ thu phí từ người sử dụng từ xe máy, ô tô là không công bằng, không phù hợp với thực tiễn, thiếu sự nghiên cứu, đánh giá khoa học.

Bên cạnh đó, giới lãnh đạo cộng sản cũng cần phải chứng minh những khoản thu này được sử dụng đúng mục đích và đã, đang và sẽ có đóng góp, cải thiện, bảo vệ môi trường. Bởi người dân đang phải đối diện với một thực tế là môi trường mỗi lúc một ô nhiễm, cây xanh bị chặt, rừng bị phá nhiều hơn. Trong khi, thuế môi trường thu được bao nhiêu, sử dụng ra sao để bảo vệ môi trường, dự án nào, thường không được nhà cầm quyền giải trình rõ ràng. Vì vậy, khi chưa chứng minh được là sử dụng tốt thuế môi trường thì không có lý do gì để thu thêm của người dân. Nếu chỉ nhân danh môi trường để tận thu rồi lấy tiền thuế, phí của dân chi tiêu cho việc khác là không minh bạch.

Có thể nói, hiệu quả bảo vệ môi trường của việc đánh phí khí thải là không, nhưng những hệ lụy tiêu cực của đề án trên đến vấn đề kinh tế-xã hội là nhãn tiền.

Bởi nếu thêm phí cho khí thải, giá bán lẻ xăng chắc chắn sẽ tăng. Trong khi xăng dầu là mặt hàng mang tính chất đầu vào của cả nền kinh tế. Vì vậy có thể dẫn tới lạm phát và sẽ kéo theo giá của các mặt hàng khác tăng lên theo. Hiện nay, thu nhập của người dân vẫn chưa cao, việc sinh hoạt hàng ngày vẫn còn rất nhiều khó khăn, nếu giá hàng hoá tăng cao, sẽ làm cho cuộc sống của người dân càng khó khăn hơn.

Một vấn đề đáng lo ngại khác đó là chi phí vận chuyển tại Việt Nam hiện đã rất cao. Trong đó, tổng mức thuế, phí chiếm tới 54% giá thành của mặt hàng xăng dầu. Nếu loại phí khí thải tiếp tục đánh trên xăng dầu, sẽ đẩy cao mức giá các mặt hàng xuất khẩu. Khi giá của hàng hoá tăng cao, sức cạnh tranh của các doanh nghiệp xuất khẩu sẽ ngày càng yếu trên thị trường quốc tế vì phải gánh quá nhiều loại phí.

Bên cạnh đó, việc thu thêm phí môi trường khí thải sẽ gây tác động tiêu cực đến thị trường ô tô tại Việt Nam. Ô tô tại Việt Nam đã chịu các loại thuế, phí như: Thuế nhập khẩu, thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế giá trị gia tăng, phí đăng ký và lấy biển số xe, phí trước bạ, phí bảo hiểm dân sự, phí đăng kiểm, phí bảo trì đường bộ… Quá nhiều các thứ thuế, phí chồng chất khiến giá xe tại Việt Nam cao bậc nhất thế giới. Và nếu phí khí thải được áp dụng, sẽ tăng thêm gánh nặng cho người dân khi sử dụng ô tô. Điều đó sẽ khiến “ước mơ” được sở hữu xe ô tô với nhiều người Việt thêm xa vời.

Còn đối với những người sử dụng xe gắn máy, đa phần là những lao động bình thường hoặc người có thu nhập thấp. Với hệ thống giao thông công cộng nghèo nàn như ở Việt Nam, họ thường không có nhiều lựa chọn khác ngoài việc vẫn phải sử dụng phương tiện cá nhân. Áp lực thuế, phí khiến xăng tăng giá, trong khi thu nhập thì vẫn giữ nguyên, đồng nghĩa với việc họ sẽ phải chắt bóp những chi tiêu, sinh hoạt thường ngày. Những bữa cơm có thể sẽ đạm bạc hơn, những nhu cầu học tập, giải trí cũng theo đó mà bị thu hẹp dần.

Từ những nguy hại trên, có thể thấy, lý do mà Bộ Tài chính đề xuất đánh phí đối với khí thải không phải giải pháp thực sự vì dân, vì sự phát triển nền kinh tế hay bảo vệ môi trường. Trong bối cảnh áp lực trả nợ quốc tế tăng, ngân sách chi cho việc đầu tư tượng đài nghìn tỷ, cao tốc bỏ không, dự án đội vốn, v.v… quá lớn, vượt quá sức chịu đựng của nền kinh tế. Đây mới là nguyên nhân chính dẫn đến việc CSVN phải tìm nguồn thu mới, khiến phí chồng phí.

Một nền kinh tế được quản trị tốt phải hướng đến việc không ngừng giảm gánh nặng chi phí, tăng lợi ích cho toàn dân, chứ không phải là suốt ngày nghĩ cách tăng mức thu thuế để bù thâm hụt cho những khoản tiêu xài hoang phí. Muốn vậy, Bộ Tài chính nên nghĩ đến các biện pháp cắt giảm chi phí ở các cơ quan hơn là bắt dân phải còng lưng nuôi những kẻ “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về”.

Ngô Đồng

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.

Một người Iran nhìn ra phía eo biển Hormuz. Ảnh minh họa: Asghar Besharati/ Getty Images

Chiến tranh Iran: Ai nháy mắt trước?

Truyền thông cho biết, hôm Chủ Nhật (26/4) Tehran đã đưa ra bản đề nghị mới bằng văn bản, qua trung gian Pakistan, theo đó eo biển Hormuz sẽ được mở lại với điều kiện Hoa Kỳ cũng chấm dứt việc phong tỏa, còn vấn đề chương trình nguyên tử của Iran sẽ tạm gác lại cho các cuộc đàm phán sau này.

Trong bức ảnh do Lực lượng Bảo vệ bờ biển Philippines cung cấp, một tàu của Lực lượng Bảo vệ bờ biển Trung Quốc (phải) đang phun vòi rồng vào tàu BRP Datu Pagbuaya của Philippines gần đảo Thị Tứ ở Biển Đông vào ngày 12 tháng 10 năm 2025. Ảnh: AP

Tại Liên Hiệp Quốc, Trung Quốc chỉ trích phát biểu của Nhật Bản và Liên Minh Âu Châu về Biển Đông

Reuters dẫn lời Thứ trưởng Ngoại giao Nhật Bản Ayano Kunimitsu, cho biết Tokyo “hết sức quan ngại” về tình hình ở biển Hoa Đông và Biển Đông, đồng thời nhắc lại lập trường phản đối của Nhật Bản đối với bất kỳ nỗ lực nào nhằm thay đổi hiện trạng bằng vũ lực và cản trở tự do hàng hải và hàng không.