Làm giàu trên nỗi đau của đồng loại!

Ảnh minh họa: CafeLand 24h
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tại Việt Nam, muốn làm giàu thì kinh doanh đầu tư bất động sản. Có không ít người trở thành triệu phú và tỷ phú đô la “thành công” từ việc mua bán đất đai.

Giới đại gia, ít số má cũng tận dụng thời cơ để đầu tư kinh doanh nhà cửa, đất đai hòng hy vọng cơ may làm giàu đến lượt mình.

Thời gian này năm ngoái, Sài Gòn bị Covid hoành hành. Hệ thống y tế bị tê liệt, thiếu thốn trăm bề, cả thành phố bị giãn cách nghiêm ngặt, số người chết đến nay có lẽ vẫn còn chưa được minh bạch. Kinh tế của thành phố bị suy sụp. Tỷ lệ thất nghiệp gia tăng, những mảnh đời nghèo khổ, vất vả do hoàn cảnh đại dịch gây ra đã làm chấn động lương tâm của cả nước. Trong bối cảnh cả thế giới đảo điên vì con virus tại Vũ Hán, Việt Nam không là ngoại lệ khi phải trải qua những thời khắc đau thương, dẫu có nhiều thời gian để đối phó khi thấy sức huỷ diệt của Covid gây ra tại Âu châu và tại Mỹ trước đó gần cả năm.

Sài Gòn tang tóc nhưng lại trở thành cơ hội cho những kẻ giàu có đang thèm khát kinh doanh nhà cửa. Khi cả nước bày tỏ tình thần tương trợ với Sài Gòn thì không ít người tại miền Trung bảo với nhau rằng dân Sài Gòn ham chơi, ít chịu làm, lười biếng, giờ bị Covid nên nợ nần tứ bề. Nhiều gia đình có người chết, mượn tiền để ăn xài nên giờ phải bán tháo, bán đổ nhà cửa của họ để trả nợ.

Những kẻ lắm tiền tại miền Trung có người quen, có đường dây để biết khu nào tại Sài Gòn có người chết nhiều, có người cần bán nhà. Bọn cò nhà xuyên tỉnh cập nhận thông tin và tiếp cận các chủ nhà bị túng quẫn rồi bắn tin về miền Trung cho bọn đại gia. Giá cả thoả thuận xong, họ bay vào Sài Gòn hay chuyển tiền để mua đứt căn nhà, căn hộ. Nhà tốt hay cũ, điêu tàn hay tang tóc, chúng mặc kệ, bỏ một số tiền để sơn phết lại, sửa sang chút đỉnh rồi bán lại liền. Quan trọng là có lời tức khắc. Một tỷ, hai tỷ thậm chí ít hơn, họ mua và bán một cách cấp tốc. Quan trọng là có lãi tức thời!

Nhiều kẻ mua rồi bán vài phi vụ như thế, chỉ trong thời gian ngắn, hốt cả chục tỷ bạc. Làm giàu một cách nhanh chóng. Họ không muốn giữ lâu nhà cửa. Họ cũng không để có sự rủi ro nào, dẫu thấp nhất, có thể xảy ra đối với ngôi nhà mới mua.

Họ truyền miệng nhau để rủ nhau làm ăn. Có cái gì đó thê thảm và tồi tệ trong cách làm giàu của họ. Lợi dụng sự mất mát và tang tóc do đại dịch gây ra để làm giàu một cách bất nhân, đó là sự vô liêm sỉ.

Và càng tồi tệ hơn khi họ hả hê, chê bai, xem thường người dân Sài Gòn chỉ biết ăn chơi, lười biếng nay phải bán nhà, bán cửa để sống.

Thiên hạ thành công từ những ý nghĩ khác người hay từ những nỗ lực miệt mài trong công việc và sáng tạo. Nhiều người Việt, cũng khác người, tự nghĩ mình thông minh, khi làm giàu một cách tệ bạc. Nhưng đối với họ, “đồng tiền không có mùi” và cái tư tưởng bệnh hoạn “không cần biết mèo vàng hay mèo đen, chỉ cần bắt được chuột đều là mèo tốt,” mới là lẽ sống cho sự thành công của họ.

Trong một xã hội mà mạnh ai nấy sống, ai cũng chỉ lo làm giàu, bất chấp tình người thì những giá trị đạo đức sẽ chỉ còn là dĩ vãng buồn. Một khi những kẻ mạnh, có uy quyền làm giàu và chà đạp lên pháp luật thì dại gì những người khác không nắm bắt cơ hội để giành giựt cho mình những miếng ăn béo bở khác?

Dường như chẳng còn một giới hạn nào về đạo đức để làm giàu, làm giàu và làm giàu tại mảnh đất này…

Nguồn: FB Lâm Bình Duy Nhiên

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?