Lắng nghe? Bằng tai hay bằng… miệng?

Tổng Bí thư ĐCSVN Tô Lâm phát biểu trong phiên khai mạc kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI, 6/4/2026. Ảnh: Quốc hội
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trân Văn

Ông Tô Lâm vừa có thêm một bài huấn thị, lần này nhắm vào các đại biểu quốc hội khóa 16. Trong số những điều mà ông huyên thuyên về “kiện toàn tổ chức bộ máy nhà nước theo hiến pháp” – mục tiêu chính mà kỳ họp đầu tiên của Quốc Hội khóa này nhắm tới – có chuyện phải nghe dân. Cụ thể: “Khi lòng dân được lắng nghe, Quốc Hội sẽ mạnh hơn, nhà nước sẽ vững hơn.”

Tuy tự nhận là “của dân, do dân, vì dân,” luôn đề cao “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra,” tự thân huấn thị vừa đề cập vô tình xác định, ở Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, dân vẫn chưa là gì cả và có thể sẽ tiếp tục chẳng là gì cả, thành ra tổng bí thư đảng CSVN, giờ kiêm nhiệm thêm vai trò chủ tịch nước mới nhắc như vậy!

Cho dù ông Tô Lâm mới… “thề” khi tiếp nhận vai trò chủ tịch nước nhưng không có gì bảo đảm yêu cầu “nghe dân” là… thiệt! Cần nhớ, ông Tô Lâm chỉ… “khuyên,” không hề khẳng định sẽ chấn chỉnh đảng của ông, chính quyền của ông, buộc họ phải xem “nghe dân” như yêu cầu tối thượng mà như thế thì hệ thống chính trị, hệ thống công quyền sẽ dùng gì để “nghe dân?”

***

Trước giờ, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam chỉ “nghe dân” bằng… miệng thành ra Bộ Luật Hình Sự Việt Nam mới có Điều 117 (dùng để xử lý những cá nhân dám phân tích các sai lầm trong quản trị, điều hành quốc gia, đệ đạt hay chia sẻ giải pháp, xem những hành vi ấy là phạm tội “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”), Điều 118 (dùng để xử lý những cá nhân dám tụ tập, biểu tình, xem việc bày tỏ nguyện vọng, ý chí thông qua đám đông là phạm tội “phá rối an ninh”), Điều 331 (nói khác kiểu là có thể bị tống giam, phạt tù vì “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”).

Thậm chí, lập hoặc tham gia các nhóm có tổ chức để bảo vệ quyền lợi khi quyền sở hữu bị xâm hại hay phản đối chính sách không phù hợp, khiến kinh tế – xã hội – giáo dục – y tế – môi trường bị tổn thương, thường bị đánh đồng với “âm mưu chính trị,” có thể bị cáo buộc là “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” và bị xử lý theo Điều 109!

***

Không phải tự nhiên mà chính quyền Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam bị cộng đồng quốc tế chỉ trích, thúc ép thăng tiến dân chủ, nhân quyền, và giám sát nỗ lực đó. Tại sao công dân nhiều quốc gia khác có thể chỉ trích nguyên thủ, công chức cao cấp, đảng cầm quyền, phê bình chính sách? Vì luật pháp ở những xứ ấy chỉ kết tội một cá nhân khi hành vi của đương sự gây thiệt hại cụ thể và trực tiếp. Phê bình chính sách, chỉ trích công bộc bất kể chức vụ được xem là tự do biểu đạt – một trong những quyền hiến định – và hệ thống chính trị, hệ thống công quyền có nghĩa vụ bảo vệ quyền hiến định ấy. Thiên hạ còn chấp nhận phê bình, chỉ trích sai, cá nhân chỉ phải chịu trách nhiệm nếu chính quyền chứng minh được đó là “cố tình gian dối với ác ý” (Mỹ – Án Lệ Sullivan).

Thẽ thọt về chuyện “nghe dân” nhưng hình sự hóa phản biện, áp đặt cảm xúc và sự suy đoán lên tự do thân thể của công dân một cách tùy tiện thì có thể nghe được những gì? Đề cập đến “lắng nghe” nhưng lần lữa thực hiện các cam kết sẽ công nhận lập hội, biểu tình là quyền với những bộ luật tương ứng thì hai chữ “lắng nghe” có phải là xảo ngữ?

Thiên hạ có nhiều giải pháp để hệ thống chính trị, hệ thống công quyền ở xứ của họ phải nắm bắt nhân tâm, dân ý. Ví dụ, Tòa Bảo Hiến – nơi xem xét các văn bản lập pháp, lập quy, đối chiếu chúng với hiến pháp xem có hợp hiến hay không, nếu vi hiến thì hủy bỏ, không để bất kỳ tổ chức, cá nhân nào đứng trên hiến pháp.

Tòa Bảo Hiến còn là nơi tiếp nhận yêu cầu phân xử những quyết định, hành vi mà công dân cho là đã xâm hại đến các quyền hiến định (nhân quyền) mà những cá nhân, những nơi có liên quan phân xử chưa thỏa đáng. Nếu có Tòa Bảo Hiến, chắc chắn cả hệ thống chính trị lẫn hệ thống công quyền Việt Nam sẽ phải thận trọng hơn khi ban hành các văn bản quy phạm pháp luật, đỡ hẳn chuyện ban hành rồi tạm hoãn, hoặc sửa đi, sửa lại nhiều lần!

Thiên hạ không chấp nhận một đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối. Cạnh tranh buộc các tổ chức chính trị phải “nghe dân,” nắm bắt nhân tâm, tự điều chỉnh để được dân chúng chọn làm đảng cầm quyền. Ở những xứ đó, bầu cử không phải độc diễn. Bầu cử là một cuộc trưng cầu dân ý và kết quả phản ánh trung thực ý chí của dân chúng!

***

Hãy tự xét, có thực là dân chúng Việt Nam được tự do lựa chọn những cá nhân đại diện cho nguyện vọng, ý chí của họ trong các cơ quan dân cử hay không? Trước nay, các đại biểu hội đồng nhân dân, đại biểu quốc hội có thực sự quan tâm đến lợi ích của cử tri và hành động vì lợi ích của cử tri hay không? Nếu lựa chọn lãnh đạo các cơ quan dân cử, cơ quan công quyền không phải do những người thật sự là đại diện cho dân lựa chọn theo mong muốn của dân thì ắt sẽ nhìn ra bản chất của hai chữ “lắng nghe” và ông Tô Lâm cũng như đồng đảng của ông sẽ nghe bằng gì?

Nguồn: Người Việt

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Một trại tập trung được chính quyền Trung Quốc xây ở Tân Cương. Ảnh: Greg Baker/ AFP

Tân Cương có gì để Bộ Công an đến học hỏi?

Đầu tháng Chín mới đây, theo thông tin từ Bộ Công An, lãnh đạo của cơ quan này, Bộ trưởng Lương Tam Quang, đã có chuyến thăm đến Khu tự trị Tân Cương, thuộc Trung Quốc.

Tại cuộc gặp, ông Quang “mong muốn” cả hai bên “nghiên cứu,” “chia sẻ kinh nghiệm” vì “các địa phương của Việt Nam có điều kiện kinh tế, xã hội tương đồng với Tân Cương.”

Tài xế Grab tại TP.HCM. Ảnh: Bloomberg

Bloomberg: Tài xế xe công nghệ Grab tại Việt Nam lên kế hoạch ngừng chạy cuối tuần để phản đối mức chiết khấu

Các tài xế của Grab Holdings Ltd. tại Việt Nam đang kêu gọi đồng loạt ngừng bật app để phản đối mức chiết khấu trên doanh thu của công ty, mà họ cho là quá cao.

Theo các tài xế, Grab có thể giữ lại tới 50% giá cước, khiến thu nhập thực tế của họ giảm đáng kể trong bối cảnh giá nhiên liệu và chi phí bảo dưỡng, vận hành phương tiện ngày càng tăng.

Quang cảnh Lễ Tưởng Niệm Cố Đề Đốc Hoàng Cơ Minh và các Anh Hùng Đông Tiến lần thứ 39 tại thành phố Kazo, tỉnh Saitama, Nhật Bản ngày 13 tháng 9 năm 2026

Nhật Bản: Lễ Tưởng Niệm Kháng Chiến Quân Đông Tiến lần thứ 39 tại Saitama

Để tưởng nhớ và tri ân những vị Anh Hùng Đông Tiến đã hy sinh cho lý tưởng tự do, Lễ Tưởng Niệm Kháng Chiến Quân Đông Tiến lần thứ 39 đã được tổ chức trang nghiêm tại phòng hội cộng đồng thành phố Kazo, tỉnh Saitama, ngày 13 tháng 9 năm 2026. Buổi lễ có sự tham dự của đông đảo đồng hương Việt Nam đang sinh sống, học tập và làm việc tại Nagano, Nara, Kanagawa, Tokyo, Kazo cùng các khu vực lân cận.

Một tài xế lái xe GrabBike chở khách trên đường phố Hà Nội hôm 29/12/2018. Ảnh: Reuters

Áp lực trăm bề, tài xế Grab kêu gọi đình công để đòi quyền lợi

“Một cổ hai tròng,” những tài xế chạy xe dịch vụ Grab vừa phải chịu giảm thu nhập, lại thêm gánh nặng chi tiêu cho cuộc sống thường nhật.

Từ đầu tháng Chín mới đây, trên các diễn đàn Grab, nhiều tài xế tại nhiều tỉnh thành đang lan truyền lời kêu gọi tắt ứng dụng chạy xe trong hai ngày tới đây, 12 – 13/9, nhằm phản đối, tạo áp lực lên Grab vì chính sách chiết khấu hiện tại.