Lê Đức Anh và lệnh ‘không được nổ súng’

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

“Không được nổ súng,” là mệnh lệnh từ thượng cấp và là nguyên nhân dẫn đến cái chết chóng vánh của 64 chiến sĩ Hải quân Việt Nam trong trận Hải chiến Trường Sa năm 1988. Gạc Ma, 14/3/1988, là ngày giỗ chung của 64 gia đình liệt sĩ nhưng còn là ngày mà lịch sử Việt Nam sẽ phải làm rõ ai là thủ phạm chính trong cuộc tàn sát này.

Theo lời kể của những nhân chứng sống sót và các tướng lĩnh quân đội, lệnh không được nổ súng đã được phổ biến từ trước khi lực lượng Việt Nam tiến ra Gạc Ma. Lính công binh được giao nhiệm vụ xây dựng công trình trên các bãi đá nhưng lại bị trói tay với cái gọi là chính sách “kềm chế,” không có vũ khí để tự vệ. Khi lính Trung Quốc tràn vào, nổ súng bắn hạ các chiến sĩ Việt Nam tay không, những người lính này chỉ có thể giằng co bằng tay không hoặc chịu chết mà không có cơ hội đáp trả.

Thiếu tướng Lê Mã Lương từng khẳng định trong một hội thảo rằng:

“Có đồng chí lãnh đạo cấp cao ra lệnh bộ đội ta không được nổ súng nếu như đánh chiếm đảo Gạc Ma hay bất kỳ đảo nào ở Trường Sa. Không được nổ súng!”

Thiếu tướng Lê Mã Lương là cựu giám đốc bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam. Từng tham chiến trong cuộc chiến tranh Việt Nam, chiến tranh biên giới Việt – Trung. Và vị lãnh đạo cấp cao mà tướng Lê Mã Lương nói đó chính là Lê Đức Anh, người sau này còn tiếp tục giữ chức chủ tịch nước Việt Nam.

Mô tả về những gì xảy ra, tướng Lê Mã Lương xác nhận:

“Không được nổ súng!

Và sau này có một câu chuyện và tài liệu đã rõ rồi. Cho nên trong một cuộc họp của Bộ Chính trị, đồng chí Nguyễn Cơ Thạch đã đập bàn và nói: Ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?

Chính vì thế khi Trung Quốc tấn công vào đảo Gạc Ma, nó chỉ có hơn 40 lính với mấy cái xuồng bằng hợp kim nhôm đổ bộ vào. Trong khi bộ đội ta, trong đấy có một người sau này được truy tặng anh hùng là Thiếu úy Trần Văn Phương chỉ có mỗi tay không và giữ chặt lá cờ trên đảo Gạc Ma. Không có súng.”

Đại tướng Lê Đức Anh, Anh lúc đó là bộ trưởng quốc phòng, là người duy nhất trong Bộ Chính trị vào năm 1988 có đủ quyền lực để ra lệnh cho quân đội Việt Nam không được nổ súng.

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, một nhà ngoại giao kỳ cựu và từng là đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, đã không ngần ngại gọi hành động của Lê Đức Anh là “phản quốc”:

“Ra lệnh không được bắn lại để cho Trung Quốc giết chiến sĩ của mình như bia sống thì tôi cho đó là một hành động phản động, phản quốc!”

Không chỉ “khóa tay” chiến sĩ, mà sau này ông ta còn góp phần vào chính sách hòa hoãn, nhượng bộ Trung Quốc sau sự kiện Gạc Ma như thể nó chưa từng xảy ra.

Thậm chí, các liệt sĩ Gạc Ma không được công nhận là “tổ quốc ghi công” mà chỉ được gọi là “chiến sĩ hy sinh.” Hài cốt của nhiều người vẫn còn nằm lại dưới đáy biển, và nhà cầm quyền không hề có hành động gì để đưa họ về với đất mẹ.

Ky Nguyen

Video: RFA

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Cafef

Khi tài xế Grab không còn đủ sống bằng chính công việc của mình

Cuộc phản đối của tài xế Grab cuối tuần không chỉ là việc tranh chấp về vài phần trăm chiết khấu. Đó còn là sự công bằng trong mô hình dịch vụ gọi xe hiện nay.

Khi một công ty kiểm soát ứng dụng, dữ liệu, giá cước và lượng khách hàng, còn người tài xế phải chịu phần lớn chi phí và rủi ro, thì phần giá trị tạo ra được chia như thế nào?

Grab tạo ra sự thuận tiện cho khách hàng và dĩ nhiên phải vì lợi nhuận doanh nghiệp, nhưng mô hình đó cũng cần phải đủ công bằng để các tài xế có thể sống được bằng công việc của mình.

Hỏa mù truyền thông của nhà cầm quyền: Trường Giang và “quân cờ” lấp liếm bê bối vụ Nguyễn Sỹ Cương

Những ngày qua, không gian mạng đột ngột bùng nổ trở lại chuỗi sóng gió đời tư của diễn viên hài Trường Giang. Từ những tranh cãi quanh lối ứng xử, phát ngôn thô lỗ với đồng nghiệp, cho đến những hành vi bị gán nhãn “thiếu chuẩn mực” với các bạn diễn nữ. Tất cả đều bị đào xới tỉ mỉ, chiếm sóng hoàn toàn trên các bảng xếp hạng “trends.”

Chính trị là quyền lực chính danh: Nguồn gốc, ràng buộc, phép thử

Chính trị tồn tại chừng nào quyền lực còn có thể bị tước bỏ một cách công khai. Khi quyền lực trở thành bất khả xâm phạm, khi không ai có thể thay đổi những người nắm giữ mà không cần dùng đến bạo lực – thì tự do tan biến, công lý lùi bước. Bởi vì không có gì buộc kẻ cầm quyền phải tôn trọng bạn khi họ biết chắc bạn không bao giờ có thể thay thế họ.

Nghị định 328, 329, 330: Việt Nam càng ngày càng trở thành chế độ công an trị

Tháng 8/2026 vừa qua, chính phủ Việt Nam công bố ba nghị định mới – 328, 329, 330 – để càng bóp nghẹt tự do ngôn luận và tự do Internet.

Người Việt ở hải ngoại cần giúp người Việt ở Việt Nam cách bảo vệ an toàn trên mạng. Các chính sách mới kể trên cũng vi phạm nhiều điều ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết…