Mặt Trận Tổ Quốc và dân chủ hóa Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tờ Đại Đoàn Kết, cơ quan ngôn luận của Mặt trận tổ quốc, một đoàn thể ngoại vi của đảng Cộng sản Việt Nam có chức năng tổ chức và kiểm soát mọi sinh hoạt quần chúng, đã có một bài phỏng vấn ông Trần Xuân Giá, cựu bộ trưởng kế hoạch và hiện nay là chủ tịch ngân hàng Á Châu, một ngân hàng tư nhân tại Sài Gòn. Trong bài phỏng vấn này, ông Trần Xuân Giá đã có nêu lên một số điều như sau:

– Mặt trận tổ quốc nên giữ thêm vai trò mà ông Giá gọi là “phản biện xã hội” tức là nơi giúp tổng hợp ý kiến của người dân để kiến nghị lên quốc hội hay chính phủ và các cơ quan hành chánh.

– Muốn phát triển bền vững phải thúc đẩy dân chủ hóa xã hội. Ông Giá cho rằng “phát huy dân chủ có nhiều kênh nhưng phản biện xã hội là kênh hết sức quan trọng”.

JPEG - 2.3 kb

Qua hai điều tóm lược nói trên, ông Trần Xuân Giá – một cán bộ cao cấp của Việt cộng – muốn nói đến mối quan hệ: Mặt trận tổ quốc trong việc thúc đẩy vấn đề dân chủ hóa tại Việt Nam. Tuy ông Giá không nói rõ cho người ta hiểu dân chủ hóa theo cách nào; nhưng ta có thể đoán rằng ông Giá muốn dùng Mặt trận tổ quốc như là nơi tổng hợp các ý kiến, các quan điểm, các phê phán của người dân về các chính sách của chế độ. Nghĩa là ông Giá muốn Mặt trận tổ quốc làm nơi biểu hiện một cách tích cực hơn các quan tâm hay bất mãn của người dân đối với các vấn đề xã hội.

Dường như ông Trần Xuân Giá ngủ mơ nên mới đưa ra hai đề nghị khá trái mùa.

Thứ nhất, Cộng sản Việt Nam hiện nay vẫn để cho Mặt trận tổ quốc đóng vai trò “phản biện xã hội’ bằng cách mỗi kỳ họp Quốc hội hay họp chính phủ thường kỳ, ông Huỳnh Đảm, chủ tịch Mặt trận tổ quốc đều có các bản phản biện xã hội gửi quốc hội hay chính phủ, bằng cách tóm lược ý kiến của người dân về chuyện này, chuyện kia. Đa số những phản biện này đều nêu rõ là tán đồng cách giải quyết của chính phủ hay của quốc hội. Hầu như không có ý kiến nào công kích hay phản bác lại.

Thứ hai, phản biện xã hội mà ông Trần Xuân Giá đề nghị chỉ là cách làm cũ, trong đó Mặt trận tổ quốc luôn luôn là cái lọc những ý kiến khác với chế độ và loại bỏ trước khi gửi đến cấp lãnh đạo trong quốc hội hay trong chính phủ. Vì dùng cái lọc Mặt trận tổ quốc nên các phản biện xã hội đều không thật.

Thứ ba, Mặt trận tổ quốc là công cụ tay sai của đảng Cộng sản Việt Nam có nhiệm vụ khống chế người dân phải sống và làm việc theo khuôn phép của chế độ; vì thế mà việc dùng Mặt trận tổ quốc để làm nơi “phản biện xã hội’ là chọn trật nơi.

Muốn có phản biện xã hội đúng nghĩa, Cộng sản Việt Nam – tối thiểu – phải thực thi ba điều căn bản: 1/ Chấp nhận quyền tự do ngôn luận để cho người dân có quyền tự do nêu ý kiến của mình về những gì không hài lòng; 2/ Không cần bất cứ cơ chế nào làm trung gian vì người dân tự họ có ý kiến riêng không muốn lệ thuộc vào bất cứ ai; 3/ Dân chủ hóa xã hội không chỉ là người dân được lên tiếng phản bác những vấn đề không hài lòng mà còn là một cải tổ chính trị sâu rộng để ngăn chận cửa quyền và chống tham nhũng.

Ông Triệu Tử Dương, cựu Tổng bí đảng Cộng sản Trung Quốc bị thất sủng qua biến cố Thiên An Môn vào tháng 6 năm 1989 đã nói rằng, cải cách kinh tế mà không có cải cách chính trị là chỉ nuôi tham nhũng mà thôi. Do đó mà từ năm 1987 đến năm 1989, trong vai trò Tổng Bí Thư, ông Triệu Tử Dương đã cho rằng phải dân chủ hóa xã hội thì mới tiêu diệt tham nhũng và lành mạnh hóa xã hội được. Bởi vì theo ông Trệu Tử Dương, nếu không có dân chủ, những cán bộ cao cấp của đảng và nhà nước sẽ cấu kết vơ vét tài nguyên quốc gia mà không một thế lực nào hay cơ chế nào có thể ngăn cản. Chính chủ trương dân chủ hóa xã hội mới tiêu diệt được tham nhũng. Nhưng chủ trương của ông Triệu Tử Dương đã gây nguy hại đến quyền lợi của nhiều cán bộ cao cấp ở trong đảng vào lúc đó, nên ông đã bị Đặng Tiểu Bình và nhóm giáo điều cách chức Tổng bí thư, đồng thời nhóm giáo điều đã sử dụng quân đội đàn áp sinh viên, tạo ra thảm kịch Thiên An Môn với hơn 3 ngàn người bị giết chết vào rạng sáng ngày 4 tháng 6 năm 1989, cách nay đúng 20 năm.

Dân chủ là một nhu cầu quan trọng để giúp cho những ý kiến, quan điểm của người dân được biểu lộ công khai trên các diễn đàn. Khi người dân có ý kiến và những ý kiến đó – nếu có nhiều sự đồng tình của những người dân khác – sẽ tạo ra một sự chú ý lớn trong xã hội và đó chính là phản biện xã hội mà không chờ phải có cơ quan này, tổ chức kia tổng hợp báo cáo hay kiến nghị cho ai. Nếu ông Trần Xuân Giá và Cộng sản Việt Nam muốn có những phản biện xã hội đúng nghĩa thì phải: 1/ Xóa bỏ bức tường lửa đang ngăn chận mạng thông tin Internet toàn cầu; 2/ Để cho các trang web, các Blogger tự do bày tỏ ý kiến và suy nghĩ về những biến cố trong xã hội; 3/ Để các ký giả của các tờ báo được tự do viết và loan tải những sự thật về tham nhũng, về những vụ cướp đất của dân… Còn nếu vẫn phải nhờ quan Mặt trận tổ quốc hay kiểm soát truyền thông gắt gao thì không bao giờ có phản biện xã hội và dân chủ hóa chỉ là bánh vẽ mà thôi.

Trung Điền
Ngày 4 Tháng 6 năm 2009

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình ở Nhà Hát Lớn Sài Gòn với biểu ngữ "Trung Quốc cút khỏi biển Đông" (Tác giả cùng anh Trần Bang trong cuộc biểu tình ngày 5/11/2014 phản đối hành động Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 ra gần quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam). Ảnh: FB Phạm Đình Trọng

Như gió có quyền lang thang

Được nói là quyền con người

Như chim có quyền được hót

Như suối có quyền rì rầm

Như gió có quyền lang thang.

Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc giữa Berlin mang về Việt Nam năm 2017: Một vụ đàn áp xuyên quốc gia điển hình

Đàn áp xuyên quốc gia lại một lần nữa được quốc tế chú ý đến

Sự kiện Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin (Đức) vào năm 2017 vẫn trở thành chủ đề gây tranh cãi lớn mỗi khi được nhắc đến. Trong tuần này, những sự kiện đàn áp xuyên quốc gia như vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh sẽ lại được rọi đèn tại Quốc Hội Âu Châu (European Parliament – EP).

Việt Tân và các đối tác sẽ tiếp tục lên tiếng về vấn đề đàn áp xuyên quốc gia mà chế độ Tô Lâm đang thực hiện.

Khi Nhà nước muốn biết cả những điều bạn chưa kịp suy nghĩ

Điều cần gieo hôm nay không phải là sự tuyệt vọng mà là sự tỉnh thức. Xã hội dân sự cần hiểu rõ những thách thức của thời đại mới để tự bảo vệ mình tốt hơn.

Nhưng đồng thời, những người cầm quyền cũng cần nhận thức rằng một quốc gia muốn trường tồn không thể chỉ dựa vào camera, dữ liệu và thuật toán. Sự ổn định lâu dài không thể được xây dựng bằng nỗi sợ hãi mà phải được xây dựng bằng lòng tin.

San bằng khu dân cư ven sông Hồng. Ảnh: Getty Images

Từ Thủ Thiêm đến sông Hồng, Hà Nội: Nước mắt đắng cay

Sự đối lập rõ ràng ở hai miền đất nước là hoàn cảnh và điều kiện sống của người dân bán đảo Thủ Thiêm và thủ đô Hà Nội. Người Thủ Thiêm phần lớn là người dân nghèo sống trong các nhà tạm, còn ở Hà Nội là phần lớn là người có của ăn của để sống trong những căn nhà lầu kiên cố 5-7 tầng.

Nhưng dù giàu hay nghèo, họ đều là nạn nhân của chính sách đền bù bất công và quy hoạch đô thị thiếu tầm nhìn.
==
Nhắc đến thu hồi đất, người ta không thể không nghĩ đến bán đảo Thủ Thiêm tại TP.HCM – nơi được ví như “vết thương chưa bao giờ lành” ở miền Nam. Giờ đây, những tiếng kêu cứu, những băng rôn của người dân mất đất tại các dự án vành đai, khu đô thị mới ở Hà Nội cũng đớn đau không kém. Nỗi đau của người dân Hà Nội bị lấy đất có giống như người dân Thủ Thiêm?