Máu, nước mắt và sự bạc bẽo

Những dòng tin nhắn trên Facebook của một bác sĩ hồi sức cấp cứu đang ở tuyến đầu chống dịch Covid-19. Ảnh: FB Đào Tuấn
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Những dòng tin nhắn này xuất hiện trên Facebook của một bác sĩ hồi sức cấp cứu đang ở tuyến đầu.

Nó là những tin nhắn trao đổi về chế độ, bồi dưỡng với nhân viên y tế mà có thể sẽ chẳng bao giờ công khai nếu không có cái công văn dọa thu hồi chứng chỉ hành nghề do Thứ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Trường Sơn ký.

Ông Sơn, một thầy thuốc -người biết rất rõ “mỗi bác sĩ, điều dưỡng hàng ngày phải chăm sóc và quản lý từ 140 – 150 người bệnh;” biết rất rõ mỗi ca trực kéo dài “8 – 10 tiếng/ngày trong điều kiện mặc trang phục bảo hộ liên tục”… và trong điều kiện những suất cơm “khó ăn, không hợp khẩu vị.”

Vậy mà. Cái công văn dọa thu hồi chứng chỉ hành nghề nếu nhân viên y tế nghỉ việc vẫn ký. Như một gáo nước lạnh, như một cái tát gây bức xúc suốt mấy ngày qua.

Người bác sĩ cấp cứu – chứng kiến những ca hấp hối ra đi còn nhiều hơn “các vị” ăn cơm uống nước hàng ngày, vừa hôm qua trắng đêm với “5 bệnh nhân tử vong, 5 bệnh nhân nguy kịch dọa tử vong” – đã đặt câu hỏi “lúc đó các vị ở đâu?”

Nhân viên y tế cũng là người, cũng chỉ có 2 bàn tay, có vui, có buồn và cũng mệt mỏi chứ đâu phải robot… để buộc người ta phải cống hiến, phải hy sinh, phải không được xin nghỉ dù vượt quá sức chịu đựng.

Cái stt của người bác sĩ có tựa là: Nghề của máu và nước mắt.

Nhẽ phải thêm vào đó hai chữ bạc bẽo nữa.

Mà bạc thật, cái sự bạc không đến từ đâu, lại đến ngay từ đồng nghiệp. Những đồng nghiệp cũng mang danh thầy thuốc giờ đã thay con dao mổ bằng ngón trỏ.

Nguồn: FB Đào Tuấn

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hình ảnh cho thấy chiếc mô tô (góc trên, bên phải) rượt đuổi em học sinh đến trượt ngã tử vong, "lặng lẽ" quay đầu bỏ đi! Ảnh: VNTB

Đảng viên ‘quay đầu’ trước nỗi đau của dân

Theo đó, trong video được đăng tải, hình ảnh chiếc xe đi sau có những dấu hiệu giống một cảnh sát giao thông điều khiển phương tiện giao thông đang di chuyển trên đường. Thêm vào đó, trước khi chiếc xe bị tai nạn xuất hiện trong video, từ xa đã nghe tiếng còi hú quen thuộc của lực lượng cảnh sát giao thông mỗi khi truy đuổi theo người vi phạm hoặc mở đường.

Từ hai điều trên nói trên, liệu rằng, có đúng “người đi sau lặng lẽ quay đầu” là một chiến sĩ cảnh sát giao thông?

Biển Đông. Ảnh minh họa: DW

Cập nhật tình hình tại quần đảo Hoàng Sa và bãi Hoàng Nham tháng 4/2026

Dưới đây là tình hình quần đảo Hoàng Sa chiếm đóng bởi Trung Quốc và vùng tranh chấp bãi Hoàng Nham thuộc chủ quyền Philippines, dựa trên báo cáo tình báo mở, hình ảnh vệ tinh từ AMTI – CSIS, Reuters, WSJ, ABC News và các nguồn độc lập khác (cập nhật đến tháng 4/2026).

Khán giả theo dõi phim "The General" công chiếu tại SBTN Studio, TP. Garden Grove, Nam California hôm 18/4/2026. Ảnh: FB The General: Vietnam in the Age of To Lam

Nam California: Người xem nói gì sau buổi chiếu “The General”?

Thật ấm lòng khi được gặp lại những gương mặt đồng hương thân quen trong nhiều lĩnh vực: Giáo dục, thương mại, truyền thông, và nghệ thuật đến tham dự.

Nhiều người mong muốn có thêm các buổi chiếu tiếp theo để giới thiệu bộ phim đến bạn bè và gia đình. Một số người có dự định mang phim vào các đại học và các trường Việt Ngữ. Một nhà báo được đào tạo từ BBC ngỏ ý tham gia vào nhóm cố vấn cho dự án phim tiếp theo…

Một con phố Sài Gòn trước năm 1975. Ảnh: FB Manh Dang/ Internet

“Sài Gòn đẹp lắm”

Chúng ta vẫn thường nghe nhạc phẩm này trong phiên bản điệu Cha-cha-cha vui tươi, phóng khoáng, như nhịp sống náo nhiệt, hối hả của phố thị phồn hoa.

Thế nhưng, cách nay hai tháng, tôi chợt thấy lòng mình thắt lại khi nghe lại bản nhạc ấy trong một không gian hoàn toàn khác. Chúng được dùng làm nhạc nền mở đầu và kết thúc cho bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman. Để rồi từ đó, “Sài Gòn đẹp lắm” trong tôi đã trở thành một nỗi ám ảnh đầy day dứt.