Nghề nâng cũng lắm công phu!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nâng đây là nâng bi, nói nôm na là nghề nịnh hót.

Một vở tuồng trên sân khấu giống như một xã hội thu nhỏ ngoài đời. Trong đó vui buồn, hờn giận, yêu thương, căm ghét được thể hiện qua từng nhân vật điển hình. Có anh hùng nhưng cũng có gian hùng, có văn quan cũng có võ tướng, có trung thần cũng có nịnh thần. Nhưng đặc biệt hơn hết, nịnh thần là một nhân vật đặc trưng nhất không thể thiếu qua các triều đại từ cổ chí kim.

Triều đại cộng sản ở Hà Nội hiện nay cũng thế, tuy nó ngụy danh là một chế độ có đầy đủ thiết chế dân chủ như mọi quốc gia dân chủ khác. Cho nên bất cứ lúc nào cần thiết, trong đảng cộng sản cũng thấy xuất hiện những vai tuồng nịnh giỏi, hót hay khiến người ta nghĩ đó là những kẻ đã qua trường lớp “giáo dục và đào tạo chuyên sâu” nghề nịnh.

Mới đây có một ông tự xưng là nhà văn viết một bài thật đáng đồng tiền chu cấp của đảng, nhan đề “Danh thơm là lẽ sống của kẻ sĩ”.

Thoạt mới nghe qua đã thấy thơm lừng nhưng khi đọc hết lại nghe mùi “con thuyền Nghệ An” khi xưa của Cao Bá Quát.

Ông nhà văn này đem câu chuyện Ngô Thì Nhậm và Đặng Trần Thường đối đáp để cuối cùng trổ tài nâng bi cụ Tổng lên hàng “danh sĩ Bắc Hà”, một danh dự mà không phải ai cũng có trên đất Bắc xưa cũng như nay. Lập tức một lô báo lề đảng rộ lên hưởng ứng hết lời, coi ông Tổng Trọng như một kẻ sĩ không màng danh lợi, quyết xã thân cứu đảng bằng trận dựng lò đốt củi, đưa chiến dịch chống tham nhũng lên một tầm cao mới.

Thế là sau khi được chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương đánh giá “là tấm gương sáng tiêu biểu để cán bộ, đảng viên noi theo” trong một buổi lễ hôm cuối tháng 1, giờ đây ông Trọng trở thành “danh sĩ Bắc Hà” đồng thời là “người đốt lò vĩ đại” trong một màn kịch mới của các nịnh thần trong đảng.

Thực tế ông Trọng vĩ đại tới mức nào chỉ cần nhìn vào vụ xét xử cặp dê tế thần vừa qua sẽ thấy. Dù chỉ mới đốt mấy thanh củi mục, nhưng khi nghe báo chí tung tin theo cáo trạng thì ghê gớm lắm. Nào là Trịnh Xuân Thanh làm thất thoát đến 3200 tỷ đồng trong thời gian là chủ tịch PVC, nhưng khi đưa ra tòa chỉ truy tội tham ô, chia nhau 4 tỷ đồng nhưng cũng đã trả lại cho khổ chủ. Thế mà anh ta vẫn bị xử tù chung thân.

Hay Đinh La Thăng bị cáo buộc tham ô, cố ý làm trái, có liên hệ lợi ích nhóm toàn là những tội tày trời, nhưng ra tòa chỉ bị tội làm trái quy định nhà nước và nhẹ nhàng lãnh 13 năm tù. Nói cách khác là cáo trạng nói một đàng tòa kết án một nẻo… theo đúng phong cách án chỉ đạo, án dàn xếp trước.

Điều này cho thấy là ông Trọng dựng lò đốt củi mục chỉ để tạo hư danh cho chính mình. Phe cánh ông ở trong đảng và một số người mù mờ khen ông đã dám đánh tham nhũng với một vài con chuột lớn ra khóc lóc, ca cẩm trước tòa. Nhưng cái hư danh ấy không che giấu được gì trong tình hình tham nhũng tràn lan và đảng CSVN trở thành một đảng cầm quyền vơ vét danh tiếng nhất thế giới, không thua kém những chế độ độc tài lạc hậu nhất ở Phi Châu. Vì cho đến bây giờ, ông Trọng vẫn không dám đụng đến uy quyền của những thế lực sẵn sàng đốt ông trong cái lò của chính ông Trọng dựng lên.

Thật trơ trẽn khi mới có trầy trật đánh được vài vụ án chung quanh Tập Đoàn Dầu Khí để dọa Nguyễn Tấn Dũng, ông Trọng vội vàng cho đàn em viết bài tâng bốc mình là loại sĩ phu Bắc Hà thứ thiệt, là người đốt lò vĩ đại, là một tổng bí thư đảng trong sạch và can đảm nhất từ trước đến nay.

Nhà văn của đài VOV quả thật là can đảm và nhất là có thừa sự nham nhở của kẻ làm văn chương hạ cấp. Nếu cứ tin rằng ông Trọng tay không nhúng chàm thì bức tượng Hồ Chí Minh nặng gần 20 ký vàng ròng mà Formosa tặng cho ông Trọng không phải là của tham nhũng hay sao?

Còn sự đánh tham nhũng của ông ai cũng thấy là chỉ nhằm đánh một bên, chừa một bên. Ông Trọng sẽ trả lời sao khi kẻ phải chịu trách nhiệm lớn nhất trong vụ Formosa xả thải chất độc là Võ Kim Cự được từ từ hạ cánh an toàn như một người vô tội.

Ở một khía cạnh khác, để bước đi “một người, một đảng, một quyền lực” sớm thành hiện thực, tay chân bộ hạ ông Trọng nhân cơ hội này làm sống lại tệ sùng bái cá nhân, dùng hình ảnh một Nguyễn Phú Trọng vĩ đại để củng cố phe nhóm mình và tóm thâu quyền hành. Nhờ đó ông Trọng sẽ ngồi vững trên ghế tổng bí thư đến hết nhiệm kỳ 2 mà không sợ ai soán ngôi.

Biết đâu để cho vĩ đại hơn, chức tổng bí thư sẽ được tay chân Nguyễn Phú Trọng phù phép kéo dài trên hai nhiệm kỳ như họ Tập bên Trung Quốc vừa làm… hầu cho ông Trọng chết già trong chiếc lò của mình. Điều này hẳn cũng vô cùng phù hợp với đường lối của thiên triều mà ông Trọng là một nô tài sáng giá chưa có người thay thế dưới mắt Tập chủ tịch.

Quả thật phải thành thật nhận rằng, nghề nâng bi trong triều đình Hà Nội ngày nay cũng lắm công phu.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”