Nguyễn Văn Hóa, những tù nhân khác và tôi

TNLT nhà báo Nguyễn Văn Hóa. Ảnh: RFA
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tính cho đến thời điểm ngày 13 tháng 5, 2019, Nguyễn Văn Hóa có ít nhất 2 lần đã bị quản giáo trong trại giam đánh đập một cách tàn nhẫn. Hóa là một tù nhân lương tâm rất trẻ, đã bị nhà cầm quyền CSVN tuyên án 7 năm tù giam trong phiên tòa dàn dựng vội vã vào ngày 27 tháng 11, 2017 vì anh tham gia đưa tin về vụ Formosa xả độc ra biển miền Trung Việt Nam năm 2016.

Lần thứ nhất Hóa đã bị đánh ngay sau phiên tòa xử nhà hoạt động vì môi trường Lê Đình Lượng ở Nghệ An hôm 16 tháng 8, 2017. Lần thứ hai Hóa bị sĩ quan công an tại trại giam An Điềm kẹp cổ, đánh đập và sau đó thì bị kỷ luật trong phòng biệt giam, sự việc diễn ra vào thượng tuần tháng 5, 2019.

Hai lần Nguyễn Văn Hóa bị đánh đập trong trại giam mà dư luận biết được, đó là nhờ có sự lên tiếng từ phía gia đình và giới truyền thông. Chắc chắn Hóa còn bị đánh đập, tra tấn, bức cung nhiều lần khác.

Qua phiên tòa xét xử ông Lê Đình Lượng diễn ra tại Nghệ An, Nguyễn Văn Hóa cùng Nguyễn Viết Dũng đã nói rằng, trong trại tạm giam họ đã bị nhục hình để có lời khai chống lại ông Lê Đình Lượng. Khi ra tòa thì cả hai đều đã rút lại lời khai của mình trước đó, bởi vậy, họ tiếp tục bị công an đánh đập, tra tấn vì “không thành khẩn khai báo”.

Tù nhân nói chung và những tù nhân chính trị nói riêng tại Việt Nam bị tra tấn, nhục hình, bức cung là một thực trạng diễn ra hết sức trầm trọng trong các trại tạm giam, trại giam. Đó là một luật bất thành văn của công an cộng sản đối với người bị cầm tù. Họ có một ngàn lẻ một cách để đối phó với từng trường hợp người bị cầm tù. Mục đích của họ là bắt buộc người bị bắt phải nhận tội chống lại mình và chống lại người khác.

Ngày 4 tháng 4, 2011 tại trụ sở công an Quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh các điều tra viên dùng sợi xích treo ngược hai cánh tay của một phụ nữ trung niên bị bắt, sau đó hỏi cung và bắt người đó nhận tội. Nếu họ không nhận thì tất nhiên mức độ tra tấn sẽ nâng lên và lâu hơn.

Trong 4 năm bị tù ngục cộng sản, tôi đã bị đánh đập và tra tấn 4 lần trong 4 nhà tù khác nhau bởi công an và những người tù khác làm ăng ten cho công an. Lần nặng nhất xảy ra vào ngày 18 tháng 7, 2013 tại trại giam Hà Nam (còn gọi là trại giam Ba Sao). Hai sĩ quan công an đã dùng dùi cui cao su tấn công tôi ngay trước sảnh hội trường trong trại giam. Họ chọc vào miệng, chọc vào ngực, vào bụng, và đánh đập liên hồi lên khắp cơ thể tôi kéo dài trong khoảng 15 phút. Kết quả là tôi đã không tự di chuyển được trong khoảng 1 tháng, và phải mất hơn nửa năm sau thì các vết thương tụ máu thâm tím bầm dập mới dần tan.

Nguyên nhân có thể do tôi khước từ hợp tác các yêu cầu của họ và không nhận tội ngay sau khi tôi đặt chân đến trại giam này.

Thực tế việc đánh đập, ngược đãi tù chính trị cả về thể chất lẫn tinh thần là “truyền thống” của công an CSVN. Tù nhân lương tâm luôn là đối tượng đàn áp trong tất cả các nhà tù khắp Việt Nam. Khi không khuất phục được những người tù kiên cường với các bản án nặng nề, những tay quản giáo sẽ sử dụng rất nhiều biện pháp ngược đãi, bạo lực để làm nhụt ý chí, giảm thiểu trí tuệ và sức lực đấu tranh của họ.

Chủ trương bạo hành – tra tấn hãm hại giới bảo vệ nhân quyền không chỉ diễn ra một cách có hệ thống trong nhà tù mà ngay ở ngoài xã hội.

Hầu như tất cả những người hoạt động đấu tranh tại Việt Nam đều bị bạo hành tra tấn với các mức độ khác nhau theo từng cá nhân và hoàn cảnh cụ thể. Đơn cử trong năm 2013, là năm tôi bị tra tấn nặng nhất thì con số các vụ bạo hành tra tấn được liệt kê cho thấy có 18 vụ với 71 lượt người là nạn nhân. Đến  năm 2014, đã có ít nhất 31 vụ chủ động tấn công bạo lực, làm nhục. Trực tiếp xâm hại đến 115 lượt người. Đó là trên thông kê mà các báo cáo độc lập có được, còn thực tế diễn ra thì gấp nhiều lần, diễn tiến của các vụ bạo hành tra tấn trong trại tù mỗi năm thường tăng lên nghiêm trọng hơn.

Những cái chết trong tù và tính tàn bạo của Công an Việt Nam là những điều thấy được trong đời sống tù đày tại Việt Nam. Nó diễn ra một cách hết sức bình thường đến nỗi mà ngay quản giáo chỉ coi tính mạng người tù bằng nửa tờ giấy báo tử.

Tính dã man không có điểm dừng của bạo lực bao giờ sẽ chấm dứt và ai sẽ mang công lý đến cho người dân Việt Nam nói chung và những đấu tranh cho dân chủ, bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam nói riêng? Điều đó chỉ xảy ra khi và chỉ khi chế độ cộng sản chấm dứt hoàn toàn trên đất nước hình chữ S mà thôi.

Portland, OR 15/5/2019

Paulus Lê Sơn

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Nhà báo Lê Trung Khoa (trái) và LS Nguyễn Văn Đài là 2 diễn giả và cũng là nhân chứng trong buổi vận động Nghị Viện Châu Âu hôm 10/6/2026 vừa qua. Ảnh: Youtube SBTN

Nhà báo Lê Trung Khoa và LS Nguyễn Văn Đài lên tiếng về đàn áp xuyên quốc gia tại Nghị Viện Âu Châu*

Trong hai ngày 9-10/6/2026 tại Nghị Viện Châu Âu (European Parliament – EP), Nhà báo Lê Trung Khoa, Luật sư Nguyễn Văn Đài là các nhân chứng trực tiếp, chương trình sẽ đề cập đến ba trường hợp tiêu biểu liên quan đến hoạt động đàn áp xuyên quốc gia của chính quyền Việt Nam.

Từ trái: LS Nguyễn Văn Đài, Nhà báo Lê Trung Khoa và LS Nadthasiri Bergman trình bày như nhân chứng tại Nghị Viện Châu Âu hôm 10/6/2026, trong khuôn khổ hai ngày vận động giới lập pháp Âu Châu lưu ý đến hoạt động đàn áp xuyên quốc gia của nhà cầm quyền CS Hà Nội đối với các nhà hoạt động và bất đồng chính kiến bên ngoài lãnh thổ Việt Nam

Các nhà hoạt động dân chủ lên án hành động “đàn áp xuyên quốc gia” của nhà nước CSVN tại Quốc Hội Châu Âu

Các lời chứng cho thấy đàn áp xuyên quốc gia không chỉ là câu chuyện của từng cá nhân riêng lẻ. Đây là một trong những phương thức mà nhà cầm quyền áp dụng nhằm tạo ra tâm lý sợ hãi, khiến những tiếng nói phản biện, bất đồng chính kiến phải tự kiểm duyệt hoặc im lặng, ngay cả khi họ đang sinh sống bên ngoài lãnh thổ Việt Nam.

Từ trái: Tổng thống Vladimir Putin, Chủ Tịch Tập Cận Bình và nhà lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong-un trước lễ duyệt binh kỷ niệm 80 năm chiến thắng Nhật Bản và kết thúc Thế Chiến II, tại Quảng Trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh vào ngày 3 Tháng Chín, 2025. Ảnh minh họa: Alexander Kazakov/Pool / AFP via Getty Images

Tập Cận Bình thăm Bắc Hàn để làm gì?

Trung Quốc trước đây chống đối Bắc Hàn có vũ khí nguyên tử, lo ngại các nước khác có thể làm theo, nhưng nay thì Bắc Kinh ưu tiên cho cải thiện quan hệ với Bình Nhưỡng và cho rằng một nước Bắc Hàn có vũ khí nguyên tử thì mặt trận thống nhất chống Mỹ do Bắc Kinh cầm đầu sẽ có thêm lợi thế trong việc ứng phó với Mỹ, Nhật Bản và Nam Hàn.

Trung Quốc sẽ không gây sức ép buộc Bắc Hàn từ bỏ chương trình vũ khí nguyên tử theo yêu cầu của ông Trump.

Biểu tình ở Nhà Hát Lớn Sài Gòn với biểu ngữ "Trung Quốc cút khỏi biển Đông" (Tác giả cùng anh Trần Bang trong cuộc biểu tình ngày 5/11/2014 phản đối hành động Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 ra gần quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam). Ảnh: FB Phạm Đình Trọng

Như gió có quyền lang thang

Được nói là quyền con người

Như chim có quyền được hót

Như suối có quyền rì rầm

Như gió có quyền lang thang.