Ở Việt Nam giờ có những đảng nào?

Pita Limjaroenrat (áo trắng), lãnh đạo của đảng Move Forward, vẫy tay chào những người ủng hộ ông, Bangkok,15/4/2023. Ảnh: AP/ Wason Wanichakorn
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi nhận được câu hỏi trên khi tới thăm trụ sở của đảng Move Forward ở Thái Lan cách đây hai tháng.

Đó là thời điểm mà cuộc tổng tuyển cử đã đến gần, trụ sở của đảng này trở nên vắng tanh vì tất cả mọi người đều đã lên đường đi vận động tranh cử, nhưng không vì thế mà không khí năng động của một đảng trẻ (cả về số năm hoạt động lẫn độ tuổi của người ủng hộ), bị giảm sút đi.

Nói chuyện với những người ở đây tôi cảm nhận rõ được nhiệt huyết cống hiến, sự sáng tạo, và niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn cho đất nước của họ.

Vẻ đẹp của tinh thần dấn thân vì xã hội và đất nước được lột tả một cách không thể sống động hơn.

Quay trở lại với câu hỏi mà một bạn tình nguyện viên làm việc ở trụ sở đảng Move Forward hỏi tôi về tình hình chính trị ở Việt Nam. Tôi đáp lại rằng ở Việt Nam chỉ một đảng được phép tồn tại, và đó là đảng Cộng Sản.

“Nhưng tôi đang cố gắng để thay đổi điều đó”. Tôi thầm nghĩ trong lòng.

Với chiến thắng vang dội trong cuộc tổng tuyển cử vừa diễn ra, đảng Move Forward đang đứng trước một cơ hội rất lớn để trở thành đảng cầm quyền, và từ đó thay đổi Thái Lan.

Tuy nhiên, cũng không thể phủ nhận thách thức phía trước là rất lớn, vì phe quân đội sẽ không dễ dàng từ bỏ quyền lực, và cũng vì đây là một đảng non trẻ, chưa từng có kinh nghiệm lãnh đạo chính phủ.

Cuộc tổng tuyển cử dân chủ ở Thái Lan, một nước hàng xóm của Việt Nam, cho thấy khát vọng dân chủ không chỉ tồn tại ở những nước Phương Tây xa xôi khác biệt, hay ở những nước bị coi là “con rối” của Mỹ như cách nhiều người ở Việt Nam vẫn nói về Hàn Quốc và Nhật Bản.

Lần này, dân chủ diễn ra ở ngay sát vách Việt Nam.

Không rõ đảng Cộng Sản sẽ nghĩ ra lời bao biện nào tiếp theo để thuyết phục người dân về việc không cần phải có dân chủ ở Việt Nam. Khi mà giờ đây, người dân ở một nước hàng xóm với chúng ta đang cho thấy họ mong muốn dân chủ đến nhường nào.

Vấn sẽ là văn hoá khác biệt chăng? Hay lịch sử khác biệt? Hay lại là bài ca “nước ta vừa trải qua chiến tranh”?

Nhưng chắc chắn sẽ không thể tiếp tục cáo buộc dân chủ là giá trị phương tây nữa rồi. Vì Thái Lan đâu phải ở trời tây.

Là người đã từng sinh sống ở Thái Lan gần 5 năm, tôi nhận ra Việt Nam và Thái Lan có nhiều sự tương đồng hơn là điều khác biệt.

Vì vậy, với những gì đang diễn ra ở Thái Lan, tôi càng thêm xác quyết rằng thực trạng ở Việt Nam, nơi đảng Cộng Sản vẫn tiếp tục độc quyền lãnh đạo và không cho phép ai cạnh tranh với họ, là không thể chấp nhận được, và không thể biện minh được nữa.

Đã đến lúc đất nước chúng ta có nhiều hơn một đảng chính trị, đã đến lúc nguyện vọng của người dân được lắng nghe và thực thi, và đã đến lúc vai trò lãnh đạo phải được nhận lấy thông qua sự tín nhiệm của nhân dân thay vì cha truyền con nối.

Bao nhiêu đảng cũng được, nhưng dứt khoát không phải là độc đảng!

Nguồn: FB Nguyễn Trường Sơn

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Bộ Tư lệnh Cảnh vệ tổ chức lễ khai mạc Hội thao truyền thống lần thứ 34, chào mừng kỷ niệm 70 năm ngày thành lập Lực lượng Cảnh vệ Công an nhân dân (16-2-1953/ 16-2-2023) hôm 6/1/2023, tại quảng trường Ba Đình, Hà Nội. Ảnh: Internet

Công an không nể mặt quân đội rồi!

Bộ Công an đã trình Quốc hội về dự thảo Luật Cảnh vệ, theo đó thì bộ trưởng Bộ Công an sẽ có quyền áp dụng biện pháp cảnh vệ. Lưu ý rằng khi trình dự thảo này thì ông Tô Lâm vẫn còn là bộ trưởng Bộ Công an.

Như vậy bộ trưởng Bộ Công an sẽ được xếp ngang hàng tứ trụ lãnh đạo cao nhất trong hệ thống chính trị của đảng cộng sản, gồm tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng và chủ tịch quốc hội. Có lẽ điều này đã khiến Bộ Quốc phòng cảm thấy bị “lép vế.” Cho nên ngay sau đó, ngày 24/5, Trung tướng Nguyễn Quốc Duyệt, Tư lệnh Bộ tư lệnh Thủ đô đã yêu cầu phải bổ sung quyền áp dụng biện pháp cảnh vệ cho bộ trưởng Quốc phòng bên cạnh bộ trưởng Công an để đảm bảo đồng bộ.

Ông Tô Lâm trở thành chủ tịch nước thứ ba của Việt Nam trong vòng hai năm. Ảnh: AP

Lên chủ tịch nước, thế lực của ông Tô Lâm lớn đến đâu?

Ông Lâm lên làm chủ tịch nước trong một nhiệm kỳ nhiều biến động nhất trong lịch sử đảng Cộng sản Việt Nam khi lần lượt Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc, Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ và Thường trực Ban bí thư Trương Thị Mai đều mất chức do kết quả của công cuộc ‘đốt lò’ của ông Trọng mà ông Tô Lâm là trợ thủ tích cực.

Sau khi các nhân vật này, vốn có thứ bậc cao hơn ông Tô Lâm trong Bộ Chính trị, ra đi, ông Lâm trở thành một trong số rất ít ỏi những người đủ điều kiện để lên làm tổng bí thư theo quy định của đảng.

Nhà hoạt động nhân quyền cho người Thượng Y Quynh Bdap. Ảnh: VOA

Các nhóm nhân quyền kêu gọi Thái Lan chớ dẫn độ Y Quynh Bdap về Việt Nam

Hôm 13/6, các nhóm nhân quyền kêu gọi Thái Lan không dẫn độ một nhà hoạt động Việt Nam bị giam giữ ở Bangkok, nói rằng ông này có thể gặp nguy hiểm nếu bị trả về Việt Nam, AP đưa tin.

Ông Y Quynh Bdap, người được cấp quy chế tị nạn của Liên Hiệp Quốc ở Thái Lan, bị cảnh sát địa phương bắt giam hôm 11/6, một ngày sau khi ông gặp các quan chức đại sứ quán Canada khi ông xin tị nạn ở đó, theo Tổ chức Quyền Hòa bình, nơi đã liên lạc với ông trước đó.

Tàu Cảnh sát biển Trung Quốc (phải) bắn vòi rồng vào một tàu được Hải quân Philippines thuê để thực hiện nhiệm vụ tiếp tế thường lệ cho quân đội đóng tại bãi cạn Scarborough và Bãi Cỏ Mây hôm 5/3/2024 ở Biển Đông. Ảnh: Ezra Acayan/ Getty Images

Biển Đông và Đệ Tam Thế Chiến

Từ ngày 15/6, lực lượng Cảnh Sát Biển (Hải Cảnh) Trung Quốc sẽ bắt đầu khám tàu và bắt người trên các vùng biển theo một quy định mới có tên “Thủ tục thực thi luật hành chánh của các cơ quan tuần duyên” do chính phủ nước này ban hành hôm 15/5. Hành động mới của Trung Quốc chắc chắn làm leo thang xung đột trên Biển Đông, thậm chí khơi mào đụng độ quân sự trực tiếp với Hoa Kỳ và mở màn cuộc chiến tranh Đệ Tam Thế Chiến.