Ông Tổng Tịch chưa chết, giá xăng đã lên tới trời

Giá xăng lại tăng, áp lực lên hầu bao người dân ngày càng lớn hơn mức có thể chịu đựng. Ảnh: Internet
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Dư luận xã hội Việt Nam mấy ngày vừa qua trải qua một trạng thái háo hức một cách kỳ lạ. Mạng xã hội tràn ngập những tin đồn đoán và các nhà báo có trí tưởng tượng phong phú thái quá đã nghĩ ngay ra những âm mưu, kịch bản ghê gớm đằng sau vụ “phải gió” của ông Tổng Tịch Nguyễn Phú Trọng trong chuyến đi thăm Kiên Giang vừa qua.

Không khí chờ đợi, hồi hộp, hân hoan, xì xầm to nhỏ khắp nơi hang cùng ngõ hẻm cứ như thể sắp được chứng kiến cái “hạnh phúc của một tang gia” to lớn cấp quốc gia. Quan chức Ba Đình thì nháo nhào như ong vỡ tổ, thi nhau bay vào bệnh viện Chợ Rẫy, túc trực 24/24 sát bên “người dẫn đường vĩ đại” – một nickname mới của ông Trọng được Bùi Thanh Hiếu nguoibuongio đặt tên theo cách mà người Đức gọi Hitler – để tỏ lòng trung thành với ông Tổng Tịch. Nói thì bảo độc miệng, ngộ nhỡ ông Tổng Tịch mà đột tử khi chưa kịp bàn giao một lúc hai cái “ghế”, thì ắt là có chuyện lớn “đầu rơi, máu chảy” không chừng. May quá, ơn Giời, ông vẫn chưa chết.

Nhưng mà ông không chết, hóa ra lại làm cho nhiều người thất vọng lắm.

Dân chúng hẫng hụt vì không được xem quốc tang. Quan chức đang trong diện làm “củi đốt lò” hay vừa mới “xuống tiền” thì lên cơn đau tim vì mừng hụt hoặc sợ mất cả chì lẫn chài. Nhưng có lẽ, người dân mới cảm nhận được sự “hẫng hụt” rõ đến thế nào khi mà ngay sau đó, giá xăng đã tăng thêm 1.202 đồng/lít. Vậy là trong chưa tới nửa tháng, mà xăng đã tăng hơn 2.000 đồng/lít qua hai lần tăng giá “nhẹ”. Giá xăng A95 đã là hơn 21.000 đồng/lít và xăng E5 cũng gần chạm 20.000 đồng/lít.

Điện thì vừa tăng giá từ đầu tháng 4/2019 tới 8% .Trước nay, mỗi dịp quốc tang hay chiến thắng bóng đá, nhà nước lại tăng thêm giá điện, giá xăng cứ như thể “hòa chung niềm hạnh phúc của dân tộc”, để cho mọi người dân vì “yêu nước” mà không thấy bất bình những thuế phí mỗi ngày một “cao, cao mãi”. Lần này, không có quốc tang, mà xăng tăng, điện tăng đến trời khiến cho cái dạ dày của người dân vốn đã lép dẹp, nay càng “hẫng hụt” thảm hại hơn.

Một nghiên cứu cho thấy, trung bình, người lao động phải chi trả đến 15% – 20% thu nhập cho chi phí xăng xe, thuế phí cầu đường, vé phạt giao thông, phí mãi lộ bởi BOT và công an giao thông… Một con số quá khủng khiếp. Giá xăng ở Mỹ trung bình chỉ khoảng 14.000 đồng/lít theo tỷ giá hiện thời trong khi thu nhập bình quân của người Mỹ khoảng 40 ngàn USD/người. Còn ở Việt Nam, thu nhập bình quân đầu người mới chỉ khoảng hơn 2000 USD – mức thấp nhất khu vực Đông Nam Á – nhưng “ơn Đảng, ơn chính phủ” mà người lao động phải mua xăng với giá gần gấp đôi xăng ở Mỹ.

Một ví dụ nho nhỏ để thấy “thành tựu vĩ đại” của cái gọi là “nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” vi diệu đến như thế nào trong việc bần cùng hóa người dân lao động bằng cách vắt cùng kiệt những đồng tiền từ thu nhập ít ỏi mà người lao động đã đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt trong những công xưởng tồi tệ về điều kiện lao động hàng ngày. Những hệ thống, qui định thuế phí gián thu chồng chất, đánh vào các nhu yếu phẩm như xăng dầu, điện, nước, dịch vụ viễn thông, dịch vụ công như y tế, giáo dục… mà nhà nước cộng sản đang áp dụng là một cỗ máy “vặt lông vịt” tinh vi và bất nhân nhất.

Người dân lao động chỉ thấy rằng, dù có chắt bóp đến thế nào đi nữa thì cuối tháng vẫn phải ăn cơm chan canh suông, vẫn phải đi vay nợ từng bữa và những hộp sữa cho con đã trở thành ám ảnh đối với nhiều đôi vợ chồng công nhân trẻ. Người lao động không bao giờ hỏi tại sao họ phải trả tiền xăng gấp đôi ở Mỹ, trả 6.000 đồng tiền bảo vệ môi trường cho mỗi lít xăng chạy xe và phải thở một bầu không khí độc hại có thể giết chết họ bởi bệnh ung thư phổi khi họ chưa kịp sống đến tuổi trung niên. Trong khi đó, những “quan phụ mẫu cộng sản” với khuôn mặt bự mỡ luôn miệng nói rằng “tăng giá xăng vì quan tâm sức khỏe người dân” như lời ông phó thủ tướng cộng sản Hoàng Trung Hải từng nói. Đúng là lời lẽ của bọn vô lương, táng tận lương tâm.

Trước thời điểm ông Tổng Tịch xuống thăm xứ Hà Tiên (tên cũ của vùng đất bao gồm cả Kiên Giang, Phú Quốc, An Giang, Cà Mau… bây giờ, do Mạc Cửu chiếm của vua Miên, khi đó được coi như một vùng đất tự trị giàu có, hùng mạnh) của bố con “người tử tế”, tòa án quốc tế PCA đã ra phán quyết cuối cùng về vụ án Trịnh Vĩnh Bình với phần thắng thuộc về nguyên đơn.

Theo đó, nhà nước CSVN sẽ phải trả 37,5 triệu USD tiền bồi thường cho Trịnh Vĩnh Bình và án phí. Số tiền này, đối với một cá nhân thì thật là lớn nhưng với một quốc gia “có” dự trữ ngoại hối hơn 64 tỷ USD thì chẳng đáng là bao? Nếu như dự trữ ngoại hối “dồi dào” như vậy, thì chẳng để đến nỗi khoản nợ tiền nhà thầu Nhật Bản ở tuyến Metro số 1 trọng điểm của thành Hồ có hơn 100 triệu USD từ năm 2018 mãi không thu xếp nổi, khiến cho phía đại sứ Nhật Bản đã nhiều lần hối thúc và tạm dừng thi công cho tới giờ.

Tiếp tới đây, được biết Elliot Advisers LP sẽ tiếp tục kiện CSVN về khoản tiền vay bảo lãnh chính phủ cho tập đoàn tầu thủy Vinashin 600 triệu USD, trong đó có khoản 60 triệu USD đáo hạn mà không trả. CSVN tính “xù” khoản tiền này khi thoái thác vòng vo kiểu “chí phèo”. Nhưng Elliot Advisers LP được giới tài chính thế giới gọi là “con thú điện tử sừng mềm” chẳng phải là đối tượng để CSVN xoa đầu dễ dàng. Là công ty tài chính chuyên mua nợ những quốc gia, tập đoàn đa quốc gia chuẩn bị vỡ nợ và suy yếu, Elliot Advisers LP có đầy đủ ngón nghề để CSVN phải “móc họng” trả đủ. Mà những khoản nợ này đã chi tiêu như thế nào thì chỉ có anh Ba và “nội các” nhiệm kỳ trước rõ. Bây giờ, liệu thu hồi tài sản các tham quan ở Vinashin có trả nổi khoản tiền sẽ phải trả cho Elliot Advisers LP? Từ thời điểm vụ án Trịnh Vĩnh Bình, nhà nước CSVN sẽ phải liên tục hầu kiện những vụ tương tự như vậy. Điều này, chẳng dễ chịu chút nào.

Nhưng không sao, mọi chuyện đã có Đảng và nhà nước lo, những “đỉnh cao trí tuệ của muôn loài” cộng sản sẽ nhanh chóng nghĩ ra thêm nhiều thứ thuế phí mới, những lý do hết sức “do dân, vì dân” để tăng giá xăng, điện, nước, viện phí, BOT, VAT… bù đắp những khoản tiền vay khổng lồ mà các tham quan đã lỡ tiêu mất.

Rõ ràng, sẽ chẳng phải đợi bóng đá hay quốc tang, giá cả mọi thứ sẽ tăng chóng mặt trong thời gian tới, người dân phải “chia xẻ khó khăn với chính phủ” để những “hồng phúc của dân tộc” tiếp tục công cuộc “ăn không từ một thứ gì của dân”.

Chẳng phải là Geoger Orwell nói rằng “Mọi con vật đều bình đẳng, nhưng có một số con khác bình đẳng hơn” hay sao? Đúng là đảng vinh quang bốn lần muôn năm.

18/4/2019

Tân Phong

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”