Quyết tử để ra đi: Đất nước mình ngộ lắm phải không anh?

Nhà chức trách Anh khám nghiệm hiện trường vụ chiếc xe container chở 39 nạn nhân tử vong trên đường vào Anh. Ảnh: ZDF.de
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Từ tối hôm qua khi biết tin tức về vụ thảm án kinh hoàng tại Essex Anh Quốc, tôi không tài nào chợp mắt nổi dù đã 4 giờ sáng. Tôi đọc đi đọc lại các bài báo trong nước và ngoài nước. Những con số nạn nhân nghi vấn đồng bào tôi đang gia tăng lên. Hiện tại nguồn tin tổng hợp cho thấy đã lên tới 25/39 người Việt trên chuyến xe tử thần đó. Thảm kịch nhân đạo này làm cho người Việt nghĩ về biến cố 1975. Trớ trêu thay nó lại đến trong thời kỳ gọi là “hòa bình”. “Đất nước mình ngộ quá phải không anh?”

Dòng tin nhắn em P.T.T.M để báo tử của mình cho bố mẹ, đọc mà gai cả người. Đứng trước giây phút sinh tử cuộc đời em đã nhắn cho mẹ lời xin lỗi vì “con đường đi nước ngoài không thành.”

“Ngộ” quá em ơi, nhưng em nào có lỗi gì đâu. Những người trên chuyến xe đó – dù là người Trung Quốc hay Việt Nam cũng có lỗi gì đâu. Họ cũng là con người, cũng muốn được sống hạnh phúc. Chẳng phải những lời quen thuộc này ai cũng biết sao: “Mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, Tạo Hóa đã ban cho họ quyền sống, quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc.”

Em không có lỗi, có hay chăng chỉ là em muốn tìm một cuộc sống mới nơi đất khách quê người. Ai đó chưa bao giờ đặt vào hoàn cảnh của người khác có thể nêu câu hỏi vì sao: Vì sao bỏ ra số tiền lớn như thế mà không để làm ăn? Vì sao có tới những hơn 30 ngàn bảng Anh mà nghèo cái nỗi gì? Người ta cũng chửi bới cha mẹ em tham tiền tham bạc. Người ta chửi em ham sống xa hoa, v.v. Chửi bới thì đủ lý do. Nhưng chẳng ai hiểu cho nỗi đau của em khi xin lỗi ba mẹ cả. Người ta không hiểu rằng sau mỗi chuyến đi tiền tỷ đó là cả cục nợ khổng lồ. Vay người này vài chục triệu, người kia một ít tiền. QUYẾT TỬ ĐỂ RA ĐI chỉ vì cuộc sống mưu sinh.

Đọc một dòng tâm trạng cũ của em T.M. trên tường cũ “Bạn chỉ nhìn được một mặt vì thế đừng phán xét ai cả, bạn không biết họ đã trải qua những gì..👌🏻” Khiến tôi tự hỏi những luận điệu như qua bên Anh để trồng cần sa vào lúc này có là cần thiết. Không phủ nhận thực tế có không ít người qua Anh Quốc buộc phải trồng cần sa để lấy tiền hòng nhanh chóng trả nợ. Nhưng có biết bao người ngày đêm miệt mài dũa móng cho từng vị khách để ki cóp từng đồng gửi về cho cha mẹ nơi quê nhà.

Tôi đã khóc khi nhìn khuôn mặt của em T.M. Tôi cũng không kìm lòng được khi tin nhắn tìm người thân của em N.Đ.L Họ dù là ai, dù hoàn cảnh thế nào. Nhưng chúng ta quên mất họ cũng là nạn nhân. Nếu có một lựa chọn khác khả dĩ hơn (trong phạm vi của họ) thì chẳng bao giờ ai đặt sự sống của mình vào nguy hiểm. Người đã buộc phải đặt mình vào chỗ chết để tìm đường sống chẳng phải đáng thương lắm sao.

Đến lúc này mà chúng ta còn từ chối thực tế là không ít người Việt đang kéo nhau rồng rắn bỏ làng quê lên phố, bỏ phố sang Tây hay sao? Biết bao làng xóm nay chỉ còn đìu hiu mấy cụ già trong những ngôi nhà tầng rộng rãi. Đó là “làng ma” vì chẳng còn trai trẻ nữa, họ đi hết rồi. Dù vì hoàn cảnh nào nhưng đã buộc phải ra đi đã là phải mất mát hy sinh. Cho dù chỉ vì lý do kinh tế, thì đó cũng là bi kịch của đất nước.

Đa phần những người đi là trai trẻ. Họ ra đi mang trong mình kỳ vọng đổi đời. Mang trong hình gánh nặng của cả một gia đình phía sau. Nuốt nước mắt để lao vào một hành trình vô định cho những ước mơ cuộc đời. Dù không phải ai trong những người ra đi đều là nạn nhân trực tiếp của Formosa, nhưng chẳng phải vì những nhóm lợi ích như chúng mà cả Miền Trung đã “nghèo lại mắc eo” sao?

Sẽ chẳng cần phải bàn nhiều về cái gọi là chính trị. Nhưng tự bao giờ chúng ta tự hỏi “đất nước mình ngộ lắm phải không anh? Bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam cho cái “ngộ” của dải đất hình chữ S chẳng phải đâu xa lạ. Mà đó chính là trong cái tặc lưỡi của lãnh đạo về thực trạng nước nhà. Đó cũng chính là cái ngoảnh mặt làm ngơ của người khi thấy dân mình bỏ mạng thì tặc lưỡi quay đi. Cũng chẳng đâu xa lạ trong chính cái sự đạo đức giả, phồn vinh ảo của những tượng đài ngàn tỉ nhan nhản trên khắp 63 tỉnh thành.

Tôi sẽ nhớ về anh chị em trong lời cầu nguyện mỗi ngày! Và tôi chỉ ước giá như những trai thanh nữ tú như các bạn được hạnh phúc ngay trên chính quê nhà.

Trần Minh Nhật

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.