Sướng thật!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tấm hình PTT. Hoàng Trung Hải bắt tay TT. Ôn gia Bảo dễ thường chiếm giải nhất trong khoảng 10 năm nay, về tính chất gợi tình gợi cảm, khiến cho người xem dù hiền như Bụt cũng không cầm lòng đặng. Thái Hữu Tình tôi chỉ tiếc khi viết bài Làm kẻ thù sướng thật (bình về thuật bắt tay và cúi đầu) chưa có tấm hình này minh họa.

Cảm ơn các bloggers đã chộp được một tấm hình đáng treo lớn ở phòng khách chính phủ, hay phòng khách bộ Ngoại giao. Nhưng nghĩ rộng thêm, tôi lại muốn bổ sung vào lời bình chỉ quy nó về chuyện “Văn hóa bắt tay”, bởi như thế khiến người ta hiểu lầm rằng PTT chưa học cách bắt tay nên chưa biết, và nếu thế thì tình hình chỉ đáng ái ngại, và còn có thể khắc phục chẳng mấy khó khăn.

– Thử hỏi nếu bắt tay Thủ tướng một quốc gia khác (nước Lào chẳng hạn) hoặc bắt tay một đại biểu của dân… thì liệu PTT có thói quen nâng cả hai tay và miệng như hoa nở thế không, hay lúc ấy PTT còn kiêu kỳ hơn cả ông Ôn Gia Bảo trong tấm ảnh? Tức là PTT cũng biết đủ kiểu chứ đâu cần học thêm?

Vấn đề là trong tình huống tức thời, đôi bàn tay hay khóe cười của con người thường trực tiếp bộc lộ cái niềm riêng trong đầu, trong tim của họ, như một phản xạ, quên cả ngụy trang, khiến cho một Phó Thủ tướng lại quên cả “nghĩ mình phương diện quốc gia”?

Tất nhiên nếu PTT có tài diễn kịch thì có thể làm khác, nước đỡ mất thể diện.

Nước mất thể diện, đáng tiếc, nhưng nhờ thế mà dân biết một sự thật, cần hơn.

Trong cái bắt tay, Văn hóa không thể tách khỏi Kinh tế và Chính trị. Ông ấy thấy hân hạnh thì ông ấy nâng hai tay, ông ấy sống trong niềm hoan lạc, các dự án thành công thì ông ấy hớn hở. Bắt người vui đừng cười cũng chẳng ích gì? Người thật không đáng trách. Đáng trách là một dân tộc không có tâm thức hân hoan như thế lại cứ phải để những người sống hớn hở như thế thay mặt, rồi lại trách người ta làm gì?.

JPEG - 30.4 kb
Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải và Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo.

– Trang Web của chính phủ hẳn cho là ảnh đẹp nên mới đăng lên. Không thể nói BBT của web chính phủ cũng chưa hiểu về “văn hóa bắt tay”, mà ở đây phải có sự tương đồng, chứ dân chúng nhìn thì nhất định dị ứng (hoặc chỉ đăng lên để chơi khăm thôi). Tâm trạng và não trạng vừa khúm núm vừa hân hoan này chắc không phải của riêng ông PTT, nếu có sự khác biệt như thế thì ông ấy sẽ bị cách chức ngay. Vậy tấm ảnh được đăng trên web chính phủ còn cho ta biết một điều lớn hơn, nằm ngoài cá nhân ông PTT.

– Thưởng thức một tấm ảnh có sức gợi cảm mạnh không gì bằng cho nó một cái tên.

Đối “ảnh” sinh tình, bạn bè tôi đua nhau đặt tên bức ảnh, xin kể vài cái tên bật ra lúc cảm hứng cho vui, ví dụ:

“Hai tầm ngoại giao”

“Hân hạnh quá, đồng chí ơi !”

“Nụ cười bô-xít”

“Nụ cười quên Tổ quốc” (thành ngữ dân gian về sự cười tít mắt)

“Cứ thế, đồng chí nhá”

“MÔI cười, RĂNG lạnh”

“Líu cả lưỡi bò”

“Kẻ thù và nỗi hân hạnh”

“Vui mừng này có vui mừng nào hơn”

“Bức ảnh trêu tức dư luận”

“Chiêu Thống vận đồ Tây”

“Gạch đỏ đây, Diên Hồng đâu?” (phòng họp này bọc toàn gạch đỏ)

Bên kia biên giới mới là quê hương!” …

Thôi xin dứt lời bằng hai chữ vân vân…

12-9-09
THT

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.