Tháng Tư và chân lý của cộng sản

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Lịch sử để lại cho người dân Việt Nam những biến cố đau thương khó nguôi ngoai. Những đau thương này do con người, chính con người đã tạo ra, nhưng lại không chịu nhìn nhận lỗi lầm và khắc phục nó. Ngược lại, họ cảm thấy tự hào trên những tang thương đó. Biến cố 30.4.1975 là một minh chứng.

Rồi đây, cộng sản lại tổ chức rầm rộ kỷ niệm cái ngày gọi là chiến thắng 30.4, có bao giờ người dân Việt Nam tự hỏi, thành quả đưa lại sau ngày đó là như thế nào? Từ một hòn ngọc Viễn Đông, sau 43 năm giờ đây trở nên đống bùn lầy lội, thua xa các nước trong khu vực Đông Nam Á, điều đó còn đang đeo bám chúng ta.

Tháng Tư năm 2018 thì sao?

Cộng sản đưa một loạt người yêu nước xét xử trong tháng Tư này. Họ là những ai? Đó chính là Luật sư Nguyễn Văn Đài, Kỹ sư Phạm Văn Trội, Mục sư Nguyễn Trung Tôn, Ký giả Trương Minh Đức, Doanh nhân Nguyễn Bắc Truyển, Cô giáo Lê Thu Hà. Những người yêu nước này sẽ bị cộng sản đưa ra xét xử vào ngày 5 tháng Tư năm 2018. Tiếp đến, là ông Nguyễn Văn Túc vào ngày 10.4, Nguyễn Viết Dũng (Dũng Phi Hổ ) 12.4 cũng bị điệu ra trước tòa. Điều đặc biệt là đa số những người này đã bị cộng sản cầm tù trước đây.

Đối với người Việt Nam dù đang ở đâu, theo dõi hiện tình xã hội trong nước thì biết đến những con người này như là chất men dậy nồng tình yêu đất nước trước hiểm họa xâm lược của Trung Cộng, đồng thời, họ chính là những người can đảm bước đi để đòi lại các quyền của con người đã bị cộng sản tước đoạt.

Chính vì lẽ đó, với cộng sản Việt Nam lại liệt họ vào phường tội lỗi, trong tâm thức thù hằn người yêu nước, cộng sản Việt Nam liên tiếp trù dập, đàn áp, đánh đập những con người này ngay từ khi họ đang chưa bị cầm tù một cách có hệ thống và bài bản, những thủ đoạn đó không bẻ gãy được tinh thần yêu nước của họ, cuối cùng thì cộng sản ra tay bắt giam và xét xử họ với điều luật mơ hồ và đầy tính thù hận.

Tháng Tư này, tòa án cộng sản đưa những người yêu nước ra xét xử, nơi công lý chỉ thực hiện dựa trên chủ trương, chỉ thị của đảng cộng sản, nơi hợp pháp hóa bỏ tù người công chính. Họ sẽ phải đối mặt với những bản án thù hằn nặng nề từ phía kẻ cầm quyền.

Chân lý là cái gì?

Ta không thấy một sự hiện hữu nào trong tâm thức của kẻ cầm quyền về nền tảng giá trị của chân lý, bởi, đối với họ chân lý luôn là một câu hỏi lớn mà không có đáp án nào thỏa mãn nơi họ.

Đất nước này không chỉ có một tháng Tư đen tối, nhưng nó là triền miên tháng năm trong tăm tối, vì khi giá trị của chân lý, tự do, quyền con người bị chính những kẻ cầm quyền chối bỏ, đạp đổ. Đất nước này không chỉ có biến cố lịch sử trước, sau 30.4.1975 đau thương mà nó còn tồn tại song song không bao giờ mất đi cho tới khi cộng sản sụp đổ.

Chân lý mà chúng ta tìm kiếm là sự hiện diện của tình yêu và sức mạnh về giá trị tinh thần của con người, nhưng chúng ta lại bị họ tìm mọi cách ngáng chân, cản đường, bỏ tù và triệt tiêu nó.

Chúng ta kêu đòi chân lý dành cho hết mọi người, nhưng họ lại vả vào miệng chúng ta. Chân lý của kẻ cầm quyền là những bản án nặng nề, là nhà tù dành cho bất cứ ai lên tiếng đòi hỏi chân lý.

Đất nước này sẽ như thế nào? chúng ta đang thấy cảnh tượng một đất nước không còn tình người, không có sự quan tâm đến trẻ thơ và đang dần tiến đến con đường nô lệ ngoại bang Trung Cộng. Có người bạn nói với tôi: “Chân lý hiện nay là cộng sản đã giết chết những giá trị tốt đẹp và gieo cái xấu xa vào tổ quốc mình.”

Với sức mạnh tiềm tàng trong lý tưởng, với ý chí can trường của những con người dấn thân cho chân lý, tự do và hạnh phúc của con người, chúng ta tin rằng, ánh sáng phục sinh sẽ chan hòa cho khắp cùng ngõ ngách trên đất nước Việt Nam này.

31.3.2018
Paulus Lê Sơn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hình ảnh cho thấy chiếc mô tô (góc trên, bên phải) rượt đuổi em học sinh đến trượt ngã tử vong, "lặng lẽ" quay đầu bỏ đi! Ảnh: VNTB

Đảng viên ‘quay đầu’ trước nỗi đau của dân

Theo đó, trong video được đăng tải, hình ảnh chiếc xe đi sau có những dấu hiệu giống một cảnh sát giao thông điều khiển phương tiện giao thông đang di chuyển trên đường. Thêm vào đó, trước khi chiếc xe bị tai nạn xuất hiện trong video, từ xa đã nghe tiếng còi hú quen thuộc của lực lượng cảnh sát giao thông mỗi khi truy đuổi theo người vi phạm hoặc mở đường.

Từ hai điều trên nói trên, liệu rằng, có đúng “người đi sau lặng lẽ quay đầu” là một chiến sĩ cảnh sát giao thông?

Biển Đông. Ảnh minh họa: DW

Cập nhật tình hình tại quần đảo Hoàng Sa và bãi Hoàng Nham tháng 4/2026

Dưới đây là tình hình quần đảo Hoàng Sa chiếm đóng bởi Trung Quốc và vùng tranh chấp bãi Hoàng Nham thuộc chủ quyền Philippines, dựa trên báo cáo tình báo mở, hình ảnh vệ tinh từ AMTI – CSIS, Reuters, WSJ, ABC News và các nguồn độc lập khác (cập nhật đến tháng 4/2026).

Khán giả theo dõi phim "The General" công chiếu tại SBTN Studio, TP. Garden Grove, Nam California hôm 18/4/2026. Ảnh: FB The General: Vietnam in the Age of To Lam

Nam California: Người xem nói gì sau buổi chiếu “The General”?

Thật ấm lòng khi được gặp lại những gương mặt đồng hương thân quen trong nhiều lĩnh vực: Giáo dục, thương mại, truyền thông, và nghệ thuật đến tham dự.

Nhiều người mong muốn có thêm các buổi chiếu tiếp theo để giới thiệu bộ phim đến bạn bè và gia đình. Một số người có dự định mang phim vào các đại học và các trường Việt Ngữ. Một nhà báo được đào tạo từ BBC ngỏ ý tham gia vào nhóm cố vấn cho dự án phim tiếp theo…

Một con phố Sài Gòn trước năm 1975. Ảnh: FB Manh Dang/ Internet

“Sài Gòn đẹp lắm”

Chúng ta vẫn thường nghe nhạc phẩm này trong phiên bản điệu Cha-cha-cha vui tươi, phóng khoáng, như nhịp sống náo nhiệt, hối hả của phố thị phồn hoa.

Thế nhưng, cách nay hai tháng, tôi chợt thấy lòng mình thắt lại khi nghe lại bản nhạc ấy trong một không gian hoàn toàn khác. Chúng được dùng làm nhạc nền mở đầu và kết thúc cho bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman. Để rồi từ đó, “Sài Gòn đẹp lắm” trong tôi đã trở thành một nỗi ám ảnh đầy day dứt.