Thấy gì từ em Chu Ngọc Quang Vinh?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Điều đầu tiên, tôi quan sát hình thái khi em đứng trên bục vinh quang, tay cầm cúp, đầu đội vòng nguyệt quế với đôi mắt và khuôn mặt cương nghị không cảm xúc dù vừa đạt được thành tích cao ở độ tuổi học sinh chưa tròn 18 là hiếm thấy. Vì sao, ở tâm thế của một người chưa đủ tuổi trưởng thành (xét về góc độ luật pháp) khi có thành tích học tập như vậy thường sẽ vui mừng, hồ hởi, sung sướng nhưng Quang Vinh thì ngược lại. Đây là điểm cần những con người mang danh có hiểu biết hoặc lớn tuổi phải chậm, thật chậm để nhìn lại thật sâu sắc về khía cạnh nhân sinh quan giữa cuộc đời mà con người vốn dĩ đầy hỗn loạn, lao nhao.

Em phát biểu cảm nghĩ, cảm nhận của mình đúng hay sai tôi không lạm bàn. Vì sao? Vì để đánh giá lời nói đúng hay sai cần đặt bối cảnh, hoàn cảnh dựa trên vốn sống, kinh nghiệm, kiến thức và trải nghiệm riêng v.v. của em ấy, và chúng ta không biết và lý giải chính xác 100% thời điểm em viết dựa vào chứng lý gì. Có thể 50% cho rằng em ấy nói đúng và 50% cho rằng sai, tất cả cần phải có cái nhìn khách quan, tôn trọng vì như vậy mới là dân chủ, văn minh.

Tôi tin những người lãnh đạo cao nhất của Đất nước có tâm, có tấm lòng họ sẽ không trách mắng em mà sẽ đặt câu hỏi “tại sao một học sinh đạt thành tích cao có lời phát biểu như vậy nhỉ? Nguyên nhân do đâu và vì đâu rồi từ đó tìm hiểu cái nào đúng, cái nào sai, chưa phù hợp nhằm chia sẻ giúp em có cái nhìn, đánh giá khách quan và thu phục nhân tài cống hiến cho Đất nước (nếu em có tài năng thực thụ)…”

Đấy chính là sự thẳng thắn, khẳng khái, cương trực và sòng phẳng của những nhà lãnh đạo có trí thức và tấm lòng bậc cao. Sự lắng nghe, chia sẻ bằng tấm lòng bao dung, rộng lượng có giá trị vô cùng lớn, nếu điều nào chưa phù hợp em sẽ tiếp nhận thay đổi, điều nào nói đúng theo cách nhìn nhận suy nghĩ của em thì phải nghiêm túc xem xét cẩn trọng để thay đổi. Như vậy, không chỉ cá nhân em “khẩu phục mà tâm cũng phục” và người dân sẽ càng “phục” hơn bởi cách hành xử chuẩn chỉnh, và Đất nước thật may mắn khi có những nhà lãnh đạo như vậy.

Ai đó chửi em “vô ơn,” thật lạ kỳ? Như thế nào là vô ơn? Sự vô ơn hay biết ơn là cảm xúc cá nhân của mỗi con người tuỳ thuộc vào trí tâm riêng biệt. Ngay cả các anh công an mời em lên thực hiện công việc nhà nước giao phó cũng chưa một lời phán xét cho rằng em “vô ơn.” Tôi tin các anh gặp thì cũng chia sẻ, tâm sự trên tinh thần xem Vinh là “người em” hoặc như “người cha trao đổi với con mình” mà thôi. Vậy những con người khác nhân danh điều gì để phán xét, phỉ pháng một tâm hồn học sinh như em?

Trong bao nhiêu con người chửi em ấy là vô ơn hãy tự vấn lương tâm rằng “mình đã sống biết ơn chưa?” Biết ơn những người công nhân lam lũ, cơ cực âm thầm dọn vệ sinh đường phố sạch đẹp để từ đó biết nhặt rác, vứt rác đúng chỗ góp phần chia sẻ sự mệt nhọc cho người khác, v.v. hay chỉ trề môi dè bỉu chê bai và mặc kệ vì cho rằng “tôi đóng thuế” nên họ phải có nghĩa vụ thực hiện công việc đó?

Rồi có bao nhiêu con người đủ dũng khí lên tiếng trước bất công ngang trái hay chỉ biết “im lặng” vì lợi ích cho cho cá nhân và của hệ nhóm riêng? Rồi đến khi gặp bất công lại gào thét “công lý, công bằng ở đâu?”

Tôi viết những dòng chữ này gửi đến Quang Vinh – người học sinh cần được tôn trọng, bao dung và rộng lượng. Đừng làm hoen ố tâm hồn và hình ảnh của em bằng lòng dạ hẹp hòi và trí thức hạn hẹp riêng mình.

Đất nước, Tổ quốc này không riêng gì của Vinh mà của tất cả chúng ta. Và hãy nhớ Vinh là con người có cùng dòng máu đỏ, nước mắt mặn như chúng ta đó.

P/S: Đã là người Việt Nam – hãy đừng hổ thẹn với lương tâm, trí tuệ chính mình là đủ!

Sài Gòn, 04/9/2024

LS Lê Ngọc Luân

Nguồn: FB Lê Ngọc Luân

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.