Thấy gì từ em Chu Ngọc Quang Vinh?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Điều đầu tiên, tôi quan sát hình thái khi em đứng trên bục vinh quang, tay cầm cúp, đầu đội vòng nguyệt quế với đôi mắt và khuôn mặt cương nghị không cảm xúc dù vừa đạt được thành tích cao ở độ tuổi học sinh chưa tròn 18 là hiếm thấy. Vì sao, ở tâm thế của một người chưa đủ tuổi trưởng thành (xét về góc độ luật pháp) khi có thành tích học tập như vậy thường sẽ vui mừng, hồ hởi, sung sướng nhưng Quang Vinh thì ngược lại. Đây là điểm cần những con người mang danh có hiểu biết hoặc lớn tuổi phải chậm, thật chậm để nhìn lại thật sâu sắc về khía cạnh nhân sinh quan giữa cuộc đời mà con người vốn dĩ đầy hỗn loạn, lao nhao.

Em phát biểu cảm nghĩ, cảm nhận của mình đúng hay sai tôi không lạm bàn. Vì sao? Vì để đánh giá lời nói đúng hay sai cần đặt bối cảnh, hoàn cảnh dựa trên vốn sống, kinh nghiệm, kiến thức và trải nghiệm riêng v.v. của em ấy, và chúng ta không biết và lý giải chính xác 100% thời điểm em viết dựa vào chứng lý gì. Có thể 50% cho rằng em ấy nói đúng và 50% cho rằng sai, tất cả cần phải có cái nhìn khách quan, tôn trọng vì như vậy mới là dân chủ, văn minh.

Tôi tin những người lãnh đạo cao nhất của Đất nước có tâm, có tấm lòng họ sẽ không trách mắng em mà sẽ đặt câu hỏi “tại sao một học sinh đạt thành tích cao có lời phát biểu như vậy nhỉ? Nguyên nhân do đâu và vì đâu rồi từ đó tìm hiểu cái nào đúng, cái nào sai, chưa phù hợp nhằm chia sẻ giúp em có cái nhìn, đánh giá khách quan và thu phục nhân tài cống hiến cho Đất nước (nếu em có tài năng thực thụ)…”

Đấy chính là sự thẳng thắn, khẳng khái, cương trực và sòng phẳng của những nhà lãnh đạo có trí thức và tấm lòng bậc cao. Sự lắng nghe, chia sẻ bằng tấm lòng bao dung, rộng lượng có giá trị vô cùng lớn, nếu điều nào chưa phù hợp em sẽ tiếp nhận thay đổi, điều nào nói đúng theo cách nhìn nhận suy nghĩ của em thì phải nghiêm túc xem xét cẩn trọng để thay đổi. Như vậy, không chỉ cá nhân em “khẩu phục mà tâm cũng phục” và người dân sẽ càng “phục” hơn bởi cách hành xử chuẩn chỉnh, và Đất nước thật may mắn khi có những nhà lãnh đạo như vậy.

Ai đó chửi em “vô ơn,” thật lạ kỳ? Như thế nào là vô ơn? Sự vô ơn hay biết ơn là cảm xúc cá nhân của mỗi con người tuỳ thuộc vào trí tâm riêng biệt. Ngay cả các anh công an mời em lên thực hiện công việc nhà nước giao phó cũng chưa một lời phán xét cho rằng em “vô ơn.” Tôi tin các anh gặp thì cũng chia sẻ, tâm sự trên tinh thần xem Vinh là “người em” hoặc như “người cha trao đổi với con mình” mà thôi. Vậy những con người khác nhân danh điều gì để phán xét, phỉ pháng một tâm hồn học sinh như em?

Trong bao nhiêu con người chửi em ấy là vô ơn hãy tự vấn lương tâm rằng “mình đã sống biết ơn chưa?” Biết ơn những người công nhân lam lũ, cơ cực âm thầm dọn vệ sinh đường phố sạch đẹp để từ đó biết nhặt rác, vứt rác đúng chỗ góp phần chia sẻ sự mệt nhọc cho người khác, v.v. hay chỉ trề môi dè bỉu chê bai và mặc kệ vì cho rằng “tôi đóng thuế” nên họ phải có nghĩa vụ thực hiện công việc đó?

Rồi có bao nhiêu con người đủ dũng khí lên tiếng trước bất công ngang trái hay chỉ biết “im lặng” vì lợi ích cho cho cá nhân và của hệ nhóm riêng? Rồi đến khi gặp bất công lại gào thét “công lý, công bằng ở đâu?”

Tôi viết những dòng chữ này gửi đến Quang Vinh – người học sinh cần được tôn trọng, bao dung và rộng lượng. Đừng làm hoen ố tâm hồn và hình ảnh của em bằng lòng dạ hẹp hòi và trí thức hạn hẹp riêng mình.

Đất nước, Tổ quốc này không riêng gì của Vinh mà của tất cả chúng ta. Và hãy nhớ Vinh là con người có cùng dòng máu đỏ, nước mắt mặn như chúng ta đó.

P/S: Đã là người Việt Nam – hãy đừng hổ thẹn với lương tâm, trí tuệ chính mình là đủ!

Sài Gòn, 04/9/2024

LS Lê Ngọc Luân

Nguồn: FB Lê Ngọc Luân

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hình ảnh cho thấy chiếc mô tô (góc trên, bên phải) rượt đuổi em học sinh đến trượt ngã tử vong, "lặng lẽ" quay đầu bỏ đi! Ảnh: VNTB

Đảng viên ‘quay đầu’ trước nỗi đau của dân

Theo đó, trong video được đăng tải, hình ảnh chiếc xe đi sau có những dấu hiệu giống một cảnh sát giao thông điều khiển phương tiện giao thông đang di chuyển trên đường. Thêm vào đó, trước khi chiếc xe bị tai nạn xuất hiện trong video, từ xa đã nghe tiếng còi hú quen thuộc của lực lượng cảnh sát giao thông mỗi khi truy đuổi theo người vi phạm hoặc mở đường.

Từ hai điều trên nói trên, liệu rằng, có đúng “người đi sau lặng lẽ quay đầu” là một chiến sĩ cảnh sát giao thông?

Biển Đông. Ảnh minh họa: DW

Cập nhật tình hình tại quần đảo Hoàng Sa và bãi Hoàng Nham tháng 4/2026

Dưới đây là tình hình quần đảo Hoàng Sa chiếm đóng bởi Trung Quốc và vùng tranh chấp bãi Hoàng Nham thuộc chủ quyền Philippines, dựa trên báo cáo tình báo mở, hình ảnh vệ tinh từ AMTI – CSIS, Reuters, WSJ, ABC News và các nguồn độc lập khác (cập nhật đến tháng 4/2026).

Khán giả theo dõi phim "The General" công chiếu tại SBTN Studio, TP. Garden Grove, Nam California hôm 18/4/2026. Ảnh: FB The General: Vietnam in the Age of To Lam

Nam California: Người xem nói gì sau buổi chiếu “The General”?

Thật ấm lòng khi được gặp lại những gương mặt đồng hương thân quen trong nhiều lĩnh vực: Giáo dục, thương mại, truyền thông, và nghệ thuật đến tham dự.

Nhiều người mong muốn có thêm các buổi chiếu tiếp theo để giới thiệu bộ phim đến bạn bè và gia đình. Một số người có dự định mang phim vào các đại học và các trường Việt Ngữ. Một nhà báo được đào tạo từ BBC ngỏ ý tham gia vào nhóm cố vấn cho dự án phim tiếp theo…

Một con phố Sài Gòn trước năm 1975. Ảnh: FB Manh Dang/ Internet

“Sài Gòn đẹp lắm”

Chúng ta vẫn thường nghe nhạc phẩm này trong phiên bản điệu Cha-cha-cha vui tươi, phóng khoáng, như nhịp sống náo nhiệt, hối hả của phố thị phồn hoa.

Thế nhưng, cách nay hai tháng, tôi chợt thấy lòng mình thắt lại khi nghe lại bản nhạc ấy trong một không gian hoàn toàn khác. Chúng được dùng làm nhạc nền mở đầu và kết thúc cho bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman. Để rồi từ đó, “Sài Gòn đẹp lắm” trong tôi đã trở thành một nỗi ám ảnh đầy day dứt.