Thêm tin về thanh niên phất cờ biểu tình ở Sài Gòn bị công an đánh đập

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngay sau cuộc biểu tình của những người yêu nước diễn ra tại nhà hát lớn thành phố Sài Gòn kết thúc vì bị nhà cầm quyền đàn áp giải tán, tin người thanh niên đứng ra phất cờ khởi động cho cuộc biểu tình bị công an chận bắt, đánh đập khi đang trên đường về được loan truyền khiến dư luận cộng đồng mạng quan tâm tâm theo dõi hai ngày qua. Nhất là sau khi có bài “Viết cho người anh em bị bắt” của anh Paulo Thành Nguyễn trên trang blog khoinguontrithucvn.wordpress.com.

JPEG - 136.7 kb
Người thanh niên phất cờ khởi động cuộc biểu tình trước nhà hát TP Sài Gòn hôm Chủ nhật 9-12-2012 đã bị CA “bắt nguội” và đánh đập khi anh đang trên đường về nhà

Ngày hôm nay, người thanh niên phất cờ biểu tình Lê Doãn Cường đã liên lạc hồi âm anh Paulo Thành Nguyễn cho biết tình trạng và vụ việc anh bị công an bắt hành hung dã man ra sao, và cho chúng ta thấy công an nhà nước này “hèn với giặc – ác với dân” như thế nào. Dưới đây là bài “Viết cho người anh em bị bắt” và “Thư hồi âm” của anh Cường Lê:

*

Viết cho người anh em bị bắt

Paulo Thành Nguyễnkhoinguontrithucvn.wordpress.com

Không biết giờ này anh được thả chưa? Từ lúc nghe tin anh bị bắt, bị đánh đập và lời thầm trách đã bị bỏ mặc, gợi lên trong tôi một cảm xúc khó tả. Có lẽ tôi đã từng sống trong cảm giác này cách đây một năm nên hiểu được phần nào cảm giác hụt hửng, cảm giác cô đơn dưới vòng tay của những kẻ sai nha vô tri.

Và hơn hết, tôi hiểu được nỗi đau mà anh đang phải chịu. Đó không phải là những cú đấm, cú đá vào thân xác. Mà đó là nổi đau bị đàn áp bởi chính đồng bào mình, nỗi đau bị chế giễu , xúc phạm bởi chính ngôn ngữ của mình. Nỗi đau của niềm tin bị phản bội.

Chắc anh còn nhớ hai vợ chồng đã cố giữ anh khỏi tay đám an ninh chứ? Họ đã kể tôi nghe việc anh bị bắt trong sự lo lắng, trong sự bất lực và kèm một chút day dứt. Họ đã khóc, tôi thì cố nén lại và có thể anh cũng khóc. Giọt nước mắt đó không phải là sự ủy mị, mà đó là giọt nước rửa sạch những hình ảnh bất nhân, đen tối của Đất Nước này. Đó là giọt nước mắt của sự chữa lành tâm hồn.

Tôi không biết một chút gì thông tin về anh ngoài những tấm hình mà tôi thu nhặt được. Còn rất nhiều điều tôi muốn chia sẻ nhưng lúc này, quan trọng hơn hết là sự bình an của anh. Người anh em. Nếu nhận được thông tin này xin liên hệ với tôi, nhiều người đang rất mong anh.

P/s: Người thanh niên đầy nhiệt huyết trong ảnh đã can đảm châm ngòi cho cuộc biểu tình chống Tàu ngắn ngủi sáng nay tại Sài Gòn. Theo lời kể của những người chứng kiến thì sau đó anh đã bị an ninh bắt và đánh đập dã man trước sự bất lực của một số ít người đứng chứng kiến. Hiện chưa biết anh bị giam giữ ở đâu, mọi người ai biết thông tin gì về người thanh niên này vui lòng thông báo cho mọi người được biết.

Paulo Thành Nguyễn (09.12.2012)

– – –

Thư hồi âm của người anh em bị bắt

Cường Lê – khoinguontrithucvn.wordpress.com/

Anh Thành,

Viết cho anh vào lúc này đây khi thân thể rã rời, mệt mỏi, đau nhức… sau một đêm thao thức không ngủ chờ đợi cuộc tuần hành/biểu tình “Phản đối Trung Quốc xâm lược”, và một ngày vật vã với những bắt bớ, đánh đập, khai báo từ chính những người đồng bào mình mà chúng ta gọi là công quyền.

Đọc được bài viết của anh cùng những quan tâm, san sẻ, lo lắng từ mọi người trên cộng đồng mạng, thật tình tôi đã rơi nước mắt… Giọt nước mắt của anh, giọt nước mắt của tôi, giọt nước mắt của tất cả chúng ta đã khóc cho quê hương Việt Nam trước những trấn áp, bạo ngược với người yêu nước nhưng lại ương hèn, bạc nhược đối với kẻ thù. Dù vậy, tôi vẫn tin rằng sẽ còn rất nhiều, nhiều người nữa luôn muốn được xả thân, quên mình vì tương lai, vận mệnh của Tổ quốc. Chúng ta: không bao giờ – khuất phục trước bạo quyền, không bao giờ – cúi đầu trước quân xâm lược Trung Quốc.

“Nếu tôi không cháy lên
Nếu anh không cháy lên
Nếu chúng ta không cháy lên
Thì làm sao
Bóng tối
Có thể trở thành
Ánh sáng?”

Tôi sẽ luôn bên cạnh các bạn, đồng hành cùng những người yêu nước, dõi theo từng nhịp thở của dân tộc. Chúng ta sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này! Xin cảm ơn anh cùng tất cả mọi người!

Cường Lê

P/s: Sáng 09/12, mặc dù rất muốn được tuần hành đến trước Tổng lãnh sự Quán Trung Quốc để biểu thị tinh thần yêu nước, bảo vệ biển đảo của nhân dân Việt Nam nhưng khoảng 10h, xét thấy cuộc biểu tình có nguy cơ tan rã vì không có người lãnh xướng do các bác lãnh đạo bị cô lập, và trước sự đàn áp, chia cắt của lực lượng an ninh với đồng bào nên tôi quyết định ra về.

JPEG - 50.7 kb
Anh bị an ninh đánh đập rơi mất cặp mắt kính

Sau khi được một chị mách bảo và nhờ một anh trai chở đi, đến gần ngã tư Pasteur và Nguyễn Du thì bị lực lượng an ninh, khoảng 6-7 người mặc thường phục, trong đó có cả tự vệ lôi kéo, đánh đập, giật điện thoại… tống lên taxi đưa về Công An phường Cầu Kho, quận 1 để làm tường trình. Đến khoảng 4h chiều làm việc xong, họ thả tôi về.

Hiện tại tôi đã bình an… Rất cảm ơn anh và mọi người đã quan tâm, chia sẻ. Vẫn dõi theo facebook của Paulo Thành Nguyễn, nếu có tin tức gì về anh trai đã chở tôi hôm qua, rất mong anh báo trên facebook, tôi cũng rất lo lắng về anh ấy…

11.12.2012

Nguồn: Diễn Đàn CTM

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…