Thư ngỏ gửi ông Tô Lâm, Tổng Bí thư ĐCSVN, nhân dịp 80 năm Quốc khánh 2/9/2025

Tổng Bí thư ĐCSVN Tô Lâm
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong thư ngỏ dưới đây của Ông Lê Thân – Chủ nhiệm Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng – gửi lãnh đạo ĐCSVN, nhắn gửi rằng, 80 năm trôi qua kể từ ngày 2/9/1945, nguyện vọng chính đáng của người dân được sống sung túc, tự do trong một thể chế dân chủ thực sự, vẫn còn nguyên vẹn là ước vọng sau ngần ấy năm.

Và ông cũng nhấn mạnh đến tính chính danh của lãnh đạo không thể qua một sự áp đặt mà chỉ có thể bền vững khi người dân thực sự tự nguyện trao – trong tin cậy – cho nhà lãnh đạo.

Sự tin cậy, tính chính danh của lãnh đạo đất nước chỉ có thể có được thông qua một cuộc bầu cử thực sự tự do, công bằng, minh bạch.

Dưới đây là Thư ngỏ của ông Lê Thân, đăng trên Trang Bauxite Việt Nam.

BBT Việt Tân 

Thư ngỏ gửi ông Tô Lâm, Tổng Bí thư ĐCSVN, nhân dịp 80 năm Quốc khánh 2/9/2025

Kính gửi Tổng Bí thư,

Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã long trọng tuyên bố sự ra đời của một nước Việt Nam tự do. Từ Quảng trường ấy không chỉ gióng lên tiếng nói khai sinh ra một nền cộng hòa, mà còn vang vọng một lời hứa cho tương lai – lời hứa về độc lập, về tự do, và về quyền tự quyết của nhân dân.

Tám mươi năm trôi qua. Đất nước ta đã trải qua nhiều thử thách và đạt nhiều thành tựu. Nhưng cuộc cách mạng vẫn còn bị dang dở. Như Karl Marx từng nhắc nhở, một cuộc cách mạng chỉ thật sự thắng lợi khi nhân dân được sống sung túc, được hưởng một nền văn hóa lành mạnh và một thể chế dân chủ thực sự. Nếu căn cứ vào những thước đo ấy, thì nhiệm vụ trước mắt chúng ta vẫn còn nguyên vẹn.

Trách nhiệm của người lãnh đạo hôm nay không chỉ là giữ gìn sự ổn định, mà còn là nâng tầm trật tự ấy. Tiến lên không có nghĩa phản bội — Đó là sự tiếp biến và hoàn tất những gì mà lịch sử còn để ngỏ. Đất nước có phát triển, nhưng cũng còn nhiều vấn nạn: Đạo đức suy thoái, bất công xã hội tràn lan, lòng tin nhân dân bị lung lay. Những vết nứt ấy không nhỏ bé, mà đang ăn sâu vào tận gốc rễ của thể chế. Nay chúng đòi hỏi một cuộc đổi mới – đổi mới thật sự, sâu sắc và toàn diện.

Quyền lực trong tay Tổng Bí thư hiện là rất lớn. Nhưng quyền lực ấy chỉ bền vững khi nó được gắn liền với niềm tin của dân chúng. Một lãnh đạo mạnh mẽ không phải là người cất tiếng cuối cùng, mà là người biết lắng nghe trước tiên. Không phải là người cai trị từ trên xuống, mà là người đánh thức lương tri của cả dân tộc, từ dưới lên. Tính chính danh không thể áp đặt! Nó chỉ thành tựu khi nhân dân tự nguyện trao lại cho nhà lãnh đạo – trong niềm tự hào và độ tin cậy cao!

Năm nay đánh dấu 80 năm độc lập. Nhưng đây cũng có thể là cột mốc khẳng định vị trí lịch sử của Tổng Bí thư. Cách mạng Tháng Tám đã trao cho đất nước chủ quyền. Nhiệm kỳ tới có thể trao cho dân tộc cả tự do, dân chủ lẫn thịnh vượng hay không? Hiếm khi nào lịch sử mở ra một cánh cửa như thế: Cơ hội để nối quá khứ với hiện tại, gắn quá khứ với tương lai; và trên tất cả đòi hỏi một đảm lược can trường, một niềm tin kiến tạo đối với vận mệnh các thế hệ mai sau.

Trên trường quốc tế, Việt Nam cần vừa kiên định vừa linh hoạt—giữ vững nguyên tắc, nhưng không bị trói buộc bởi các triết lý giáo điều. Sức mạnh đất nước không chỉ nằm ở tiềm lực kinh tế hay quân sự, mà còn ở danh dự quốc gia. Mà danh dự thì không thể thành tựu bằng bạo lực, mà phải bằng công bằng; không đến từ quyền uy, mà phải đến từ chính nghĩa; không dựa trên mệnh lệnh, mà phải dựa trên sự tôn trọng người dân.

Hãy nắm lấy thời khắc này! Hãy biến quyền lực thành phụng sự, và hãy biến phụng sự thành vĩ đại. Làm được như thế, lịch sử sẽ không chỉ ghi nhớ Tổng Bí thư như người đã giữ được trật tự từ quá khứ, mà còn vinh danh ông như vị lãnh đạo đã đưa Việt Nam bước vào một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của tự do, dân chủ, và thịnh vượng.

Với tất cả sự kính trọng, xin gửi đến Tổng Bí thư những lời tâm huyết trên đây. Mong rằng tinh thần ngày 2 tháng 9 năm 1945 – độc lập, tự do, quyền làm chủ – sẽ được sống động không chỉ trong ký ức, mà còn trong cả đời sống hằng ngày của dân tộc hôm nay.

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 25 tháng 8 năm 2025

Lê Thân
Cựu tù chính trị Côn Đảo
Chủ nhiệm Câu Lạc bộ Lê Hiếu Đằng

Nguồn: Bauxite Việt Nam

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.