“Thú tội trên truyền hình”: Nghi thức đấu tố quen thuộc của chế độ tài

Thú tội trên truyền hình: Một nghi thức đấu tố quen thuộc. Ảnh: AI
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Buộc người bị bắt “nhận tội” và bày tỏ “ăn năn” trên sóng truyền hình quốc gia không phải là hoạt động tư pháp. Đó là nghi thức đấu tố của một chế độ công an trị, nơi kẻ nắm quyền dùng ống kính để buộc người ở thế yếu phải tự bôi nhọ chính mình nhằm bảo toàn tính mạng, tránh những hậu quả khốc liệt trong trại giam.

Chuỗi “thú tội” cuối năm 2025: Từ Y Quynh Bđắp, một người luôn phủ nhận các cáo buộc bỗng “nhận tội,” ca ngợi cách đối xử của công an, đến lời cầu xin tha thứ từ ông Đỗ Văn Ngà. Mô hình lặp lại gần như nguyên xi: Lời thú nhận được dựng sẵn, giọng điệu sám hối, và kết thúc bằng lời “mong đảng và Nhà nước khoan hồng.”

Theo báo cáo của Safeguard Defenders, Việt Nam đã sử dụng “thú tội trên truyền hình” như một công cụ cai trị giống với mô hình Trung Quốc. Một mẫu số chung: Những người ở thế yếu bị buộc phải tự đấu tố để đổi lấy an toàn cá nhân.

Cần phải nhấn mạnh rằng, về mặt pháp lý buộc “thú tội” vi phạm nguyên tắc suy đoán vô tội và quyền không buộc phải tự buộc tội. Truyền hình không phải tòa án; “lời nhận tội” phát sóng trước xét xử không chỉ không phải chứng cứ, mà còn đầu độc tiến trình tố tụng, biến kết án thành điều đã rồi trong mắt công chúng.

Cần gọi đúng tên: Đây là nhục hình thời hiện đại. Mỗi “lời thú tội” như vậy không làm chế độ chính danh hơn; nó chỉ khắc sâu hình ảnh một bộ máy an ninh trị, lệ thuộc tuyên truyền và sẵn sàng chà đạp nhân phẩm để kiểm soát xã hội.

Công lý thực sự không vận hành theo cách “thú tội” kiểu đó. Công lý chỉ có thể tồn tại trong phòng xử công khai, với luật sư độc lập, quyền bào chữa đầy đủ, và bằng chứng được thẩm tra. Chừng nào “thú tội trên truyền hình” còn được sử dụng, chừng đó mọi tuyên bố về “nhà nước pháp quyền” vẫn chỉ là khẩu hiệu rỗng.

Qua hành động man rợ của chế độ “công an trị,” chúng tôi mong rằng những trí thức, những người có lương tri hãy nhìn đó và thức tỉnh. Liệu có hi vọng gì vào cái chế độ hành xử kiểu rừng rú đó?!

Facebook Việt Tân

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tổng thống Pháp Emmanuel Macron phát biểu tại cuộc họp báo khi kết thúc hội nghị thượng đỉnh G7 ở Evian-les-Bains, Pháp, vào thứ Tư, ngày 17 tháng 6 năm 2026. Ảnh: Vadim Ghirda - AP

G7 phản đối thay đổi hiện trạng bằng vũ lực tại eo biển Đài Loan, Biển Đông

Nhóm G7, bao gồm bảy cường quốc công nghiệp Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Nhật Bản, Ý và Canada, sau ba ngày họp tại Pháp, ra “tuyên bố chung về các vấn đề địa chính trị,” hôm 17/06/2026, phản đối bất kỳ thay đổi hiện trạng nào “bằng vũ lực” tại các vùng biển nhiều tranh chấp ở Châu Á – Thái Bình Dương, bao gồm eo biển Đài Loan, Biển Đông và Biển Hoa Đông.

Cô Tôn Vân Anh cùng với cuốn sách cô viết về Việt Nam cho người Ba Lan, bằng tiếng Ba Lan. Ảnh: Facebook Tôn Vân Anh

Chọn cờ và chợt nhớ ‘hồn mê mẩn tỉnh chưa, chưa tỉnh’!

Chuyện một phụ nữ Ba Lan gốc Việt, cô Tôn Vân Anh, cầm trên tay quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa, xuất hiện trong tấm ảnh mà Newsweek Polska (Tuần Báo Ba Lan) chụp bốn phụ nữ với bốn lá cờ khác nhau vì có nguyên quán khác nhau và sử dụng để minh họa cho bài “Vì sao thế giới ngưỡng mộ Ba Lan?” đã khuấy động dư luận cộng đồng người Việt tại Ba Lan.

Ảnh minh họa

Thần tượng

Vụ một cuốn sách bị thu hồi, nhà xuất bản bị phạt nặng (còn tác giả, cơ quan chủ quản nhà xuất bản, cơ quan cấp trên xét duyệt xuất bản vẫn chưa biết sẽ như thế nào) khiến người ta bàn tán, dè chừng.

Ông hàng xóm nhà tôi chua chát bảo, thành công của họ ở chỗ làm cho con người ta, dù là người tốt, đã sợ hãi, an phận, yếm thế.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình

Thượng viện Hoa Kỳ thông qua Nghị quyết 444 lên án Tập Cận Bình và đảng Cộng Sản Trung Quốc

Ngày 16/6/2026, với sự đồng thuận lưỡng đảng mạnh mẽ, Thượng viện Hoa Kỳ đã chính thức thông qua Nghị quyết số 444. Văn kiện lên án ông Tập Cận Bình, Tổng Bí thư và Chủ tịch Trung Quốc, vạch rõ hàng loạt chính sách độc đoán và vi phạm nhân quyền của ĐCSTQ dưới sự lãnh đạo của ông.

Nghị quyết 444 được đánh giá là một trong những văn bản pháp lý có ngôn từ cứng rắn nhất từ trước đến nay của lập pháp Hoa Kỳ nhắm vào cá nhân nhà lãnh đạo cao cấp nhất của Trung Quốc.