Tội của ông Nguyễn Phú Trọng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau khi nhận thư giải thích của Bộ Ngoại Giao Cộng sản Việt Nam về vụ “đầu thú” của ông Trịnh Xuân Thanh, hôm 20 tháng 9, chính phủ Cộng Hòa Liên Bang Đức đã chính thức đưa tối hậu thư cho Hà Nội, sau hai tháng chờ đợi sự “nhận lỗi” của lãnh đạo CSVN.

Đó là quyết định đình chỉ mọi quan hệ đối tác chiến lược với CSVN, đồng thời trục xuất thêm một viên chức ngoại giao của Sứ quán CSVN trong vòng 4 tuần lễ. Trong cuộc họp báo ngày 22 tháng 9, ông Breul, phát ngôn nhân của Bộ Ngoại Giao Đức đã tái khẳng định là không thể chấp nhận hành động coi thường pháp luật Đức và quốc tế về sự kiện CSVN cho người bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ngay trên nước Đức.

Diễn tiến nói trên đã không chỉ làm cho quan hệ ngoại giao giữa CSVN và Đức trở nên phức tạp mà còn ảnh hưởng đến thái độ và sự ứng xử của các quốc gia trong Khối Liên Âu đối với CSVN trong thời gian tới. Nói cách khác, quan hệ giữa CSVN với Liên Âu nói chung và Đức nói riêng sẽ bị chi phối rất lớn từ cung cách hành xử này của ông Nguyễn Phú Trọng.

Việc ông Trọng ra lệnh bắt cho bằng được Trịnh Xuân Thanh không nhằm giải quyết bài toán tham nhũng hay để soi sáng tình trạng thất thoát 3,200 tỷ đồng ở PVC, mà hoàn toàn muốn chứng tỏ quyền lực tối thượng hiện nay nằm trong tay Nguyễn Phú Trọng chứ không ai khác.

Chính vì quá nóng vội muốn thu tóm quyền lực, ông Nguyễn Phú Trọng đã phạm vào ba tội tày trời:

Tội thứ nhất, làm cho cả nước rã rời với những đấu đá phe nhóm ngày một lan rộng trong mọi cơ chế. Tình trạng xung đột và tranh chấp trong nội bộ đảng đã khiến cho sự vận hành ở các cơ quan rơi vào tình thế bị động. Tất cả các cán bộ đều ở vào thế co thủ, phòng thân vì không biết “lưỡi hái” kiểm tra, chống tham nhũng chừng nào đến phiên mình. Sự bất ổn định nội bộ đã khiến cho ông Trọng cũng không dám đi sinh hoạt tại các đảng bộ địa phương, mà chỉ tham gia các buổi nói chuyện với cử tri hay các buổi họp trong phạm vi Hà Nội. Nói cách khác, cuộc chiến tranh chấp quyền lực giữa phe nắm quyền (Nguyễn Phú Trọng) và phe nắm tiền (Nguyễn Tấn Dũng) đã làm cho xã hội Việt Nam phân hóa. Tình trạng này kéo dài sẽ dẫn đến bối cảnh thanh toán lẫn nhau như đã từng xảy ra ở Yên Bái vào tháng 6, 2016 khi ba cán bộ cao cấp nhất của Tỉnh đã tàn sát nhau.

Tội thứ hai, đánh đổi quyền lợi của đất nước vào trong canh bạc “bắt cóc” Trịnh Xuân Thanh từ Đức mang về Việt Nam bằng mọi giá để chứng tỏ quyền lực của mình. Hậu quả không chỉ khiến chính phủ Đức chấm dứt quan hệ chiến lược mà các quốc gia trong Khối Liên Âu nói riêng và cả thế giới nói chung coi đất nước Việt Nam và con người Việt Nam là man rợ và lạc hậu. Ông Trọng không những chà đạp lên danh dự quốc gia khi cho an ninh sang bắt cóc ông Thanh, mà còn láo khoét và trơ trẽn cho dàn dựng ra “thông tin” rằng ông Thanh đã “trở về nước đầu thú”. Ông Trọng sẽ không bao giờ xin lỗi nước Đức vì đây chính là tử huyệt sẽ làm tiêu tan sự nghiệp của ông Trọng.

Tội thứ ba, núp dưới chiêu bài “trong sạch đảng” và thể hiện quyền lực, ông Trọng đã đổ tiền nuôi bộ máy an ninh để vừa truy lùng đàn em của phe Nguyễn Tấn Dũng qua các đại án, vừa đàn áp, bắt bớ những người yêu nước, tạo ra một không khí khủng bố bao trùm cả nước. Trong khi đó chính quyền hết tiền, kinh tế khó khăn, ông Trọng lại bày ra trò “huy động vàng” trong dân và đánh thuế tiêu thụ (còn gọi là thuế giá trị gia tăng) trên các hàng hóa tiêu dùng như một trò “ăn cướp” mới trên đầu trên cổ người dân. Không khí sinh hoạt của xã hội Việt Nam trở nên ngột ngạt vì sự thao túng của một phe, dựa vào thế lực của Bắc Phương để đứng trên tất cả.

Với những tội trạng như vậy, ông Trọng rất khó sống sót sau Hội nghị Trung ương 6 sẽ diễn ra vào thángt 10 tới đây. Lý do là qua gần 3 năm xử vụ đại án của Ngân Hàng Đại Dương, ông Trọng chỉ tử hình được một mình Nguyễn Xuân Sơn, chung thân Hà Văn Thắm và không moi thêm được gì. Thế yếu này của ông Trọng cũng có nghĩa là phe nhóm ông Dũng bên Tập Đoàn Dầu Khí còn mạnh và sẽ bắt đầu phản công trở lại trong thời gian tới. Cuộc chiến Dũng-Trọng chưa hề kết thúc!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Cafef

Khi tài xế Grab không còn đủ sống bằng chính công việc của mình

Cuộc phản đối của tài xế Grab cuối tuần không chỉ là việc tranh chấp về vài phần trăm chiết khấu. Đó còn là sự công bằng trong mô hình dịch vụ gọi xe hiện nay.

Khi một công ty kiểm soát ứng dụng, dữ liệu, giá cước và lượng khách hàng, còn người tài xế phải chịu phần lớn chi phí và rủi ro, thì phần giá trị tạo ra được chia như thế nào?

Grab tạo ra sự thuận tiện cho khách hàng và dĩ nhiên phải vì lợi nhuận doanh nghiệp, nhưng mô hình đó cũng cần phải đủ công bằng để các tài xế có thể sống được bằng công việc của mình.

Hỏa mù truyền thông của nhà cầm quyền: Trường Giang và “quân cờ” lấp liếm bê bối vụ Nguyễn Sỹ Cương

Những ngày qua, không gian mạng đột ngột bùng nổ trở lại chuỗi sóng gió đời tư của diễn viên hài Trường Giang. Từ những tranh cãi quanh lối ứng xử, phát ngôn thô lỗ với đồng nghiệp, cho đến những hành vi bị gán nhãn “thiếu chuẩn mực” với các bạn diễn nữ. Tất cả đều bị đào xới tỉ mỉ, chiếm sóng hoàn toàn trên các bảng xếp hạng “trends.”

Chính trị là quyền lực chính danh: Nguồn gốc, ràng buộc, phép thử

Chính trị tồn tại chừng nào quyền lực còn có thể bị tước bỏ một cách công khai. Khi quyền lực trở thành bất khả xâm phạm, khi không ai có thể thay đổi những người nắm giữ mà không cần dùng đến bạo lực – thì tự do tan biến, công lý lùi bước. Bởi vì không có gì buộc kẻ cầm quyền phải tôn trọng bạn khi họ biết chắc bạn không bao giờ có thể thay thế họ.

Nghị định 328, 329, 330: Việt Nam càng ngày càng trở thành chế độ công an trị

Tháng 8/2026 vừa qua, chính phủ Việt Nam công bố ba nghị định mới – 328, 329, 330 – để càng bóp nghẹt tự do ngôn luận và tự do Internet.

Người Việt ở hải ngoại cần giúp người Việt ở Việt Nam cách bảo vệ an toàn trên mạng. Các chính sách mới kể trên cũng vi phạm nhiều điều ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết…