Trịnh Xuân Thanh lột mặt nạ Nguyễn Phú Trọng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đến nay, sau gần 8 tháng trong nhiệm kỳ mới của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, đã có nhiều chuyện chẳng lành xẩy ra cho đảng Cộng Sản của ông ta, tất cả đều làm cho nội bộ đảng rúng động. Từ vụ cá chết đến những vụ rớt máy bay liên tiếp, đến vụ các cán bộ cao cấp Yên Bái thanh toán nhau và nay là vụ ông Trịnh Xuân Thanh, một cán bộ cao cấp khác bỏ đảng, đào tẩu và tố cáo ngược lại đảng trưởng.

Thái độ của đảng (CS) trong những vụ vừa kể là cố gắng bưng bít, làm cho chìm xuồng. Chỉ riêng vụ ông Trịnh Xuân Thanh là đảng phải bó tay, vì “con dê tế thần” Trịnh Xuân Thanh đã tẩu thoát. Vì vậy, vụ Trịnh Xuân Thanh không những chỉ làm cho đảng rúng động như những vụ trước, mà với những gì được Thanh tiết lộ có thể làm cho chiếc ghế Tổng Bí Thư của ông Nguyễn Phú Trọng có nguy cơ sụp đổ.

Trước đây cũng đã có những vụ đình đám trên internet như Quan Làm Báo, Chân Dung Quyền Lực hay vụ thư rơi tới tấp trên mạng ảo để bôi nhọ lẫn nhau trước đại hội đảng 12. Tất cả đều cho thấy những tranh chấp, đấu đá nhau quyết liệt trên thượng tầng lãnh đạo đảng. Tuy nhiên, những vụ vừa kể đều có hình thức như những tờ báo nặc danh trên mạng ảo, trong khi vụ Trịnh Xuân Thanh, với những những tin tức của người thật, việc thật, được Blogger Người Buôn Gió khéo léo thuật lại theo kiểu “trường thiên phóng sự”, đã khiến mạng xã hội vốn đã nóng lên ngay từ bài đầu lại càng nóng thêm với những sự kiện và hình ảnh mới được tuần tự đưa lên sau đó. Đồng thời cũng khiến Trọng Lú và đảng CS cuống quýt lên từng ngày.

Trong khi đó thì truyền thông lề đảng mò mẫm chạy theo bở hơi tai mà không dám khai thác điều gì, mặc dù sự kiện đầy dẫy trong “phóng sự” của Người Buôn Gió trên mạng. Khác với những vụ việc “nhạy cảm” trước đây, khi truyền thông lề đảng được bật “đèn xanh” xăng xái vào cuộc, có khi hăng hái vượt cả “đèn đỏ” khiến bài bị gỡ xuống.

Lần này thì cả Thường trực Bí thư Đinh Thế Huynh lẫn Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương Võ Văn Thưởng, ngoài việc ra lệnh cho bộ máy dư luận viên tăng hết công xuất, thì cả hai đều chẳng biết phải chỉ đạo như thế nào, vì cái đích “nhạy cảm” lại chính là Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng. Còn Ban Bí Thư chỉ đạo điều tra Trịnh Xuân Thanh lại chỉ xoáy vào hai lỗi vặt là “không trung thực” và “đi xe tư gắn biển số xanh”.

Một điều không bình thường trong vụ này là, tuy Trịnh Xuân Thanh chỉ là “con ruồi” nhơ nhỡ, nhưng chính Nguyễn Phú Trọng lại đích thân nhảy vào chỉ đạo “cả hệ thống” vào cuộc. Thế là cả hệ thống loạn cả lên. Đủ thứ những cái sai theo “đúng quy trình” trong vụ này lộ ra. Người ta bắt đầu chế nhạo sự chỉ đạo của ông Trọng “xử lý vụ nào là làm đến nơi, đến chốn” [vụ đó].

Tuy không thể nào kiểm chứng được sự xác thực trong những tố cáo ông Nguyễn Phú Trọng của một người tự nhận là “quan oan” như Trịnh Xuân Thanh, nhưng qua những gì được ông này thuật lại trong “phóng sự” của Người Buôn Gió, hình ảnh “ông giáo già” của Nguyễn Phú Trọng cũng đã biến mất, thay vào đó là hình ảnh một kẻ tham nhũng tột cùng, sự tham nhũng quyền lực đáng kinh tởm nhất.

Khi mà chân tướng của ông Nguyễn Phú Trọng dần dần lộ ra như vậy, thì cũng là lúc Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc nịnh bợ ra mặt rằng “Tổng Bí thư là cán bộ vô cùng liêm khiết”. Báo lề đảng theo chỉ thị của ông Trọng cũng vội vàng nhân tội của Trịnh Xuân Thanh lên một cách lố bịch. Chẳng hạn như cùng một sự kiện, cùng một nội dung nói về Trịnh Xuân Thanh ăn chia trong dự án khu đô thị Thanh Hà, thì báo Hà Nội Mới nhân gấp đôi số nạn nhân đã được báo Dân Trí đăng trước đó mấy ngày.

JPEG - 212.8 kb

Trong vụ này, bên cạnh sự đạo đức giả của Nguyễn Phú Trọng bị vạch trần qua việc lợi dụng danh nghĩa chống tham nhũng để thanh trừng lẫn nhau, thì có lẽ điều quan trọng nhất người ta thấy được ở đây là sự phân liệt trong đảng đã lên đến tột đỉnh, được thể hiện qua việc Trịnh Xuân Thanh được một thế lực to lớn khác che chắn để có thể trốn thoát một cách ngoạn mục trong giữa hệ thống an ninh khổng lồ của đảng giăng mắc khắp nơi. Bây giờ Nguyễn Phú Trọng đúng là hiện thân của lão già trong hí họa được sáng tác trong dịp này. Trong đó vẽ lão già tay cầm đuốc trước “Gió”, tay cầm dao cắt tiết gà, mò mẫm đi tìm con gà; trong khi “thằng” Trịnh Xuân Thanh đã ngồi trên cây gặm đùi gà.

JPEG - 320.1 kb

*****

Bây giờ thì Người Buôn Gió đã thông báo cho gia đình Trịnh Xuân Thanh là Thanh và vợ đã an toàn ở nước ngoài. Chưa biết những gì sẽ được tiết lộ tiếp theo, và cũng chẳng biết ông Nguyễn Phú Trọng sẽ chỉ đạo tiếp những gì. Chỉ có điều chắc chắn là Trọng Lú đang lồng lộn như mô tả trong hai câu vè trên mạng:

Thằng Thanh thì đã vượt biên, để cho Trọng Lú dở điên dở khùng.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.