Trông “nó” lại ngẫm tới ta

Đại hội 20 đảng CSTQ (ảnh trên) và đại hội đảng bộ Vĩnh Phúc (dưới, trái) và đại hội Phật Giáo tỉnh Quảng Ninh. Ảnh chụp FB Nguyễn Thông
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đảng cai trị bên Tàu đang đại hội để củng cố quyền cai trị. Đại hội lần thứ 20 (nhị thập), cứ tính cả trước lẫn sau bình quân nhiệm kỳ 4 năm thì nó đã tồn tại hơn 80 năm, còn trụ được bao lâu, nói theo kiểu ông cụ, “nhưng ai mà biết được nó còn sống được bao lâu nữa.” Chỉ có điều, lịch sử nhân loại từ xưa đến nay, chả có đám độc tài phát xít nào vạn tuế muôn năm được mãi. Đại hội

Nói thẳng ra, tôi không có cảm tình với bọn cộng sản Tàu. Nói chung là cộng sản. Cộng sản đồng chí gì mà giết người như ngóe. Ngay nó với nhau còn chẳng tốt, đừng mong nó tốt chi với ta. Thứ mà lâu nay các ông bà cai trị xứ này cứ tâng lên thành tinh thần quốc tế vô sản, sự giúp đỡ thủy chung vô tư trong sáng, chịu ơn nghĩa của nó (Tàu), cũng như của đám Liên Xô, Cuba…, xin hãy dẹp đi.

Chúng dúi cho ta vũ khí, tí gạo tí mì, để rồi ta dại dột làm người lính đi đầu, tiền đồn hậu đồn, kiêu hãnh trên tuyến đầu chống Mỹ, huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt nhằm bảo vệ chúng nó, để chúng nó được yên. Chúng được ngủ ngon trong khi ta suốt ngày đêm mấy chục năm canh giữ cho chúng. Chúng mất tí súng tí bột mì, còn ta nghĩa trang liệt sĩ rải khắp 3 miền. Món nợ xương máu ấy, chưa bắt trả là may, lại cứ ơn mí chả nghĩa.

Nhưng ngó cái ảnh đại hội của nó, ít nhiều phải khâm phục. Cùng nòi cộng sản với nhau nhưng nó biết “tự chuyển hóa,” sửa chữa, đổi thay, biết từng bước đạt tới giá trị thực. Thứ bệnh hình thức, hoa hòe hoa sói, phô trương kệch cỡm, tốn kém lãng phí từng thấm vào máu, lặn vào từng tế bào cộng sản, thì nay nó đã gỡ được.

Đại hội của cái đảng chính trị đông nhất thế giới, của nước đông nhất thế giới, được cả thế giới chú mục vào, nhưng trang trí khá giản dị, không có lấy một bông hoa, chứ đừng nói một bó, một lẵng. Cũng không màu mè chăng khoe chữ nọ chữ kia, kiểu như “đoàn kết, kỷ cương, trách nhiệm…” Tượng, ảnh mấy ông quá cố lỗi thời đã bị cuộc sống đào thải lại càng mất tiệt. Không chỉ đại hội 20 mà ngay cả đại hội 19 cách nay 5 năm cũng vậy. Đó là cái hơn của họ so với đám đàn em.

Tôi để ý, nhận ra rằng tấm ảnh bộc lộ sự “cách mạng” ấy của cộng sản Tàu đã không được báo chí mậu dịch An Nam trưng ra, hình như họ cố giấu một sự thực “nhạy cảm.” Đưa tin về đại hội thì cứ đưa (đố dám không đưa) nhưng kiếm cái ảnh trung tính khác. Để thiên hạ nhìn vào, dễ có những liên tưởng so sánh này nọ. Tôi còn lạ gì mưu mẹo của tuyên giáo xứ này.

Chơi với nó, gần thế kỷ chứ có ít đâu, cái hay của nó chẳng học, chỉ rước về những thứ rởm, tồi, dở hơi, ác độc. Nếu ai vặn vẹo hỏi tôi, thứ gì, thử nói ra xem nào, thì đây, vụ cải cách ruộng đất năm xưa đến nay vẫn còn nóng.

Đại hội đảng bộ tỉnh Vĩnh Phúc. Ảnh: Internet
Đại hội đảng bộ tỉnh Vĩnh Phúc. Ảnh: Internet
Đại hội Phật Giáo tỉnh Quảng Ninh. Ảnh: Internet
Đại hội Phật Giáo tỉnh Quảng Ninh. Ảnh: Internet

Nhiều thứ cần phải sửa phải dẹp, hẵng cứ bắt chước nó, dẹp ngay cái bệnh màu mè hình thức hoa hoét cờ đèn kèn trống không thực chất mà lại rất tốn kém đi. Dân hết chịu nổi rồi. Cứ coi thử xem, chỉ cái đại hội địa phương (ảnh trên) mà hoa hoét rực rỡ thế kia, vẽ ra ở đủ 63 tỉnh thành, rồi hàng mấy trăm huyện, hàng vạn xã đều như thế. Thậm chí căn bệnh mạn tính ấy lây sang cả tôn giáo (ảnh dưới) thì mới hiểu kinh như thế nào. Dường như hết thuốc chữa.

Nguyễn Thông

Nguồn: FB Nguyễn Thông

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…