Trường chuyên, giữ hay bỏ? (kỳ 2)

Phụ huynh xếp hàng chờ học sinh ở TP.HCM thi tuyển vào lớp 6 trường THPT chuyên Trần Đại Nghĩa năm 2020. Ảnh: Công Luận
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong bài viết hôm qua, [kỳ 1] tôi đã nêu ra ba điểm mà bản thân cho là bất hợp lý, đó là chương trình, năng lực và chính sách đào tạo sau phổ thông đối với học sinh trường chuyên. Bài này xin nói về “môi trường” của nó.

Cơ sở để nhiều người biện luận cho quan điểm giữ trường chuyên, đó là: nơi đây có môi trường học tập lành mạnh, ít bạo lực, học sinh ngoan ngoãn, không quậy phá, v.v… gửi con vào đây thì yên tâm vì tránh xa được các tệ nạn nhan nhản đang hiện diện ở các trường phổ thông bình thường trên cả nước. Điều này tuy đúng với thực tế nhưng lại không đúng với tinh thần của người công dân có ý thức xã hội, và càng không đúng nếu người đó là người làm giáo dục.

Học đường tràn lan thói xấu, bạo lực và tệ nạn thì phải đòi hỏi và tham gia làm trong sạch, làm lành mạnh nó để mang đến cho trẻ em cả nước một môi trường mà các em đều có quyền được hưởng, chứ không thể lấy đó để tự hào về trường chuyên và càng không nên lấy làm lý do để biện minh cho trường chuyên. Vì đó là suy nghĩ ăn “cây nào rào cây ấy”, “cháy nhà hàng xóm, bình chân như vại”. Chúng ta không thể sung sướng dựa trên bất công và bất hạnh của người khác. Việc chọn một chỗ quang đãng giữa bãi rác mênh mông đang bốc mùi nghi ngút để yên tâm và ngạo nghễ với đời, đó là một lối nghĩ hẹp hòi và thiển cận. Nghĩa là cần nghĩ và hành động cho quan điểm “trường nào cũng phải ‘an toàn’ như trường chuyên”.

Lý lẽ thứ 2 thường gặp ở luồng ý kiến bảo vệ trường chuyên là: nơi đây tập trung toàn học sinh giỏi, sẽ tạo ra tính thi đua, cạnh tranh kiểu “con gà tức nhau tiếng gáy”, từ đó sẽ giúp các em vươn lên.

Tôi không cho rằng giáo dục dựa trên nền tảng của sự ganh đua, hơn thua của cái tôi hiếu thắng là điều tốt nên được cổ xúy; vì nó không xuất phát từ tình yêu và lòng ham thích tri thức thuần túy, không khơi dậy được trí tò mò, óc tưởng tượng và tinh thần ham khám phá thế giới ở người học. Học là để thỏa mãn chính mình chứ không phải để đứng lên trên người khác, vì một tiền đề suy nghĩ như thế đã hàm chứa động cơ sai lầm và có thể sẽ không thể tránh khỏi hành động sai lầm.

Sự say mê đối với tri thức và khoa học sẽ làm con người trở thành lương thiện, nhưng mải mê chiến thắng người khác có thể sinh ra cái ác, hay ít nhất cũng là sự ích kỷ, nuôi lớn tính háo thắng và lòng cao ngạo. Ở phía ngược lại, nếu thất bại, nó sẽ đánh gục con người, gây ra những chấn thương tâm lý khó mà chữa lành. Và người ta mãi mãi không tìm thấy được niềm vui trong học tập, ngoại trừ việc chiến thắng được ai đó.

Nói như thế không phải là cào bằng, một nền giáo dục tốt thì cần đảm bảo đồng thời 2 đòi hỏi: đáp ứng “hiểu biết phổ thông” cho tuyệt đại đa số học sinh, và đồng thời có các chính sách để những cá thể đặc biệt được phát huy tối đa tiềm năng của mình. Tuy nhiên, chính sách đó là gì và như thế nào thì lại là một điều hệ trọng. Thử nhìn qua bên Tây, một tiểu tiết thôi, để ta hiểu vấn đề: họ không công bố điểm trước lớp, vì điểm số thuộc “quyền bí mật riêng tư”, thành tích học tập của em nào thì em đó biết. Người ta không đọc oang oang trước cờ như ở Việt Nam để công khai hoặc ngấm ngầm phê bình, “kích thích” học trò cạnh tranh với nhau. Đây là giáo dục nhân bản, nhân văn, không dạy con người trên cái nền động lực hơn thua, thắng bại. Người ta tìm mọi cách gieo vào trẻ lòng hiếu tri, rồi nếu có những em nào thật xuất sắc trong một lĩnh vực nào đấy thì có thể đăng ký thêm các chương trình bổ trợ hoặc tìm đến với một mô hình phù hợp trên tinh thần tự nguyện và tự túc, nhà nước không làm “chính sách dán nhãn”.

Đồng ý rằng người giỏi học với người giỏi thì tốt, nhưng đó phải là các lựa chọn và tìm kiếm mang tính cá nhân chứ không phải dựa trên sự phân biệt, kỳ thị, “đánh số” của một chính sách quốc gia kiểu trường chuyên ở ta. Vì việc làm đó là thiếu nhân văn, hủy hoại nhân cách con người từ trong trứng nước, tạo ra tâm lý thượng đẳng hoặc tự ti. Không một xã hội văn minh nào chấp nhận một lối giáo dục trẻ em như thế cả.

“Mọi đứa trẻ đều là thiên tài”, câu nói này không phải chỉ để khích lệ trẻ em mà rộng hơn, nó coi mọi năng khiếu, sở trường của con người đều là vốn quý và bình đẳng với nhau. Một học sinh chơi bóng rổ giỏi hay vẽ đẹp thì cũng như một thần đồng về Toán học, không có “giai cấp” hay “chính phụ” gì ở đây cả. Giáo dục nhân bản là như thế.

Ở ta thì chỉ có các môn văn hóa là được coi trọng, một học sinh biết nấu ăn giỏi hay cắt tóc đẹp là một thứ “tài lẻ” bị coi rẻ, thậm chí không hề được để mắt đến. Người ta quên mất rằng, năng khiếu Toán, Văn, Lý, Hóa… chỉ có ở một thiểu số, việc đòi hỏi tất cả đều phải giỏi là cùng cực vô lý. Trong khi đó, nhu cầu và thiên tư của con người thì có muôn đường ngàn lối, và chúng phải được đối xử bình đẳng với tư cách con người, dựa trên nền tảng cá nhân/cá thể. Hạnh phúc của con người là không giống nhau, không thể áp một tiêu chuẩn chung cho tất cả. Vì điều này mà kiểu trường chuyên như ở VN rất khó tìm thấy trong các nền giáo dục tiến bộ, thay vào đó người ta sẽ gặp rất nhiều lớp học về âm nhạc, quay phim, hội họa, thể thao, nấu ăn, hùng biện…

Tất cả những điều trình bày trên đây là để đi đến một quan điểm cá nhân rằng, cái tư tưởng phát xuất của việc làm giáo dục là vô cùng hệ trọng: nếu anh dựa trên sự hơn thua để “thi đua” thì sẽ tạo ra con người khiếm khuyết, nhưng nếu đặt căn bản trên lòng tôn trọng cá nhân thì sẽ giáo dục ra con người tự tin, mạnh mẽ, mang tinh thần dân chủ, tự do và giàu lòng nhân ái.

Nguồn: FB Thái Hạo

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”