Từ “ĐM” tòa đến đả đảo cộng sản

5 thành viên của Liên minh Dân tộc Việt nam Tự quyết không nao núng khi đối diện tòa án CSVN và đồng thanh hô đả đảo khi quan tòa đọc bản án hôm 18/3/2019 tại Sài Gòn.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Những phiên tòa mà chế độ cộng sản dàn dựng để kết án người yêu nước mỗi ngày càng nhiều hơn, tàn ác hơn, nặng nề hơn. Những phiên tòa này còn cho chúng ta thấy rằng, người dân Việt dám đứng lên, sẵn sàng dự phần vào công cuộc canh tân đất nước nhiều hơn, bản lĩnh hơn, kiên cường hơn. Họ yêu nước bao nhiêu thì căm phẫn chế độ cộng sản bấy nhiêu. Họ công chính cao vời bao nhiêu thì những kẻ mang danh là quan tòa lại hèn hạ bỉ ổi bấy nhiêu.

Ngày 18/03/2019 vừa qua, trong phiên Phúc thẩm tại TP.HCM, CSVN đã đưa các chí sĩ yêu nước ra vội vàng kết y án sơ thẩm đối với họ. Ông Lưu Văn Vịnh: 15 năm tù, ông Nguyễn Quốc Hoàn: 13 năm tù, ông Nguyễn Văn Đức Độ: 11 năm tù, ông Từ Công Nghĩa: 10 năm tù, ông Phan Trung: 8 năm tù.

Đọc bài viết trên Facebook của Luật sư Đặng Đình Mạnh tường thuật thì chúng ta thấu hiểu được từng khí chất cụ thể của những con người yêu nước này. Họ không sợ hãi trước bạo quyền bất công, họ không xá bản án tù dài đằng đẳng áp đặt cho họ. Trước tòa họ đồng thanh hô to rằng: “Đả đảo phiên tòa”, “Đả đảo phiên tòa bất công, đả đảo Cộng sản”.

Những tiếng thét đanh thép làm rung chuyển cả khán phòng “Đả đảo phiên tòa”, “Đả đảo phiên tòa bất công”, “Đả đảo Cộng sản” khiến cho công an thì choáng váng, nháo nhác, quan tòa thì bối rối, vội vã trốn chạy mà không đọc hết được bản án viết sẵn.

Họ nói gì trước tòa? Ông Lưu Văn Vịnh nói: “Tôi không có tội. Chính cộng sản mới có tội, rồi sẽ có lúc các người sẽ phải trả lời về tội lỗi của các người trước nhân dân.” Ông Nguyễn Quốc Hoàn: “Tôi không có tội”. Ông Nguyễn Văn Đức Độ: “Tôi là nạn nhân của sự lưu manh của cơ quan điều tra.” Ông Từ Công Nghĩa: “Yêu cầu chính quyền cộng sản trả tự do cho chúng tôi. Chúng tôi vô tội.”

Thật lạ lùng, có nơi nào trên trái đất này, có phiên tòa nào diễn ra xét xử người được cho là có tội mà họ lại dám đối đáp với quan tòa đanh thép, rõ ràng như vậy. Thậm chí chính những con người đó lại đang kết án, xét xử các quan tòa: “Chính cộng sản mới có tội, rồi sẽ có lúc các người sẽ phải trả lời về tội lỗi của các người trước nhân dân.”

Hầu hết các phiên tòa xét xử người công chính yêu nước từ trước đến nay, phải nói là tâm thế của họ rất bình an, không xao xuyến. Chính nghĩa và sự mạnh mẽ luôn thuộc về những người đứng bục “bị cáo”, trong khi kẻ thua cuộc lại chính là những quan tòa đại diện cho chế độ ngồi ghế xét xử. Những người tù yêu nước từng trải qua giây phút đối mặt với tòa án cộng sản thì cảm nhận rất rõ ràng, ánh mắt của quan tòa thường không dám nhìn thẳng vào họ, thậm chí phải cúi gằm mặt xuống giả vờ nhìn vào bản án hoặc nhìn lơ đi nơi khác.

Những hình ảnh, diễn biến tại phiên tòa diễn ra tại TP.HCM năm 2019 lại khiến cho chúng ta liên tưởng đến phiên tòa Linh mục Tadeo Nguyễn Văn Lý bị công an bịt miệng tại Huế hôm 30/3/2007 khi Ngài hô to “đả đảo cộng sản”.

Đối mặt với phiên tòa phúc thẩm ngày 10/7/2018 tại Hà Nội, sinh viên Trần Hoàng Phúc nói một cách mỉa mai đối với nền tư pháp, với chế độ cộng sản “Tôi rất ‘hài lòng’ về phiên tòa hôm nay. Phiên tòa hôm nay phản ánh đúng bản chất của nhà nước CHXHCN Việt Nam, phiên tòa hôm nay làm rạng danh chế độ chính trị Việt Nam, phiên tòa hôm nay cho cả thế giới biết rõ nền pháp chế và nhà nước pháp quyền Việt Nam!”

“ĐM Tòa.”- Đó là câu chửi của ông Nguyễn Văn Túc, một tù nhân lương tâm bị kết án 13 năm, trong phiên phúc thẩm hôm 14/9/2018 tại Thái Bình. Sự hiên ngang, đơn giản hơn nhiều, thái độ rõ ràng bằng “Một câu chửi vĩ đại/ Ngay ở chốn công đường/ Chửi bộ máy tư pháp/ Vớ vẩn và nhiễu nhương.” – Thơ Thái Bá Tân.

Những tinh thần thép, những thế hệ vàng cứ nối tiếp nhau trên con đường tìm kiếm tự do dân chủ, quyền con người và canh tân đất nước, dù là đang bị vùi dập, chà đạp, cầm tù hay tra tấn.Thật vậy, ai đã cho họ quyền lực mạnh mẽ, sự can đảm và kiên cường này nếu như đó không phải là quyền lực của lòng yêu nước.

Portland, OR 24/3/2019

Paulus Lê Sơn

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình ở Nhà Hát Lớn Sài Gòn với biểu ngữ "Trung Quốc cút khỏi biển Đông" (Tác giả cùng anh Trần Bang trong cuộc biểu tình ngày 5/11/2014 phản đối hành động Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 ra gần quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam). Ảnh: FB Phạm Đình Trọng

Như gió có quyền lang thang

Được nói là quyền con người

Như chim có quyền được hót

Như suối có quyền rì rầm

Như gió có quyền lang thang.

Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc giữa Berlin mang về Việt Nam năm 2017: Một vụ đàn áp xuyên quốc gia điển hình

Đàn áp xuyên quốc gia lại một lần nữa được quốc tế chú ý đến

Sự kiện Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin (Đức) vào năm 2017 vẫn trở thành chủ đề gây tranh cãi lớn mỗi khi được nhắc đến. Trong tuần này, những sự kiện đàn áp xuyên quốc gia như vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh sẽ lại được rọi đèn tại Quốc Hội Âu Châu (European Parliament – EP).

Việt Tân và các đối tác sẽ tiếp tục lên tiếng về vấn đề đàn áp xuyên quốc gia mà chế độ Tô Lâm đang thực hiện.

Khi Nhà nước muốn biết cả những điều bạn chưa kịp suy nghĩ

Điều cần gieo hôm nay không phải là sự tuyệt vọng mà là sự tỉnh thức. Xã hội dân sự cần hiểu rõ những thách thức của thời đại mới để tự bảo vệ mình tốt hơn.

Nhưng đồng thời, những người cầm quyền cũng cần nhận thức rằng một quốc gia muốn trường tồn không thể chỉ dựa vào camera, dữ liệu và thuật toán. Sự ổn định lâu dài không thể được xây dựng bằng nỗi sợ hãi mà phải được xây dựng bằng lòng tin.

San bằng khu dân cư ven sông Hồng. Ảnh: Getty Images

Từ Thủ Thiêm đến sông Hồng, Hà Nội: Nước mắt đắng cay

Sự đối lập rõ ràng ở hai miền đất nước là hoàn cảnh và điều kiện sống của người dân bán đảo Thủ Thiêm và thủ đô Hà Nội. Người Thủ Thiêm phần lớn là người dân nghèo sống trong các nhà tạm, còn ở Hà Nội là phần lớn là người có của ăn của để sống trong những căn nhà lầu kiên cố 5-7 tầng.

Nhưng dù giàu hay nghèo, họ đều là nạn nhân của chính sách đền bù bất công và quy hoạch đô thị thiếu tầm nhìn.
==
Nhắc đến thu hồi đất, người ta không thể không nghĩ đến bán đảo Thủ Thiêm tại TP.HCM – nơi được ví như “vết thương chưa bao giờ lành” ở miền Nam. Giờ đây, những tiếng kêu cứu, những băng rôn của người dân mất đất tại các dự án vành đai, khu đô thị mới ở Hà Nội cũng đớn đau không kém. Nỗi đau của người dân Hà Nội bị lấy đất có giống như người dân Thủ Thiêm?