Venezuela và tiền lệ nguy hiểm của “can thiệp hiệu quả”

Mỹ bắt giữ Nicolás Maduro hôm 3/1/2026 Ảnh: X
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trung Điền

Khi Tổng thống Donald Trump tuyên bố Hoa Kỳ sẽ “tạm thời điều hành” Venezuela sau chiến dịch quân sự đặc biệt bắt giữ Nicolás Maduro, ông không chỉ lật đổ một nhà độc tài Mỹ Latinh. Ông đã dựa theo một học thuyết cũ của nước Mỹ, quyền hành động đơn phương ở Tây Bán Cầu, trong bối cảnh cạnh tranh với Trung Quốc và Nga đang bước sang giai đoạn trần trụi hơn, ít đạo lý hơn, và thực dụng hơn.

Phản ứng quốc tế chia làm hai nửa gần như đối xứng. Nga và Trung Quốc lên án gay gắt vì “vi phạm chủ quyền.” Nhiều chính phủ Mỹ Latinh kêu gọi luật pháp quốc tế. Nhưng ở một thế giới khác , nơi những người dân sống trong các chế độ độc tài đang kiệt quệ vì tham nhũng và suy thoái, thì hành động của ông Trump lại được ca ngợi như một sự “giải phóng không cần xin phép.”

Sự đối lập đó cho thấy một thực tế đáng lo ngại. Đó là trật tự quốc tế hiện nay không còn được đánh giá chủ yếu bằng luật lệ, mà bằng kết quả.

Về mặt pháp lý, lập luận chống Mỹ là rõ ràng. Không có ủy quyền của Liên Hợp Quốc. Không có sự cho phép của Quốc hội Mỹ (ít nhất tại thời điểm hành động). Chủ quyền Venezuela bị xâm phạm. Đây là những chuẩn mực mà chính Washington từng viện dẫn để chỉ trích Nga ở Ukraine hay Trung Quốc ở Biển Đông.

Nhưng ông Trump không hành động trong một thế giới pháp lý lý tưởng. Ông hành động trong một thế giới mà luật lệ đã bị bào mòn chính bởi những cường quốc đang chỉ trích ông. Nga bảo vệ Maduro, nhưng đã sáp nhập Crimea và đang xâm lược Ukraine. Trung Quốc nói về chủ quyền Venezuela, nhưng bác bỏ phán quyết PCA năm 2016 về Biển Đông. Khi luật quốc tế bị sử dụng có chọn lọc, thì quyền lực quân sự trở lại như công cụ phân xử cuối cùng.

Chiến lược của Mỹ không chỉ là Maduro. Venezuela từ lâu đã là điểm tựa địa kinh tế quan trọng nhất của Nga và Trung Quốc tại Nam Mỹ. Nga hiện diện quân sự, cố vấn an ninh, hỗ trợ chế độ để đổi lấy ảnh hưởng chính trị và phá thế độc quyền của Mỹ ở Tây Bán Cầu. Trung Quốc thì khai thác dầu mỏ, tín dụng, hạ tầng, và một mô hình “ổn định độc tài + khai thác tài nguyên.”

Bằng cách loại Maduro và tuyên bố “điều hành tạm thời,” Washington gửi đi một thông điệp không mơ hồ. Đó là Tây Bán Cầu không còn là sân chơi an toàn cho các đối thủ chiến lược của Mỹ. Nếu Mỹ kiểm soát được tiến trình chuyển tiếp ở Venezuela, thì Nga mất bàn đạp chiến lược ngay sát sườn Mỹ. Còn Trung Quốc mất một ví dụ điển hình cho mô hình “đầu tư không điều kiện chính trị.” Đây là đòn đánh vào cấu trúc ảnh hưởng, không chỉ vào một cá nhân.

Câu hỏi lớn được đặt ra là sau cú sốc này, Mỹ Latinh sẽ đi về đâu?

Trong ngắn hạn, bất ổn là không tránh khỏi. Venezuela có thể rơi vào khoảng trống quyền lực, dù Mỹ cam kết “điều hành tạm thời.” Các phong trào dân tộc chủ nghĩa chống Mỹ sẽ trỗi dậy. Cánh tả khu vực sẽ dùng sự kiện này để tái kích hoạt luận điệu “đế quốc Mỹ.”

Nhưng về trung hạn, một tiền lệ đã được thiết lập. Đó là một chế độ độc tài, dù tồn tại lâu năm, dù có hậu thuẫn Nga–Trung, vẫn có thể bị loại bỏ nếu trở thành gánh nặng chiến lược.

Điều đó khiến các chính quyền thân Trung-Nga trong khu vực phải cân nhắc lại mức độ thách thức Mỹ. Các nước trung lập tìm cách đa dạng hóa quan hệ, thay vì lệ thuộc Bắc Kinh hay Moscow. Mỹ Latinh có thể không trở nên “thân Mỹ” hơn, nhưng sẽ thận trọng hơn.

Điều khiến nhiều người ca ngợi ông Trump không phải là tình yêu dành cho Mỹ, mà là sự tuyệt vọng với các cơ chế thay đổi nội tại. Ở Venezuela, bầu cử bị thao túng. Đối lập bị đàn áp. Kinh tế sụp đổ. Trong hoàn cảnh đó, can thiệp từ bên ngoài – dù thô bạo – lại được nhìn như lối thoát duy nhất.

Đây là một nghịch lý đạo đức lớn của thế kỷ 21. Khi các chế độ độc tài khóa chặt mọi con đường cải cách, thì chính họ làm cho can thiệp bên ngoài trở nên “hợp lý” trong mắt người dân. Điều này không chỉ đúng với Venezuela. Nó đúng với nhiều xã hội độc tài khác và đó là điều khiến Bắc Kinh và Moscow thực sự lo ngại.

Vì thế mà Nga gọi đây là “hành động gây hấn vũ trang.” Trung Quốc nói về “chủ quyền và luật pháp quốc tế.” Nhưng điều họ sợ nhất không nằm ở Caracas, mà ở hiệu ứng lan tỏa sau biến cố Marudo bị bắt. Nếu Mỹ chứng minh rằng  có thể hành động nhanh, chịu được chỉ trích quốc tế, và thu được kết quả chiến lược, thì toàn bộ luận điểm của Nga và Trung Quốc về trật tự hậu Mỹ sẽ bị thách thức. Họ phản đối không vì Maduro, mà vì tiền lệ Trump.

Đối với Việt Nam và Đông Á, bài học không nằm ở khả năng Mỹ “đánh hay không đánh,” mà ở cách Mỹ tái xác lập ranh giới ảnh hưởng.

Thứ nhất, hành động này cho thấy Mỹ sẵn sàng ưu tiên không gian gần (Tây Bán Cầu) nếu cảm thấy bị thách thức trực tiếp, một điều gợi nhớ Học thuyết Monroe phiên bản thế kỷ 21.

Thứ hai, nó nhắc các nước Đông Nam Á rằng quan hệ với Trung Quốc hay Nga không tự động bảo đảm an ninh nếu xảy ra khủng hoảng. Venezuela là một ví dụ khi hậu thuẫn có giới hạn, khi đối đầu trực tiếp với Mỹ.

Thứ ba, đối với các xã hội độc tài hoặc bán độc tài, thông điệp rất lạnh lùng là sự ổn định bằng đàn áp không còn là “bảo hiểm vĩnh viễn.” Điều này có thể khiến một số chính quyền chặt tay hơn, nhưng cũng khiến một số khác tính đến cải cách sớm để tránh kịch bản xấu nhất.

Tóm lại, chiến dịch quân sự đặc biệt để bắt Maduro và vợ mang về Mỹ xử tội, không phải là chiến thắng của luật pháp quốc tế. Nó cũng không phải là chiến thắng chắc chắn của dân chủ. Nhưng nó là chiến thắng của tư duy quyền lực trong một thế giới mà luật lệ đã bị xói mòn.

Câu hỏi không phải là liệu ông Trump đúng hay sai về đạo đức. Câu hỏi là: Thế giới sẽ học gì từ tiền lệ này?

Nếu các chế độ độc tài tiếp tục đóng chặt mọi cánh cửa thay đổi hòa bình, thì những “chiến dịch quân sự đặc biệt” sẽ không phải là ngoại lệ mà trở thành một lựa chọn được tính đến. Và đó mới là di sản đáng lo ngại nhất của Venezuela sau Maduro.-

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Báo Sức khỏe & Đời sống

Người Việt khó xả xong ‘cộng nghiệp’ từ ‘công an nhân dân’

Chiều 15/4/2026, người dùng mạng xã hội sửng sốt khi được xem video clip trích xuất từ camera giám sát nào đó ghi lại cảnh một thanh niên điều khiển xe hai bánh gắn máy di chuyển trên một con đường vắng, bị lạc tay lái, lao từ bên phải qua bên trái đường rồi đâm vào thành bê tông của mương thoát nước, thanh niên mất dấu, chỉ còn chiếc xe hai bánh gắn máy dựng đứng! Ngay sau đó, một chiếc mô tô mà CSGT chuyên dùng để tuần tra trờ tới, gã CSGT điều khiến chiếc mô tô này cho xe quay đầu chạy về hướng ngược lại, mặc kệ nạn nhân còn sống hay đã chết.

Chủ tịch xã từ ngày 18/5/2026 có thẩm quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư - theo Nghị định 109/2026 ban hành ngày 1/4/2026. Ảnh minh họa: Báo Mới

‘Gen toàn trị’ và hội chứng tự mâu thuẫn

“Gen toàn trị” không chỉ là mong muốn kiểm soát xã hội, mà còn là cách tư duy đặt quyền lực lên trên tính nhất quán của pháp quyền. Hội chứng tự mâu thuẫn xuất hiện khi cùng lúc nói đến cải cách, nhưng lại thiết kế chính sách theo hướng gia tăng kiểm soát; nói đến pháp quyền, nhưng để hành pháp vượt khung lập pháp; nói đến phục vụ dân, nhưng tạo ra những điểm nghẽn hành chính do chính những quy định “tréo giò” của chính quyền dựng lên.

4 'ông lớn' ngành ngân hàng 'ôm' 11 triệu tỉ đồng bất động sản thế chấp. (Báo Tuổi Trẻ)

11 triệu tỷ đồng và “bóng ma” Evergrande: Việt Nam liệu có lặp lại kịch bản Trung Quốc?

Khi con số 11 triệu tỷ đồng tài sản thế chấp – chủ yếu là bất động sản – tại nhóm Big 4 ngân hàng (Vietcombank, BIDV, Vietinbank, Agribank), cộng hưởng với những diễn biến chính sách và các chuyến công tác cấp cao sang láng giềng, mạng xã hội lập tức “dậy sóng.”

Nhà văn Nguyên Ngọc (hàng ngồi, thứ tư từ trái sang) cùng các văn hữu. Ảnh: FB Hoang Thụy Hưng

Các cơ quan hữu trách phải thay đổi cách xử sự với CLB Văn Đoàn Độc Lập!

Với tư cách một công dân, một cây bút độc lập, cũng là một thành viên CLB Văn Đoàn Độc Lập (tuy thời gian gần đây do tuổi cao sức yếu, không có điều kiện tham gia tích cực các hoạt động của CLB), tôi nghiêm chỉnh yêu cầu các cơ quan hữu trách lập tức xem xét thay đổi hành xử với CLB và chủ tịch CLB là nhà văn Nguyên Ngọc, một nhà cách mạng lão thành nhiều công lao với đất nước trong suốt cuộc đời đẹp như ngọc của ông! (Nhà thơ Hoàng Hưng)