Posts

Đức Quốc: Người Việt sinh hoạt tưởng niệm Quốc Hận lần thứ 44

Vào ngày thứ Bảy 27 tháng Tư, 2019 đồng hương tại Đức Quốc đã có một chuỗi sinh hoạt nhân ngày tưởng niệm 30/4, bắt đầu bằng cuộc biểu tình và tuần hành trước Tổng Lãnh Sự Quán CSVN tại thành phố Frankfurt am Main. Tiếp theo là buổi lễ cầu nguyện liên tôn trước khi bước sang phần hội thảo được nối kết với chương trình văn nghệ sau đó.

Kinh tế tụt hậu và phát triển khập khiễng

Sau hơn 40 năm với những bước đi khập khiễng như người vừa què vừa mù, kinh tế Việt Nam ngày càng tụt hậu vì những chính sách hoàn toàn chấp vá kiểu kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Giờ đây người ta có thể hỏi: Người cộng sản đang làm kinh tế, nhưng họ làm gì mà kinh thế?

Nguy cơ mất nước

Người dân cảm nhận sự “mất nước” khi chính họ không còn bất cứ quyền gì trên phần đất mà họ đã sống. Mọi sự vận hành của xã hội và ngay cả tương lai của chính họ và gia đình đang nằm trong tay của một thiểu số đang phục vụ cho quyền lợi của ngoại bang chứ không phải quyền lợi của dân tộc.

Niềm tin

Đã 44 năm trôi qua kể từ sau ngày 30 tháng 4, 1975, cộng sản Hà Nội tiến chiếm miền Nam, và đặt sự cai trị độc tài man rợ của mình trên toàn cõi Việt Nam. Ngày nay đất nước này có những gì? Có đạt được như lời mị dân của Hồ Chí Minh năm 1969 “Xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”?

Vì sao Việt Nam chưa cất cánh?

Trong suốt 30 năm sau “đổi mới”, người ta luôn nhắc đến chỉ số tăng trưởng “thần kỳ”. Năm 2018 là suýt soát 7%, có năm vượt qua 9%, nhưng sự phát triển của một quốc gia không tùy thuộc hoàn toàn vào chỉ số tăng trưởng hàng năm. Tại sao cũng khởi đi từ một nước nghèo và có mức tăng trưởng giống Việt Nam, nhưng chỉ hai thập niên Nam Hàn trở nên hùng mạnh, còn chúng ta thì chỉ mới hết nghèo và tương lai không thực sự đáng lạc quan?

30/4 - 44 năm nhìn lại!

44 năm nhìn lại 30 tháng 4 (1975-2019)

Việt Nam đang mất hướng đi, không biết sẽ tới đâu, tới nơi nào trong bản đồ văn minh của thế giới loài người. Một đất nước mà người ta gọi chính quyền không những tham lam, độc ác mà còn bệnh hoạn, khốn nạn; người dân không chỉ bị xem là dân trí thấp mà còn bị gọi là vô cảm, thờ ơ trước vận mệnh dân tộc và ngay cả vận mệnh của chính mình cũng như con cháu.

Ông Lê Đức Anh, cựu Chủ tịch nước CHXHCNVN được thông báo qua đời hôm 22/4/2019. Ảnh: PLO

Hồng phúc dân tộc

Thường thì khi chuẩn bị tang sự cho một nguyên thủ của chế độ, người ta thường đăng tiểu sử, sự nghiệp của vị đó. Toàn là những tấm gương “cách mạng” sáng ngời, nhà lãnh đạo kiệt xuất của dân tộc cả. Nhưng người dân cũng tìm hiểu tiểu sử của các vị, theo đánh giá, nhận định riêng, chứ không phải theo thứ diễn ngôn “chủ nghĩa anh hùng cách mạng”.

Hơn 2.000 người Việt biểu tình tưởng niệm 30/4 và lên án nhà cầm quyền CSVN do CĐNVTD Úc Châu tổ chức hôm 27/4/2019 tại thủ đô Canberra, Úc Châu. Ảnh: Việt Tân Úc Châu

Hơn 2000 người Việt biểu tình tưởng niệm 30/4 tại Úc

Hơn 2.000 người Việt từ khắp các tiểu bang Úc Châu đã tập trung trước Tòa Đại Sứ Việt Cộng tại thủ đô Canberra để tưởng niệm ngày Quốc Hận 30/4 và lên án những sai trái của nhà cầm quyền CSVN hôm Thứ Bảy, 27 Tháng Tư, 2019.

Sài Gòn thanh bình, tự do, dân chủ và nhân quyền trước năm 1975. Ảnh: Flickr manhhai

Miền Nam còn giúp miền Bắc

Câu chuyện của Lê Hiếu Đằng, kể vào lúc cuối đời sau khi đã từ bỏ đảng Cộng Sản, còn đáng suy ngẫm hơn nữa. Hồi trẻ, ông Lê Hiếu Đằng hoạt động cho Cộng Sản, bị cảnh sát Cộng Hòa bắt. Trong khi ở tù, Đằng vẫn được đem theo sách để tự học. Đến kỳ thi “Tú Tài,” tức là tốt nghiệp trung học, Lê Hiếu Đằng, và một “đồng chí”cùng bị bắt, vẫn nộp đơn xin thi. Và trong ngày thi, cả hai “tù chính trị” được cảnh sát đưa tới trường thi, làm bài, và thi đậu!