Việt Nam xây dựng nền tự chủ đại học được không?

Hội nghị Tự chủ đại học năm 2022 có sự tham dự của hơn 900 đại biểu, do Bộ Giáo dục & Đào tạo tổ chức tại Hà Nội ngày 4/8/2022 - Ảnh: Báo Chính phủ
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tự chủ Đại học rất có lợi cho việc phát triển quốc gia. Xây dựng Tự chủ Đại học cho Việt Nam khó nhưng khả thi. Vấn đề là: Việt Nam có quyết tâm xây dựng nền Tự chủ Đại học như thế giới không?

Từ Tự Chủ Đại Học gần đây được báo chí nhắc tới như cái đích mà các trường đại học Việt Nam hướng tới. Khái niệm này trước năm 1975 được Miền Nam gọi là Tự trị Đại học và được áp dụng một cách nghiêm túc. Bài viết về vấn đề chuyên môn này dài, xin lược lại.

A. Khái niệm tự chủ đại học qua những thế kỷ (Lịch sử và triết lý Tự chủ Đại học)

Tự chủ đại học gắn liền với các khái niệm Tự Chủ và Tự Do. Đây là những khái niệm biến chuyển qua nhiều thế kỷ diễn tiến của xã hội về hướng văn minh.

Khái niệm Tự Chủ bao hàm tư tưởng triết học liên quan tới đạo đức và chính trị để nói về trạng thái tự mình quản lý mình, tự mình hướng dẫn cuộc sống của chính mình theo các lý lẽ, giá trị hay mong ước có ý nghĩa cho riêng mình mà không chịu ảnh hưởng bởi bên ngoài như áp lực quyền thế, pháp luật, tôn giáo, quan niệm xã hội, những điều cam kết hay áp lực bên trong như ham muốn nội tại [1].

Từ Tự Do trong tiếng Việt dùng để dịch từ Liberty, có nghĩa là sự Tự Do trong mối liên hệ với con người, xã hội, phù hợp với luật pháp, đạo đức, phong tục tập quán, nghĩa là sự Tự Do được xã hội nhìn nhận tính hợp lý. Các trường đại học Đức rất tôn trọng tính tự chủ như nguyên tắc của tự do học thuật nhắm bảo vệ tính tin cậy của nghiên cứu. Các đại học Hoa Kỳ tiếp nối truyền thống này, xem là nguyên tắc chính của tự do học thuật bảo đảm cho các học giả làm việc không chịu áp lực hay thiên kiến nào ngoài những nguyên tắc và phương pháp khoa học [2].

B. Các tiêu chí của tự chủ đại học

Khái niệm và cách thực hiện Tự Chủ Đại Học có khác nhau theo vùng trên thế giới, và bài viết tìm thấy những điểm chung nhất về khái niệm này trên trang web về Tự Chủ Đại Học [3]. Trang này trình bày các tiêu chí đo lường mức độ tự chủ đại học của các quốc gia châu Âu, từ đó người đọc có thể rút ra ý niệm Tự Chủ Đại Học là gì trong thực tiễn và sự triển khai thực hiện nên như thế nào.

Một cách thực tiễn, mức độ tự chủ đại học của một trường đại học có thể được đánh giá theo bốn tiêu chí sau:

Tự chủ Tổ chức (Organisational autonomy) – Tự chủ tài chánh (Financial autonomy) – Tự chủ tuyển người (Staffing autonomy) – Tự chủ học thuật (academic autonomy).

4 lãnh vực tự chủ đại học. Ảnh: FB LVan Le
4 lãnh vực tự chủ đại học. Ảnh: FB LVan Le

Để các quyền Tự chủ trên được thực thi, trường cần thành lập hội đồng trường (university governing bodies) là nơi quyết định các vấn đề chiến lược cho trường. Nếu cần một hay vài thành viên từ bên ngoài, sự chấp nhận thành viên đó phải có sự đồng ý của trường. Viện trưởng (president) do hội đồng trường bầu ra với số phiếu tuyệt đối cao nhất. Không cần điều kiện quốc tịch. Kết quả bầu đương nhiên có giá trị, không cần bất kỳ cơ quan ngoài trường nào duyệt!

Hiệp Hội Các Trường Đại Học Châu Âu (EUA) tin rằng Sứ Mạng của các trường đại học tại châu Âu là thúc đẩy hoạt động phù hợp với giá trị nền tảng: xem Tự Chủ Đại Học là nguyên tắc cốt lõi cho quản trị đại học, là căn bản quan trọng nhất để cho việc nghiên cứu và giảng dạy đại học có ý nghĩa.

C. Tự chủ đại học cho Việt Nam

Sau trình bày ngắn gọn như trên, bài viết xin đặt ba câu hỏi:

1) Việt Nam có chấp nhận nền Tự Chủ Đại Học gắn liền với các khái niệm về Tự Chủ và Tự Do như trình bày trong mục A không?

2) Tự Chủ Đại Học của Việt Nam có cùng tiêu chí định tính và đo lường như châu Âu không? Có đồng quan điểm thành lập Hội đồng trường và bầu chọn Viện trưởng như được được trình bày trong mục B không?

3) Tự chủ Đại học nhằm Tự do Học thuật. Việt Nam có xiển dương Tự do Học thuật không?

Nếu Việt Nam trả lời không cho ba câu hỏi trên thì tôi nghĩ Việt Nam khó mà áp dụng kinh nghiệm của mấy trăm năm Tự chủ Đại học của phương Tây. Bởi vì ý muốn thực của hai bên khác nhau quá xa! Có thảo luận hàng chục năm e cũng chỉ loay hoay mà thôi!

Nếu Việt Nam trả lời thì việc xây dựng nền Tự chủ Đại học là khả thi. Trong việc này, cần cơ chế, chính sách, nói chung là cách quản trị xã hội thích hợp khuyến khích Tự chủ Đại học. Có điều kiện cơ chế, chính sách rồi, Việt Nam sẽ có đủ người có năng lực xây dựng Tự chủ Đại học. Đó là các chuyên gia trong nước, Việt kiều, hay chuyên gia từ các quốc gia khác…

Lê Học Lãnh Vân

Tài liệu tham khảo:

[1] https://www.britannica.com/topic/autonomy, 31/10/2014

[2] Hannah Forsyth, University Autonomy and the Public Interest, November 13, 2017, https://aph.org.au/2017/11/university-autonomy-and-the-public-interest/, 31/10/2024

[3] https://www.university-autonomy.eu/, 31/11/2024

[4] https://eua.eu/issues/25:universities-values.html, 31/10/2024

Nguồn: FB LVan Le

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.