Vừa hèn, vừa ác, vừa bất xứng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

“Những gì Đảng và nhà nước không nói được thì các tổ chức phi chính phủ phải nói”. Đó là lời nhấn mạnh của ông Nguyễn Minh triết trong ngày đại hội Liên Hiệp các Hội Khoa Học và kỹ thuật Việt Nam, tổ chức ngày 9 tháng 4 năm 2009 tại Sài Gòn, bàn về những vấn đề liên quan đến đất nước.

Những vấn đề liên quan đến đất nước hiện nay là những vấn đề gì mà ông Triết phải nhấn mạnh rằng đảng và nhà nước của ông không nói được, đúng hơn là không dám nói? Phải chăng là việc Trung quốc xâm lấn chủ quyền trên biển Đông của Việt Nam?

Hành động bá quyền ngang ngược của Trung quốc trên biển đông đã làm cho các nước vùng Á châu như Nhật bản, Phi luật Tân, Nam Dương có những phản ứng; tuy mạnh yếu khác nhau nhưng ít nhiều cũng làm cho Trung quốc phải e dè. Chỉ riêng ông Triết và bộ chính trị của ông thì im thin thít, dù Trung quốc có những hành động trắng trợn và ngang ngược xâm lấn chủ quyền Việt Nam; xâm phạm đến tính mạng và tài sản của ngư dân Việt Nam. Ngang nhiên bắt giữ ngư dân Việt Nam trong vùng lãnh hải đặc quyền kinh tế của Việt Nam và công khai gọi điện thoại thẳng đến nhà của nạn nhân đòi tiền chuộc mạng.

Trước những hành động bạo ngược này của Trung quốc, lẽ ra đảng và nhà nước của ông Triết phải triệu đại sứ Trung cộng tại Việt Nam đến để mà chính thức phản đối và nếu cần thì đưa vụ việc ra các diễn đàn quốc tế, như Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, hoặc thưa ra trước Tòa án Biển tại Hamburg – Đức quốc. Nhưng đảng và nhà nước của ông Triết đã không dám làm điều đó, mà chỉ dám dùng cái loa rè Lê Dũng phát đi điệp khúc của ngày nào một cách lấy lệ mà âm thanh vừa chỉ đủ cho người dân tại Bà Đình nghe. Thậm chí còn kỵ húy nên chỉ dám dùng từ tàu lạ. Mà người dân ai cũng biết cái “lạ” đó là Tàu.

Nếu khiếp nhược trước người đồng chí anh em xỏ lá, bá quyền Trung cộng, mà không dám nói thì đã là một điều tệ hại. Nhưng còn tệ hơn nữa, Đảng và nhà nước của ông Triết lại nhắm mắt làm ngơ hoặc đôi khi tiếp tay để văn hóa tàu tràn ngập trên các hệ thống truyền thông hiện nay và buộc người dân luôn trọng thị kính cẩn thờ lạy 16 chữ vàng mà Bắc Kinh đã rao xướng.

Mới đây nữa, Tham tán Kinh tế – Thương mại của tòa Đại sứ Trung quốc tại Việt Nam là Hồ Tỏa Cẩm lên tiếng một cách trịch thượng, không dưới 3 lần đòi nhà nước CSVN phải “khuyến cáo, nhắc nhở, cảnh thị” báo VietNamNet, vì báo này đã dám cho đăng buổi thảo luận trực tuyến giữa ông Nguyễn Minh Phong, bà Phạm Chi Lan, Nhà báo Nguyễn Quang Thiều, ông Thân Đức Việt về đề tài “Giải pháp với hàng Trung Quốc chất lượng thấp”. Trước thái độ trịch thượng kể cả của tên tham tán Hồ Tỏa Cẩm, nhà nước của ông Triết chỉ biết cúi đầu hứa sẽ xem xét lại vấn đề và hứa sẽ thúc đẩy tốt quan hệ giửa 2 nước. Có phải để biến Việt Nam thành nơi cho Trung quốc bán hàng và khai thác tài nguyên hầu để phục vụ cho quyền lợi Trung quốc??

Ông Triết và đảng của ông tự nhận mình là lãnh đạo đất nước mà hèn không dám làm tròn trách nhiệm của một chánh quyền đại diện một quốc gia độc lập, không dám lên tiếng mạnh trước những hành động ngang ngược khinh thường mình của nước “lạ”. Cầm quyền bất xứng như vậy mà cứ nhất định ngồi đó để làm gì?

Có vẻ những gì liên quan đến việc “nước lạ” hà hiếp Việt Nam thì đảng và nhà nước của ông Triết không dám nói, mà chỉ dám “xúi” các tổ chức phi chính phủ nói. Nhưng thực tế hiện nay tại Việt Nam làm gì có tổ chức phi chính phủ đúng nghĩa! Mà chỉ có những người Việt Nam yêu nước từ nhiều thành phần khác nhau trong xã hội, đã lên tiếng mà không cần đảng và nhà nước của ông Triết nhắc nhở, một khi có kẻ ngoại bang xâm lấn đến chủ quyền quốc gia, xâm phạm đến quyền lợi của dân tộc.

Điều mĩa mai và nghịch lý là tuy “xúi” dân nói những gì mà đảng của ông Triết không dám nói, nhưng một khi có tiếng nói nào “vượt quá” sự cho phép thì đảng tìm cách hãm lại. Như mới đây trong buổi tọa đàm về Biển Đông và Hải Đảo Việt Nam vào ngày 24 tháng 7 tại Sài Gòn, khi phần phát biểu của ông Nguyễn Quang Thắng bị cho là “vượt quá” thì người chủ tọa là linh mục Nguyễn Thái Hợp đã bị người “lạ” gọi ra vài lần, khi vào nét mặt rất căng thẳng và lo lắng. Linh mục Hợp phải chọn ví trí ngồi cạnh ông Thắng và nhắc nhở liên tục, khiến ông Thắng phải chấm dứt sớm bài tham luận còn dang dở.

Trong trường hợp không kìm hãm được tiếng nói “vượt qua” thì đảng trở nên hung ác và dở thói côn đồ, mà điển hình nạn nhân là các nhà dân chủ đã lên tiếng phản đối Trung quốc như các ông Nguyễn Xuân Nghĩa, Nguyễn Văn Túc, Ngô Quỳnh, Nguyễn Văn Tính, Nguyễn Kim Nhàn, Nguyễn Mạnh Sơn, nhà báo tự do Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và cô Phạm Thanh Nghiên…

Đảng muốn người khác nói những điều tế nhị mà đảng không nói được, nhưng phải nằm trong sự kiểm soát của đảng hầu không làm ảnh hưởng xấu đến quan hệ ngoại giao với “nước lạ” đàn anh mà lãnh đạo đảng đang cúc cung khấu tấu.

Trong sứ mạng cúc cung tận tụy với “nước lạ” đàn anh, mới đây đảng đã nâng cấp bằng cách cho phép sự hiện diện của “người lạ” trong một số những vụ thẩm tra các nhà dân chủ VN. Điển hình cục công an A37 đã mời hai chuyên gia „an ninh lạ“ sang để xử lý thông tin trong máy vi tính của cô Quỳnh Như (Blogger Mẹ Nấm), sau khi đã sách nhiễu điều tra cô về việc mặc chiếc áo thun màu xanh lá mạ ở giữa phía trước có dòng chữ “NO Bô-xít, Hoàng Sa Trường Sa là của VN” và sau lưng có dòng chữ “Người Việt Yêu Nước SOS, giữ mầu xanh và an ninh cho Việt Nam”.

Dã tâm của “nước lạ” được thể hiện qua việc lấn đất, lấn biển, lấn kinh tế, lấn văn hóa… Nay việc làm của cục công an A37 đối với Blogger Mẹ Nấm ở trên, cho thấy đảng của ông Triết sẵn sàng tạo điều kiện cho “nước lạ” bắt đầu lấn đến những lãnh vực khác.

Đảng của ông Triết tưởng rằng càng trù dập những tiếng nói chống đối “nước lạ” thì đàn anh sẽ hài lòng và ngưng lấn lướt. Nhưng với thái độ ươn hèn này của đảng và nhà nước của ông Triết thì “nước lạ” sẽ tiếp tục lấn tới ngày càng gia tăng cường độ.

Ông Dương Danh Hy, một cựu nhân viên ngoại giao CSVN về quan hệ Việt-Trung, khi được hỏi về vấn đề quan hệ giữa Việt Nam và Trung quốc trước đây, đã cho biết lãnh đạo Hà Nội ngày trước vì ngây ngô khờ khạo, không hiểu biết và quá tin tưởng vào Bắc Kinh nên đã có những điều hứa trong vấn đề biển Đông với Trung quốc.

Lãnh đạo CSVN ngày trước thì như thế. Còn 15 nhân sự lãnh đạo trong bộ chính trị CSVN hôm nay ra sao?

Vừa hèn trước “nước lạ”, vừa ác với đồng bào, vừa bất xứng với nhân dân.

Liệu nhân dân Việt Nam chịu đựng tập đoàn lãnh đạo “khôn nhà dại chợ” này đến bao giờ?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh do lực lượng Tuần duyên Đài Loan công bố: Một tàu của Hải cảnh Trung Quốc di chuyển gần bờ biển quần đảo Mã Tổ (Matsu), Đài Loan, ngày 14/10/2024. Ảnh: AP

Chiến tranh không tiếng súng: Bắc Kinh toan tính phong tỏa năng lượng Đài Loan

Trung Quốc đã thay đổi hẳn chiến lược nhằm thôn tính Đài Loan. Cho dù không từ bỏ hoàn toàn phương án cuối cùng là phát động một cuộc chiến tranh thông thường, nhưng kể từ năm 2022, dường như Bắc Kinh đã ưu tiên hướng đến phương án phong tỏa tuyến hàng hải vận chuyển năng lượng mang tính sống còn đến đảo Đài Loan. Mục tiêu là nhanh chóng khiến kinh tế Đài Loan tê liệt, sau đó là gây bất ổn xã hội và cuối cùng buộc Đài Bắc đầu hàng.

Các diễn giả trao đổi trong buổi ra mắt báo cáo Cập nhật tình hình kinh tế Việt Nam của World Bank hôm 15/5/2026. Ảnh: World Bank

Nền kinh tế đang kiệt đi và dự báo của World Bank

Hôm 15/5, World Bank dự báo kinh tế Việt Nam tăng trưởng 6,8% năm 2026. Đồng thời, họ cũng thừa nhận mức tăng trưởng 8% năm 2025 của Việt Nam là cao nhất ASEAN…

Những lời lẽ dành cho Việt Nam rất tích cực…

Nhưng con số 6,8% lại thấp rất xa so với mục tiêu tăng trưởng hai con số giờ gần như đã trở thành một thứ “pháp lệnh.”

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.