Ý nghĩa những cuộc phản kháng của nông dân tại Hưng Yên, Hải Dương, Đồng Nai

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Từ đầu năm 2009 cho đến nay, chúng ta đã nghe nói nhiều đến một số địa danh như Hải Dương, Hưng Yên, Đồng Nai đã xảy ra những cuộc nổi dậy của nông dân chống lại các hành vi áp chế của cán bộ nhà nước Cộng sản Việt Nam.

JPEG - 28.9 kb

Ngày 4 tháng 1 năm 2009, hơn 1000 nông dân thuộc thôn Hoàng Xá, xã Cẩm Điền Huyện Cẩm Giang, Tỉnh Hải Dương đã chiếm trụ sở Ủy Ban nhân dân thôn Hoàng Xá để phản đối những cán bộ Thôn đã cấu kết lừa gạt nông dân cưỡng chiếm đất. Hơn 600 cảnh sát cơ động đã được điều động từ Hải Dương về ứng phó, tạo ra một cuộc xô xát dữ dội khiến cho nhiều công an bị thương.

Ngày 7 tháng 1 năm 2009, hơn 2000 nông dân tại ba xã Xuân Quang, Cao Cửu, Phùng Công thuộc huyện Văn Giang, tỉnh Hải Hưng đã tập trung trước văn phòng chính phủ phản đối việc nhà nước đã cưỡng chế chiếm hơn 5 ngàn hecta trồng lúa, hoa quả, cây cảnh,… với giá đền bù rẻ mạt, từ 60 ngàn đồng một mét vuông (2006) lên 135 ngàn một mét vuông (2009). Trị giá tương đương với 10 ký gạo theo giá thị trường. Trong khi chính mảnh đất này đã đùm bọc nuôi dưỡng hàng ngàn nông dân qua bao đời nay, với những huê lợi thu vào gấp nhiều lần trên mỗi mét vuông.

JPEG - 48.1 kb
Nông dân tại ba xã Xuân Quang, Cao Cửu, Phùng Công thuộc huyện Văn Giang, tỉnh Hải Hưng đã tập trung trước văn phòng chính phủ phản đối việc nhà nước đã cưỡng chế chiếm đất. (Nguồn: danlentieng.net)

Cũng trong ngày 7 tháng 1 năm 2009, hơn 500 người dân huyện Thanh Trì, Hà Nội đã cùng nhau phản đối công an huyện đã cưỡng chế không cho bà con nông dân nhóm chợ ngay gần khu di tích Ngọc Sơn để kiếm sống qua ngày trong tình hình kinh tế khó khăn.

Ngày 19 tháng 2 năm 2009, hơn 500 nông dân thuộc xã Long Hưng, Huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai đã tụ tập trước văn phòng Chủ tịch xã để yêu cầu ngưng việc dời hài cốt các mồ mả và chấm dứt việc cưỡng chế chiếm khu đất này để xây dựng khách sạn. Chủ tịch xã bỏ trốn kêu cảnh sát 113 xuống can thiệp, tạo ra một cuộc ẩu đả và nông dân đã phóng hỏa đốt trụ sở xã.

Ngày 4 tháng 3 năm 2009, hơn 500 nông dân thôn Phú Yên và Thôn Nhật Tiến, huyện Chương Mỹ, Tỉnh Hà Đông, đã chống lại một nhóm cán bộ do lãnh đạo huyện Chương Mỹ phái đến để cưỡng chế đất của dân, tạo ra một cuộc náo loạn khiến giao thông tại trục đường Hà Đông – Xuân Mai bị tắt nghẽn nhiều tiếng đồng hồ.

JPEG - 54.8 kb
Người dân Xã Trường Yên, huyện Chương Mỹ, Hà Nội chống chính quyền cướp đất của dân. (Nguồn: Dân Lên Tiếng)

Các cuộc phản kháng của hàng trăm, hàng ngàn nông dân tại các địa phương nói trên cho đến nay vẫn còn tiếp tục. Đa số những cuộc phản kháng này liên quan đến ruộng đất – gia sản duy nhất của nông dân Việt Nam – đang gặp nguy cơ bị chiếm đoạt với giá rẻ mạt bởi sự a tòng của cán bộ Cộng sản từ điạ phương đến trung ương. Núp dưới chủ trương ‘quy hoạch hóa’, cán bộ cộng sản tại nhiều điạ phương đã cấu kết với một số nhà đầu tư lập ra một số dự án xây dựng ma để cưỡng chiếm ruộng đất, nhà cửa của người dân. Sau khi cưỡng chiếm đất xong, cán bộ địa phương lại a tòng với kẻ mạo danh đầu tư lúc đầu, đem bán giá cao hơn gấp nhiều lần cho những chủ đầu tư mới. Khi nông dân phát hiện ra việc bị chính quyền làm trung gian cưỡng chế bán giá rẻ mạt thì những cuộc phản kháng bùng nổ. Ngoài ra, cũng có những khu đất sau khi cưỡng chiếm xong, họ đã rào lại để chờ bán; trong khi nông dân bị cưỡng chiếm đất phải dời đi nơi khác mà tìm không ra nơi cư ngụ mới, ruộng đất cũ của mình vẫn tiếp tục bỏ hoang không quy hoạch như dự án đưa ra lúc đầu, họ càng thêm bất mãn và bùng nổ sự phản kháng.

Nhiều người cho đây là sự tham lam của cán bộ địa phương đã a tòng với một số con buôn địa ốc nhằm áp lực nông dân để mua lại ruộng đất của họ với giá rẻ mạt. Sự tham lam này chỉ có thể giải thích trong một vài vụ xảy ra mà thôi. Không thể nào sự tham lam của cán bộ trở thành một hiện tượng dây chuyền xảy ra ở nhiều nơi và liên tục trong nhiều năm vừa qua với phong trào dân oan khiếu kiện khắp toàn quốc. Đây phải coi là một chính sách “ăn cướp” của đảng Cộng sản Việt Nam, vừa do lòng tham, vừa nhằm triệt hạ những nguồn sống của nông dân để đẩy họ vào cuộc sống bấp bênh, phải dựa vào đảng và chính quyền để không trở thành lực lượng đối kháng.

Thay vì đi khiếu kiện theo hình thức cá nhân, nhóm, tại các văn phòng Trung ương chỉ tốn thời giờ và công sức, họ đã phản kháng bằng chính sự đứng dậy của số đông ngay tại địa phương, đối đầu trực tiếp với những cán bộ địa phương.

Đảng Cộng sản Việt Nam được hình thành và tiến chiếm chính quyền từ năm 1945 không phải nhờ vào lực lượng trí thức và công nhân mà chính là lực lượng nông dân. Trong suốt mấy thập niên vừa qua, Cộng sản Việt Nam luôn luôn tìm mọi cách khống chế nông thôn. Ngay cả ngày hôm nay, trong lúc cổ võ cho nền kinh tế thị trường hàng hoá, đảng Cộng sản Việt Nam vẫn coi trọng vấn đề kiểm soát Tam Nông: nông thôn – nông nghiệp – nông dân. Hơn một nửa hạ tầng cơ sở của đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay đang nằm ở nông thôn. Chính vì thế mà họ phải giữ nông thôn trong gọng kềm của đảng. Để khống chế nông thôn, Hà Nội luôn luôn tiến hành hai chính sách song hành: 1/ Bưng bít thông tin và 2/ Phủ dụ bằng những bánh vẽ phát triển. Vì không có thông tin và vốn bản chất chân chất, mộc mạc, thụ động trong nhiều thập niên dài, nông dân dễ bị cán bộ cấp địa phương trấn áp và lừa đảo mà không dám phản kháng. Có nhiều nông dân biết mình bị lừa đảo nhưng chỉ phản kháng theo hình thức cá nhân với hiện tượng dân oan đã xảy ra trong nhiều năm qua. Để đối phó với thành phần dân oan, Cộng sản Việt Nam thường áp dụng hình thức hứa cuội hay giải quyết một vài vụ đặc thù rồi dùng đó phủ dụ hầu câu giờ.

Nông dân đã biết hình thức khiếu kiện của dân oan không hiệu quả nhiều. Thay vì đi khiếu kiện theo hình thức cá nhân, nhóm, tại các văn phòng Trung ương chỉ tốn thời giờ và công sức, họ đã phản kháng bằng chính sự đứng dậy của số đông ngay tại địa phương, đối đầu trực tiếp với những cán bộ địa phương. Đây không phải là hình thức phản kháng mới lạ của nông dân. Đã từng có nhiều vụ phản kháng tập thể xảy ra trong quá khứ ở Thái Bình, Thọ Đà, Bắc Giang, Tiền Giang, Đồng Nai nhưng không có sự liên tục vì thiếu thông tin. Ngày nay, nhờ mạng lưới Internet và điện thoại di động, lòng phẫn uất tới mức “tức nước vỡ bờ”, cùng với khả năng phối hợp, huy động số lượng đông đảo nông dân tham gia trong các cuộc phản kháng nên đã kéo dài nhiều ngày, liên tục ở nhiều nơi. Điểm đặc biệt là những cuộc phản kháng này đều nhắm vào ngay chính quyền địa phương để cô lập những phần tử lãnh đạo rồi sau đó mới tê liệt hóa phản ứng đàn áp của công an, cảnh sát cơ động.

Nói tóm lại, theo dõi những bản tin loan tải về các cuộc phản kháng của nông dân xảy ra ở nhiều tỉnh miền Bắc và Miền Nam gần đây, chúng ta nhận thấy nông dân đã bắt đầu thay đổi hình thức khiếu kiện sang hình thức trực diện ngay tại chỗ để bày tỏ những yêu sách chính đáng của mình, áp lực cán bộ địa phương phải giải quyết. Nông dân Hải Dương, Hưng Yên, Đồng Nai đã biết dùng thế “tiến thoái lưỡng nan” để áp lực chính quyền địa phương ngưng chính sách ăn cướp ruộng đất của dân.

Trung Điền
March 12 2009

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…