50 năm ngày 30 tháng 4 (1975 – 2025)

50 năm ngày 30 tháng Tư
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thấm thoát biến cố ngày 30 tháng 4 đã tròn nửa thế kỷ. Dù gọi bằng nhiều tên khác nhau tùy theo vị trí của từng người liên hệ, nhưng chắc chắn một điều: Đây không phải là ngày vui.

Người Cộng sản gọi đây là ngày giải phóng. Người Việt Nam gọi đây là ngày quốc hận. Mặc dù đã có rất nhiều tài liệu, sách báo viết về biến cố 30 tháng 4 dưới nhiều góc nhìn; nhưng một biến cố đã khiến cho hàng triệu người phải rời bỏ đất nước thân yêu của mình ra đi tìm tự do, không chỉ ngay sau khi cuộc chiến chấm dứt mà còn kéo dài cả đến ngày hôm nay, không thể nào gọi đó là ngày giải phóng.

Biến cố 30 tháng 4 không phải là biến cố có “triệu người vui và triệu người buồn” như ông Võ Văn Kiệt nói ở cuối đời, mà đúng ra chỉ có một thiểu số vui mừng, trong khi đại khối dân tộc thất vọng và nhục nhã vì thảm kịch này.

Không chỉ có những người dân miền Nam gọi biến cố 30 tháng 4 là ngày quốc hận khi Sài Gòn sụp đổ, mà những năm sau đó ở miền Bắc và kéo dài cho đến ngày hôm nay những người đã từng đi theo đảng Cộng sản “giải phóng” miền Nam đã lần lượt nhìn ra đó không phải là “cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước” mà là “đánh cho Liên Xô, Trung Cộng” để nhuộm đỏ Đông Dương. Đây là cuộc chiến không có chính nghĩa như họ từng bị nhồi sọ.

Nhân danh điều phi nghĩa để áp đặt sự lãnh đạo một cách ngạo mạn và độc tài trên cả nước trong 5 thập niên qua, đã cho chúng ta thấy ngay hệ quả: Đất nước luôn luôn bất ổn vì đại đa số người dân bất phục tùng và tìm mọi cách chống lại.

Một đảng cầm quyền mà liên tục phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác trong nhiều năm dài nhưng lại tiếp tục nắm giữ quyền lực trong tay, đã dẫn đến hai hậu quả:

Một là lãnh đạo và cán bộ liên hệ tạo thành những băng nhóm mafia trong các cơ chế và dùng quyền lực chi phối các sinh hoạt xã hội theo nhu cầu riêng của họ chứ không phải nhu cầu của người dân hay của quốc gia.

Hai là tài nguyên quốc gia lần lượt chạy vào túi riêng của một thiểu số có quyền, có chức, được bảo bọc hay che chắn bởi bộ máy an ninh. Chúng không chỉ cấu kết nuôi dưỡng guồng máy tham ô mà còn ngăn chặn tiến trình phát triển lành mạnh và dân chủ hóa Việt Nam.

Vì thế, những kẻ có quyền và có tiền trong tay tại Việt Nam không bao giờ dám thay đổi thật sự vì họ không chỉ sợ mất những quyền lợi đang thụ hưởng mà còn lo sợ sự thay đổi có thể dẫn đến những nguy hiểm cho chính họ khi xảy ra ngoài tầm kiểm soát.

Đó là lý do tại sao lãnh đạo Hà Nội nói đến đổi mới, cải cách và ngay cả nói đến “hòa hợp” dân tộc cũng phải luôn luôn đi theo “định hướng xã hội chủ nghĩa” vì đó là lằn mức sau cùng mà họ có thể lùi trong an toàn.

Nhân danh điều phi nghĩa để áp đặt sự lãnh đạo một cách ngạo mạn và độc tài trên cả nước trong 5 thập niên qua, đã cho chúng ta thấy ngay hệ quả: Đất nước luôn luôn bất ổn vì đại đa số người dân bất phục tùng và tìm mọi cách chống lại.

Muốn phát triển và vươn lên cùng với thế giới bên ngoài, mỗi đất nước phải có một nền tảng chung để tạo sự đồng thuận trong lòng dân tộc. Nền tảng chung của Việt Nam không thể nào là “định hướng xã hội chủ nghĩa” vì đó chỉ là định hướng của một đảng, một nhóm người; không thể áp đặt lên toàn thể xã hội.

Ngay cả vấn đề “hòa hợp dân tộc” mà ông Tô Lâm đề cập trong bài viết mới đây cũng là nhân danh “đảng và nhà nước,” từ tầng cao nhìn xuống ban phát một ân huệ cho những ai muốn đến với họ để xây dựng “xã hội chủ nghĩa” như hơn 50 năm về trước họ đã từng dụ dỗ đi “giải phóng miền Nam” nghèo đói.

Nếu ông Tô Lâm và đảng Cộng sản muốn chứng tỏ thiện chí thì hãy trả tự do cho tất cả những Tù Nhân Lương Tâm đang bị giam giữ vì đã lên tiếng cho các quyền tự do của con người.

Khát vọng mà dân tộc Việt Nam theo đuổi, không chỉ mới có trong 50 năm qua mà đã khởi đi từ năm 1858 khi người Pháp bắn phát súng đầu tiên vào cửa biển Đà Nẵng mở đầu cho chính sách thực dân tại Việt Nam. Đó là một Việt Nam Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ và Phú Cường thật sự bằng chính sự chọn lựa của người dân.

Không nhìn thấy khát vọng này của dân tộc mà cố tình áp đặt lên người dân những chủ thuyết ngoại lai và dùng bạo lực trấn áp những ai không đồng ý kiến thì chỉ là những kẻ cản đường tiến tới tương lai của dân tộc mà thôi.

Mỗi người có những cảm nhận khác nhau khi đối diện ngày 30 tháng 4. Nhưng có một cảm nhận chung là không một ai hài lòng về hiện tình đất nước ngày nay kể từ 30 tháng 4 năm 1975.

Tại sao những người Việt tỵ nạn chỉ mất 20 năm từ hai bàn tay trắng đã dựng nên cơ nghiệp rất thành công ở xứ người, trong khi đất nước Việt Nam vẫn lẹt đẹt đi sau nhân loại với đa số người dân vẫn chưa thoát ra khỏi cuộc sống nghèo khó.

Nhà cầm quyền Hà Nội thường hay đổ lỗi cho hậu quả tàn phá của những năm tháng chiến tranh, rồi lại đổ lỗi cho sự chống phá của các thế lực thù địch. Nhưng họ đã không nhìn ra chính họ mới là nguyên nhân tạo ra tình trạng trì trệ của đất nước hiện nay.

Nếu chúng ta cùng tưởng niệm biến cố 30 tháng 4 trên ý thức như vậy, mỗi người sẽ phải là một “cánh bướm tự do” để góp phần tạo những chuyển đổi thật sự tại Việt Nam trong những năm trước mặt.

Lý Thái Hùng

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Nhiều bó hoa được đặt ở gốc cây nơi vụ tai nạn xảy ra, nhằm tưởng nhớ nữ sinh kém may mắn. Ảnh: MXH

Giới trẻ réo tên Nguyễn Sỹ Cương, kêu oan cho nữ sinh bị đụng xe chết

Trên mạng xã hội Threads trong vài ngày qua, từ khóa “Nguyễn Sỹ Cương” đã lên xu hướng chóng mặt và đã trở thành một chủ đề thịnh hành.

Một vài người trẻ đã đưa ra góc nhìn như sau:

– “Nếu đó là nữ sinh lái xe BMW đâm chết cán bộ đảng” thay vì “Cán bộ lái xe BMW đâm chết nữ sinh” thì nó sẽ là một câu chuyện khác,”…

Quang cảnh Chương trình Hùng Vương trong “Giờ Học Sử Việt” tại Garden Grove, Little Saigon hôm 9/8/2026 Ảnh: Lâm Hoài Thạch/ Người Việt

Little Saigon: Chương trình Hùng Vương tổ chức buổi ‘Giờ Học Sử Việt’*

Giáo sư Hoàng Cơ Định, thành viên ban tổ chức, hiện cư ngụ ở San Jose, cho hay: “Chương trình Hùng Vương qua những ‘Giờ Học Sử Việt’ là để mang lịch sử Việt Nam, và tiếng Việt đến vơi tuổi trẻ Việt Nam ở hải ngoại. Đây cũng là cơ hội để các em có thêm sự gắn bó với nguồn cội của mình. Qua đó, tuổi trẻ Việt Nam sẽ thực hiện được những công việc tốt cho xã hội, và giúp cho cộng đồng người Việt được đoàn kết hơn.”

Bà Nguyễn Phương Hằng có thể lại bị xử lý vì những phát ngôn mới?

Sau phiên phát trực tiếp gây ‘bão mạng’ gần đây của bà Nguyễn Phương Hằng, câu hỏi được nhiều người đặt ra là liệu bà Hằng có thể bị truy tố về những phát ngôn gần đây của mình hay không?

Câu hỏi này càng đáng chú ý bởi bà Hằng từng bị Tòa án nhân dân TP.HCM tuyên ba năm tù về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” theo Điều 331, Bộ luật Hình sự.

Tập Cận Bình (trái) và Thái Kỳ. Ông Thái gần đây đã xuất hiện tại khu nghỉ dưỡng ven biển Bắc Đới Hà, cho thấy công tác chuẩn bị đang được tiến hành tại tỉnh Hà Bắc cho cuộc họp kín giữa các nhà lãnh đạo đương nhiệm và các bậc lão thành của đảng Cộng sản Trung Quốc. Ảnh ghép của Nikkei / Nguồn ảnh: Reuters và Kyodo

Tập Cận Bình để lộ dấu hiệu lo lắng trước thềm mật nghị Bắc Đới Hà

Công tác phối hợp nội bộ đảng đã bắt đầu được triển khai để chuẩn bị cho chuyến thăm Mỹ của nhà lãnh đạo tối cao vào tháng 9.

Một thành viên trong ban lãnh đạo đảng Cộng Sản Trung Quốc, người giữ vai trò then chốt trong việc điều phối quan hệ với các lão thành của đảng, đã xuất hiện tại khu nghỉ dưỡng ven biển Bắc Đới Hà, tỉnh Hà Bắc, như thông lệ hằng năm.