Thiên hạ luận: 25,2 ngàn tỷ đồng là nhiều đến cỡ nào?

Ông Nguyễn Hoàng Anh, Chủ Tịch Ủy Ban Quản Lý Vốn Nhà Nước tại Doanh Nghiệp phát động chương trình ủng hộ Quỹ vaccine phòng COVID-19 được tổ chức ngày 31/5/2021 vừa qua. Ảnh: Trang Ủy Ban Quản Lý Vốn Nhà Nước tại Doanh Nghiệp
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tính theo tỷ giá hối đoái đang ‘tuột thê thảm’ ở hiện tại, thì 1 tỷ đô la Mỹ quy đổi nhỉnh hơn 23 ngàn tỷ đồng Việt Nam.

Dự án đường sắt Cát Linh – Hà Đông dài 13,5 cây số, khởi công tháng 10/2011 với vốn ban đầu 552 triệu USD do Trung Quốc cho vay, đến nay thì số vốn đội tới gần 1 tỷ đô la Mỹ và vẫn chưa biết bao giờ sẽ vận hành.

Tháng 6 năm ngoái, trong thảo luận tại tổ ở kỳ họp Quốc hội, một đại biểu đã so sánh thiệt hại chậm đưa vào khai thác các dự án đầu tư vẫn tình trạng ‘đắp chiếu’ như đường sắt Cát Linh – Hà Đông, như Nhiệt điện Thái Bình… là “mỗi ngày mở mắt ra là mất 1 con Toyota Camry.”

Một chiếc Toyota Camry giá chưa lăn bánh ở Việt Nam, tùy vào đời xe mà dao động từ 1 tỷ 029 triệu đến 1 tỷ 235 triệu đồng. Nghĩa là tính từ tháng 6/2020 đến tháng 6/2021, dự án đường sắt Cát Linh – Hà Đông đội thêm ít nhất cũng phải từ 365 tỷ bạc.

So sánh lòng vòng để thấy rằng con số 25,5 ngàn tỷ đồng là lớn hay nhỏ còn tùy vào lý do giải ngân.

Và 25,5 ngàn tỷ đồng chính là con số mà trên ti vi vào tối thứ bảy 5/6, người ta thấy tại Hà Nội đã công bố khi nói về Quỹ vaccine phòng COVID-19, khi Quỹ này ra mắt. Theo Bộ Tài chính, Quỹ được thành lập với mục tiêu tiếp nhận, quản lý, sử dụng các nguồn tài trợ, hỗ trợ, đóng góp trong nước và ngoài nước để cùng với nguồn lực ngân sách nhà nước mua, nhập khẩu vaccine, nghiên cứu, sản xuất vaccine trong nước để tiêm chủng cho người dân.

Dự kiến, Việt Nam cần mua 150 triệu liều vaccine phòng COVID-19 để tiêm phòng cho khoảng 75 triệu người dân, với tổng nhu cầu kinh phí ước khoảng 25,2 ngàn tỷ đồng.

25,5 ngàn tỷ đồng, là tương đương với gần 0,4% GDP năm 2020 của cả nước, 0,5% thu nhập của toàn dân và 1,5% số chi ngân sách nhà nước. Nó thấp hơn rất nhiều so với số tổn thất của toàn xã hội do sự chậm trễ của hai tuyến đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông ở Hà Nội, và Bến Thành – Suối Tiên ở TP.HCM.

Nói một cách đơn giản, số tiền cần thiết để mua vắc xin (vaccine) là con số rất nhỏ so với tiềm lực quốc gia, ngân sách của nhà nước, thu nhập của người dân và những lãng phí đang xảy ra hàng ngày.

Y tế công cộng, trong đó tiêm vắc xin cho toàn dân là một vai trò và chức năng cơ bản của nhà nước. Đây là việc nhà nước cần phải dùng ngân sách để thực hiện việc này, nhất là trong bối cảnh chống Covid như hiện nay.

Do vậy, ngay lập tức Nhà nước nên dành đủ ngân sách cho việc vừa quan trọng vừa cấp bách này. Đối với, việc vận động người dân đóng góp vào quỹ vắc xin có hai mặt. Điểm lợi là có thể biết được sự chung tay của người dân trong bối cảnh khó khăn và giảm gánh nặng ngân sách. Tuy nhiên, điểm không tích cực là có thể ảnh hưởng đến các hoạt động kinh tế và đời sống người dân.

Trên thực tế, chính sách của nhiều quốc gia trong bối cảnh dịch bệnh, là cho tiền người dân như một lưới an sinh và kích thích các hoạt động kinh tế (bản chất nó là một gói kích cầu). Khi làm ngược lại thì sẽ có tác dụng ngược với gói kích cầu.

Bên cạnh để toàn dân được tiêm vắc xin, việc giúp người dân và nền kinh tế ít chịu tác động tiêu cực của dịch bệnh cũng không kém phần quan trọng. Do vậy, cần hết sức hạn chế những chính sách gây tác động không tốt cho nền kinh tế và người dân.

Dù bằng cách nào thì chi phí để tiêm vắc xin cho toàn dân cũng do gần 100 triệu người Việt Nam gánh chịu. Do vậy, chìa khoá là lựa chọn cách thức triển khai, chứ không phải chỉ là cách làm sao huy động đủ nguồn lực để mua chúng như kiểu của Quỹ vaccine phòng COVID-19 ra mắt hôm tối 5/6 và được tường thuật trực tiếp trên kênh VTV1 của Đài Truyền hình Việt Nam.

Ngọc Lan

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”