Ai chịu trách nhiệm vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau khi tổ chức bắt cóc và mang được Trịnh Xuân Thanh từ Đức về Hà Nội, ngày 31/7/2017 Bộ Công An lập tức loan tin Thanh về nước “đầu thú”. Nhưng dư luận không ai tin lời thông báo ấu trĩ này. Nhất là cuộc điều tra của cơ quan an ninh Đức đã khẳng định ngược lại: người đàn ông đang xin điều chỉnh tình trạng di trú này đã bị bắt cóc.

Với nhiều bằng chứng trong tay do Đức cung cấp và yêu cầu, cảnh sát Czech đã bắt công dân Czech gốc Việt tên Nguyễn Hải Long và giải giao cho Đức hồi tháng 8 năm ngoái. Long bị đưa ra tòa với cáo buộc làm “gián điệp và có liên đới trong vụ bắt người bất hợp pháp ở Đức.”

Sau nhiều phiên xử kéo dài, ngày 17 tháng 7 năm 2018 có thể coi như ngày đen tối nhất cho phía lãnh đạo CSVN. Nguyễn Hải Long nhận tội và cung khai đã biết và tham gia vào kế hoạch bắt cóc Trịnh Xuân Thanh để được giảm án tù. Ngày 25/7, Tòa án Đức đã tuyên án 3 năm 10 tháng tù giam cho Long về tội danh này.

Phiên tòa xét xử Nguyễn Hải Long kết thúc nhưng bản án đã để lại cho công luận hai điều:

Trước hết là cho tới nay mọi người đều công nhận chính CSVN đã lập kế hoạch bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Nhân sự thực hiện kế hoạch được Bộ Công an điều động từ Việt Nam, ngay trong Tòa Đại sứ tại Đức và những người Việt Nam của hệ thống mật vụ đang cư trú ở các nước Đông Âu cũ. Khi sự thật được đưa ra ánh sáng, đảng CSVN trở thành một đảng khủng bố và Việt Nam được thế giới biết đến như một quốc gia xuất khẩu tội phạm, không kể thiệt hại về ngoại giao, giao thương kinh tế.

Kế đến trong vụ này, có rất nhiều viên chức cao cấp của đảng liên hệ, giữ vai trò tổ chức, chỉ đạo và thực hiện như Nguyễn Phú Trọng, Trần Quốc Vượng và các tướng công an như Đường Minh Hưng, Tô Lâm.

Câu hỏi đặt ra là ai chịu trách nhiệm chính vụ bắt cóc này?

Chắc chắn không phải chỉ có Nguyễn Hải Long và anh ta cũng không hề là thủ phạm chánh. Long chỉ là con chốt thí không hơn không kém nhưng lại là con chốt quan trọng vì sự khinh thường và non kém của tình báo CSVN. Hà Nội không lường trước được việc cảnh sát Đức lần ra Nguyễn Hải Long ở Czech là người đã thuê chiếc xe để sử dụng trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Chính sự đánh giá thấp khả năng cơ quan công lực Đức đã để lộ sự non kém của công an Việt Nam trong một điệp vụ quan trọng ở một nước Tây phương có quá nhiều kinh nghiệm đối phó như nước Đức. Giá như Đào Quốc Oai, cấp trên của Nguyễn Hải Long mà cho Long chạy trốn về Việt Nam ngay sau đó thì mọi sự… đâu đến nỗi nào.

Phải chăng thủ phạm là Trung tướng Đường Minh Hưng hiện phụ trách mạng tình báo trong Bộ công an? Tuy Đường Minh Hưng là kẻ lên kế hoạch và chỉ huy trực tiếp vụ bắt cóc nhưng nghiệp vụ của Đường Minh Hưng phải nói là quá kém. Những gì mà an ninh Đức lần ra được chính là sự sắp xếp quá tồi của Hưng nên bị lộ tùm lum. Đường Minh Hưng có lẽ quen thói coi trời bằng vung như ở Việt Nam nên ngang nhiên sử dụng một phòng trong khách sạn ở Berlin làm nơi chỉ huy vụ bắt cóc. Hoạt động trú ngụ của Hưng không lọt qua mắt cảnh sát Đức với hình ảnh của Hưng và tay chân còn để lại trong camera. Sau khi thoát về Việt Nam, Hưng bị Đức truy nã cùng Đào Quốc Oai, đáng bị cách chức và lột lon tướng cho đỡ nhục Bộ Công an.

Thượng tuớng Tô Lâm chăng? Không, ông này cũng chỉ là người muốn lập công với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Tuy là Bộ trưởng Bộ công an nhưng tài cán của Tô Lâm cũng không hơn Đường Minh Hưng là bao nhiêu. Sự kiện Tô Lâm đã cùng với Đường Minh Hưng, vội vã dàn dựng một cuộc thăm viếng chớp nhoáng Bộ Trưởng Nội Vụ Cộng Hòa Slovakia vào ngày 26 tháng 7, ba ngày sau khi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin, để qua đó nhờ máy bay của Slovakia chở Thanh qua Nga, trước khi đưa về Hà Nội là một tính toán sai lầm. Tuy Trịnh Xuân Thanh là con chốt quan trọng để cho Nguyễn Phú Trọng chứng minh quyền lực đánh tham nhũng, nhưng Tô Lâm đã tự hủy hoại thanh danh của mình khi trực tiếp nhúng tay vào vụ bắt cóc. Xét ra với trách nhiệm của mình, Tô Lâm cũng đáng bị cách chức và lột lon như Đường Minh Hưng.

Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra Trung ương Trần Quốc Vượng chăng? Ông Vượng cũng là người nóng lòng muốn bắt Trịnh Xuân Thanh nhưng chỉ để làm hài lòng Nguyễn Phú Trọng chứ chính Vượng cũng không hưởng lợi ích gì trong vụ bắt cóc này. Hơn thế nữa vốn là cán bộ “sống và lên chức nhờ thâm niên”, Trần Quốc Vượng không đủ bản lãnh để làm chuyển tày trời này.

Cuối cùng Nguyễn Phú Trọng mới đích thực là thủ phạm.

Hai tháng sau khi Trinh Xuân Thanh trốn khỏi Việt Nam, chính Nguyễn Phú Trọng trong khi tiếp xúc với cử tri huyện Đông Anh, Hà Nội vào tháng 12 năm 2016 đã hùng hổ tuyên bố “Chúng ta đã phát lệnh truy nã quốc tế Trịnh Xuân Thanh, tinh thần là bắt bằng được, không trốn được đâu.” Nghĩa là bằng mọi cách không loại trừ cách “bắt cóc” dù Thanh đang ở Đức. Tổng bí thư là người chẳng những quyền uy nhất đảng mà còn nhất nước đã tuyên bố như vậy thì đàn em phải thực hiện “cho bằng được”. Làm tổng bí thư đảng cầm quyền nhưng ông Trọng cũng không hiểu “phát lệnh truy nã quốc tế” không có nghĩa là cứ cho mật vụ sang nước khác bắt về.

Do đó, không thể nào nói khác hơn, thủ phạm trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh chính là Nguyễn Phú Trọng. Thủ phạm này đã:

Một, coi thường quyền lợi quốc gia và quan hệ quốc tế. Vì sau khi vụ bắt cóc đổ bể, ngày 22/9/2017 Đức tuyên bố “tạm thời đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược” với Việt Nam. Mặt khác Hiệp định Thương mại Tự do Việt Nam – Châu Âu (EVFTA) mà Việt Nam hy vọng ký kết vào giữa năm 2018 nay đang bị treo không biết đến bao giờ. Nguyễn Phú Trọng do quá say mê quyền lực riêng tư chỉ muốn thỏa mãn tự ái độc tôn độc tài nên bất chấp hậu quả, chà đạp lên công pháp quốc tế, hành động điên rồ.

Hai, làm cho thế giới ngày nay nhìn thấy Việt Nam là một quốc gia khủng bố, được lãnh đạo bởi một đảng khủng bố đội lốt dân chủ. Do vậy, chính phủ Cộng hòa Czech đã quyết định tạm ngừng tiếp nhận đơn xin thị thực dài hạn đối với công dân Việt Nam vì lo ngại Việt Nam đã trở thành “rủi ro an ninh trong việc xuất khẩu tội phạm có tổ chức”. Mặt khác, các chính phủ trên thế giới cũng tỏ ra khinh miệt đám lãnh đạo của một quốc gia thảo khấu dốt nát, cẩu thả, tùy tiện và coi thường luật lệ quốc tế.

Sau phiên tòa xử tù Nguyễn Hải Long, những cái nhìn thiện cảm của thế giới đối với Việt Nam vốn đã ít ỏi nay lại càng suy giảm. Sự thiệt hại ghê gớm nhất là sự giúp đỡ của Đức nói riêng và của Âu Châu nói chung đối với Việt Nam bị đóng băng trên mọi phương diện như phản ứng của Cộng hòa Czech, hay Đức cũng ngưng mọi quan hệ với Việt Nam trên nhiều lãnh vực.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, người đứng đầu đảng CSVN qua hành động điên rồ đã đem về mối nhục khó rửa cho đất nước. Hay nói khác đi, Trọng và đảng CSVN là tai họa lớn nhất của Việt Nam.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.