Bản giao hưởng Thủ Thiêm

Bà Phạm Phương Thảo, cựu phó bí thư thành ủy, cựu chủ tịch HĐND TP.HCM phát biểu trong buổi tọa đàm do Mặt Trận Tổ Quốc TP.HCM tổ chức hôm 4/6/2020. Ảnh: Báo Lao Động
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nếu nhìn vào đời sống một đô thị, có lẽ nhà hát là thứ rất cần thiết. Nó quan trọng như bất cứ công trình phục vụ cộng đồng nào để khai minh dân trí!

Nói cách khác, nhà hát chuẩn quốc tế là một thiết chế văn hóa đặc biệt cho cư dân hiện đại.

Có thể đó là lý do từ nhiều năm nay, lãnh đạo TP.HCM luôn muốn có một nhà hát giao hưởng. Từ năm 2018, Hội đồng nhân dân thành phố đã thông qua dự án nhà hát này. Ngay lập tức dự án vấp phải phản ứng của cử tri nên phải tạm gác…

Và mới đây, ngày 4/6/2020, bà Phạm Phương Thảo, nguyên chủ tịch Hội đồng nhân dân thành phố tiếp tục gợi lại vấn đề không để người dân chờ nhà hát quá lâu. Bà Thảo nói trong buổi tọa đàm do Mặt trận tổ quốc TP.HCM tổ chức.

Sự thực là người dân có đợi nhà hát từ rất lâu? Lấy bộ đếm nào để chỉ sự chờ đợi này trong phần đông dân chúng?

Chưa biết hai câu hỏi trên từ góc độ người dân ra sao, nhưng về phía chính quyền thì đúng là đã muốn xây dựng một nhà hát từ rất lâu! Dự án nhà hát đã được Sở Văn hóa Thông tin (nay là Sở Văn hóa thể thao và du lịch) đã trình duyệt từ năm 1999.

Dự án Nhà hát tiếp tục được gợi lại trong cuộc họp bất thường vào tháng 10/2018 đã vấp phải phản ứng quyết liệt của người dân.

Bởi lẽ, bối cảnh lúc bấy giờ, Thủ Thiêm đang dấy lên nỗi oan khiên ngút trời của công tác đền bù giải tỏa. Hàng ngàn người dân trở thành người khiếu kiện kéo dài, vất vưởng đến tận thủ đô Hà Nội để đòi công bằng. Trong cơn biến loạn vì mất đất của người dân, các cán bộ làm sai đã lần lượt trả giả hoặc đang đợi làm củi vào lò.

Đây cũng là lúc đô thị Sài Gòn oằn mình với trường học xuống cấp, ngập nước khắp mọi ngả đường và bệnh viện quá tải.

Bây giờ, có lẽ tình hình chẳng mấy cải thiện vì thành phố đóng ngân sách lớn nhất nước nhưng kinh phí giữ lại quá èo uột, chỉ khoảng 18%. Vì vậy với 1.500 tỷ đồng xây nhà hát là số tiền quá lớn so với đầu tư cho các công trình dân sinh.

Và cả sự vô duyên của một nhà hát mà nếu xây dựng xong, người mộ điệu thính phòng ít ỏi sẽ lội nước ngập, thúi hoắc, sình lầy tới thưởng thức…

Thông lệ của người làm quan trên toàn thế giới có hiểu biết sẽ ẩn dật sau khi hưu. Bà Phạm Phương Thảo xuất hiện đúng lúc nền kinh tế đang khó khăn vì đất nước vừa qua trận cách ly do nCovid, lại nhắc đến nhà hát giao hưởng 1.500 tỷ đồng là thật không phù hợp!

Nghệ thuật nói chung và âm nhạc giao hưởng nói riêng chỉ có thể đạt được thăng hoa khi mảnh đất dựng lên nhà hát ấy không nhuốm máu và nước mắt người dân lương thiện. Cây tuyết tùng ở Bắc Âu thường được chọn làm thùng đàn guitar chỉ vì nó chừa từng bị găm mảnh đạn chiến tranh.

Nhà hát giao hưởng ở Thủ Thiêm sẽ chơi thứ âm nhạc gì ngoài điệu buồn oán thán và khắp thành phố người dân đang vất vả vì ngập nước, kẹt xe, ô nhiễm, quá tải bệnh viện, cướp giật đường phố, bất an vì đạo đức xuống cấp…

Một nhà hát hiện đại là cần thiết cho một thành phố hiện đại.

Nhưng một nhà hát hiện đại được xây dựng trên hoang tàn Thủ Thiêm thì đó là một nhà hát chịu số phận oan vì bị người dân ruồng bỏ…

Thanh Nhã

Nguồn: FB Báo Sạch

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Cafef

Khi tài xế Grab không còn đủ sống bằng chính công việc của mình

Cuộc phản đối của tài xế Grab cuối tuần không chỉ là việc tranh chấp về vài phần trăm chiết khấu. Đó còn là sự công bằng trong mô hình dịch vụ gọi xe hiện nay.

Khi một công ty kiểm soát ứng dụng, dữ liệu, giá cước và lượng khách hàng, còn người tài xế phải chịu phần lớn chi phí và rủi ro, thì phần giá trị tạo ra được chia như thế nào?

Grab tạo ra sự thuận tiện cho khách hàng và dĩ nhiên phải vì lợi nhuận doanh nghiệp, nhưng mô hình đó cũng cần phải đủ công bằng để các tài xế có thể sống được bằng công việc của mình.

Hỏa mù truyền thông của nhà cầm quyền: Trường Giang và “quân cờ” lấp liếm bê bối vụ Nguyễn Sỹ Cương

Những ngày qua, không gian mạng đột ngột bùng nổ trở lại chuỗi sóng gió đời tư của diễn viên hài Trường Giang. Từ những tranh cãi quanh lối ứng xử, phát ngôn thô lỗ với đồng nghiệp, cho đến những hành vi bị gán nhãn “thiếu chuẩn mực” với các bạn diễn nữ. Tất cả đều bị đào xới tỉ mỉ, chiếm sóng hoàn toàn trên các bảng xếp hạng “trends.”

Chính trị là quyền lực chính danh: Nguồn gốc, ràng buộc, phép thử

Chính trị tồn tại chừng nào quyền lực còn có thể bị tước bỏ một cách công khai. Khi quyền lực trở thành bất khả xâm phạm, khi không ai có thể thay đổi những người nắm giữ mà không cần dùng đến bạo lực – thì tự do tan biến, công lý lùi bước. Bởi vì không có gì buộc kẻ cầm quyền phải tôn trọng bạn khi họ biết chắc bạn không bao giờ có thể thay thế họ.

Nghị định 328, 329, 330: Việt Nam càng ngày càng trở thành chế độ công an trị

Tháng 8/2026 vừa qua, chính phủ Việt Nam công bố ba nghị định mới – 328, 329, 330 – để càng bóp nghẹt tự do ngôn luận và tự do Internet.

Người Việt ở hải ngoại cần giúp người Việt ở Việt Nam cách bảo vệ an toàn trên mạng. Các chính sách mới kể trên cũng vi phạm nhiều điều ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết…