Chính quyền bất lực trước tình trạng ô nhiễm không khí khủng khiếp tại Hà Nội và Sài Gòn

Ảnh: Facebook Việt Tân
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hàng chục triệu người dân Hà Nội và Sài Gòn đang phải hít thở bầu không khí bị ô nhiễm nhất thế giới. Đặc biệt, ô nhiễm không khí còn kèm theo bụi mịn đang khiến người dân đối diện với nguy cơ bệnh về hô hấp, ung thư, tim mạch,…

Báo Tiền Phong cho biết hôm 26 Tháng Chín, 2019, website giám sát ứng dụng quan trắc không khí AirVisual xếp “Hà Nội là thành phố ô nhiễm nhất thế giới,” trong khi “Sài Gòn xếp thứ ba về mức độ ô nhiễm”.

Theo các chuyên gia, tình hình ô nhiễm không khí tại Hà Nội có xu hướng nghiêm trọng. Chất lượng không khí ở mức kém, nhiều điểm đo đã vượt qua ngưỡng đỏ lên ngưỡng tím, ngưỡng rất có hại cho sức khỏe mọi người. Ở các khu vực Minh Khai (quận Bắc Từ Liêm), Hàng Đậu (quận Hoàn Kiếm) luôn trong tình trạng như sương mù bao phủ, trời lặng gió, không khí ngột ngạt.

Trong khi đó tại Sài Gòn, dữ liệu từ Trung Tâm Quan Trắc Tài Nguyên Môi Trường cũng cho thấy các chất ô nhiễm như bụi lơ lửng, NO2, SO2, CO… tăng đột biến gây nên tình trạng sương mù quang hóa.

Sương mù quang hóa không phải do độ ẩm không khí gây ra mà là một dạng ô nhiễm không khí sinh ra do ánh sáng mặt trời tác dụng lên các loại khí thải như: khí thải động cơ của các phương tiện giao thông, công nghiệp… tạo nên những hợp chất có hại cho sức khỏe con người, làm giảm tầm nhìn.

Nhiều nhân chứng tại Hà Nội và Sài Gòn nói rằng các lớp mù khô đặc quánh khiến tầm nhìn hạn chế, các tòa nhà như bị biến mất sau lớp màu trắng đục.

Tình trạng ô nhiễm không khí đặc biệt trở nên nguy hiểm hơn bởi có bụi mịn PM 2.5 lơ lửng tăng cao bất thường. Đặc biệt, chỉ số bụi mịn đo được tại Sài Gòn ở mức 102,7 µg/m³, cao hơn gấp 4 lần quy chuẩn quốc gia (25 µg/m3) và gần 11 lần trung bình năm của Tổ Chức Y Tế Thế giới (WHO).

Bụi PM 2.5 được coi là “sát thủ trong không khí.” Loại bụi này lơ lửng trong không khí và có khả năng luồn lách vào các túi phổi và tĩnh mạch phổi, gây nên nhiều căn bệnh chết người như bệnh về hô hấp, ung thư, tim mạch, đột biến gene. Trong khi đó, các khẩu trang thông thường không thể ngăn loại bụi này.

Có thể thấy tình trạng ô nhiễm không khí tại hai thành phố lớn nhất của Việt Nam đang ở mức khủng khiếp, tuy nhiên nhà cầm quyền CSVN đã không có giải pháp rốt ráo để ngăn chặn, khắc phục, ngoài việc khuyến cáo người dân hạn chế ra đường.

Thậm chí, ngay cả việc khuyến cáo cũng hết sức chậm trễ. Điển hình như tại Sài Gòn, phải đến ngày thứ 3 không khí bị ô nhiễm, trung tâm quan trắc mới có thể cảnh báo đến người dân. Trong khi đó, các chỉ số môi trường xuất hiện ở các bảng quang báo trên đường phố cũng hiển thị kết quả của 1 tháng trước.

Kinh tế ngày càng phát triển thì lẽ ra chất lượng sống ngày càng được nâng cao, nhưng hàng triệu người dân vẫn đang phải đối mặt với những vấn nạn nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe, trong sự bất lực của chính quyền.

[ S ] – FB Việt Tân

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Lê Khả Phiêu, cựu Tổng Bí Thư đảng CSVN từ tháng 12/1997 - 4/2001. Ảnh: chụp từ báo Tuổi Trẻ

Tội của Lê Khả Phiêu

Lãnh đạo tốt của một quốc gia để lại di sản cho đất nước, nhưng lãnh đạo xấu thì để lại di hại muôn đời. Vậy ngoài tội làm lãnh đạo của một thể chế độc tài đi ngược lại quyền lợi của dân tộc, ông Phiêu còn có những “thành tích” bán nước nào đáng lưu ý? Hãy cùng xét lại cuộc đời chính trị của ông.

CSVN luôn miệng tuyên truyền quyền tự do ngôn luận được bảo đảm và tôn trọng ở Việt Nam. Ảnh: Internet

Nghĩ về “bảo đảm tự do ngôn luận chứ không cổ suý tự do ngôn luận”

Trong thể chế chính trị độc tài tại Việt Nam, khi CSVN nói rằng “bảo đảm tự do ngôn luận” chỉ mang ý nghĩa tuyên truyền bề nổi mà thôi. Sự kiện CSVN ký vào Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 1948 cũng như viết trong Hiến Pháp 2013 rằng “Nhà nước Việt Nam tôn trọng tự do ngôn luận,” hoàn toàn là “a dua” theo trào lưu chung của nhân loại, qua đó tô vẽ bộ mặt của chế độ bớt cực đoan, khủng bố đối với những ai ít hiểu biết.

Đại dịch Covid-19: Ai chịu trách nhiệm về sự lây lan của 2019-nCoV khiến cả thế giới chịu tai họa? Ảnh: Internet

Covid 19: Bắc Kinh phải chịu trách nhiệm

Hành động bưng bít này là phạm tội. Muốn tránh bệnh di truyền lan tràn cho cả loài người, mỗi quốc gia khi biết có người mắc bệnh dịch mới phải lập tức thông báo ngay cho các nước khác biết. Đó là một bổn phận.

Năm 2003, Trung Cộng đã phạm tội chậm trễ không cho các nước láng giềng biết ngay khi bệnh SARS phát khởi. Năm nay, họ bảo vệ rất lâu quan điểm là vi khuẩn SARS‑CoV‑2 chỉ truyền từ thú vật sang loài người. Họ chỉ chịu công nhận rằng vi khuẩn đã truyền từ người sang người, ngày 20 tháng Giêng, 2020, hàng tháng sau khi bệnh phát khởi.

Tổ hợp năng lượng tái tạo điện mặt trời và điện gió ở Ninh Thuận. Ảnh: Báo Khoa Học và Phát Triển

Tại sao Việt Nam không nên phát triển điện hạt nhân bằng mọi giá?

Do tính chất phức tạp của các nhà máy điện hạt nhân, chính phủ Việt Nam có thể sẽ phải chịu gánh nặng kép, vừa là chủ sở hữu, vừa là người cung cấp tài chính cho các dự án đó. Tuy nhiên đối với các nhà máy điện khí, chúng có thể được đầu tư xây dựng và vận hành bởi các nhà đầu tư tư nhân hoặc nước ngoài, do đó giúp chính phủ không phải bận tâm về những vấn đề này.