Chuyện 5 chú khỉ và nải chuối

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hôm nay tình cờ gặp lại câu chuyện về 5 chú khỉ và nải chuối, thấy “hợp tình hợp cảnh” nên xin chia sẻ lại đây để cùng suy gẫm.

“Chuyện kể rằng, người ta nhốt 5 con khỉ trong một căn phòng. Giữa phòng đặt một cái thang, trên đỉnh thang để 1 nải chuối. Mỗi khi có một con khỉ định trèo lên thang, người ta phun nước lạnh vào những con còn lại, làm chúng rất khổ sở.

Cứ thế, sau một thời gian, mỗi khi có một con khỉ định trèo lên thang, những con còn lại, vì không muốn bị phun nước, tóm lấy con kia và đánh cho một trận nhừ tử.

Dần dần, không có con nào trong số 5 con khỉ còn ý định trèo lên thang nữa.

Người ta bèn bắt ra 1 con và thay bằng 1 con mới. Nhìn thấy nải chuối và cái thang, con khỉ mới vào thắc mắc không hiểu tại sao các con kia không trèo, và nó thử leo lên. Tất nhiên bốn con kia xông vào đánh cho một trận nhừ tử. Con khỉ mới không hiểu vì sao bị đánh, tuy nhiên không dám trèo nữa.

Rồi một con nữa trong số 5 con đầu được thay thế. Con khỉ mới lại định trèo, và lại bị cả hội đánh nhừ tử. Con khỉ vừa vào trước đó cũng tham gia đánh, đơn giản vì thấy bọn kia làm vậy, dù bản thân vẫn không hiểu vì lý do gì.

Lần lượt 5 chú khỉ ban đầu được thay ra hết.

Bây giờ, 5 con khỉ ở trong phòng đều là khỉ mới, không có con nào từng bị dội nước. Nhưng cũng không con nào dám trèo lên thang.

Và cả 5 sẵn sàng đánh nhừ tử bất kỳ con nào khác có ý định đó, mà không hiểu vì lý do gì.”

Câu chuyện trên đây chỉ là một cuộc thí nghiệm để tìm hiểu về tâm lý con người mà mấy chú khỉ là vật thí nghiệm, và cho thấy là dưới cái gọi là “thiên đường xã hội chủ nghĩa” người cộng sản đã áp dụng kỹ thuật nói trên để âm thầm khống chế người dân.

Cách nay 80 năm, khi mang chủ nghiã cộng sản vào Việt Nam, Hồ Chí Minh đã áp dụng chiến thuật “đánh nhừ tử” bất cứ ai làm trái ý của ông ta và Đảng CSVN qua việc ám sát, thủ tiêu hoặc công khai giết tất cả những người không đồng ý theo họ.

Trong một thời gian dài, giết chóc xảy ra khốc liệt. Người dân cả nước thời đó kinh hoàng, không ai dám hó hé nữa. Phản kháng đồng nghiã với cái chết. Từ đó trong quần chúng nảy sinh một thói quen, một tình trạng mặc định, là chấp nhận không phản kháng vì đã thấy hậu quả khủng khiếp của nó, thậm chí tệ hơn nữa là “phản kháng là chuyện không thể được”.

Rồi những thế hệ sau được sinh ra trong định kiến đó, mặc dù không được chứng kiến những cái “đánh nhừ tử” bởi Đảng CSVN, người dân tiếp tục chấp nhận tình trạng “không thể phản kháng” và còn đi xa hơn nữa là “không nghĩ tới phản kháng nữa!” và “ý nghĩ phản kháng không còn hiện lên trong đầu nữa!”.

Tình trạng đó kéo dài nhiều thập niên dưới thiên đường xã hội chủ nghĩa.

Nhưng con người khác với các chú khỉ, bởi vì ý chí bất khuất và tinh thần quật khởi được nuôi dưỡng và tiềm ẩn qua nhiều thế hệ cha anh, dù bị áp chế vẫn bừng dậy, và từng cá nhân can đảm đã đứng lên đấu tranh, theo thời gian đã tiến lên kết tụ thành từng nhóm để từng bước nối kết thành những tập hợp đa dạng đối đầu với bộ máy bạo lực dưới nhiều hình thức.

Cuộc biểu tình chống dự luật Đặc khu xảy ra tại 13 Tỉnh Thành vào ngày 10 tháng 6 năm 2018 đã cho thấy ý chí quật khởi luôn tiềm tàng trong mọi con người và nó sẵn sàng bộc phát khi có điều kiện và cơ hội.

Phong trào phản kháng đang lớn mạnh dần trong thời gian qua. Mặc dầu một số người đi tiên phong đã phải chịu những hy sinh nhất định và nhất là ngày hôm nay còn rất nhiều người chịu những bản án nghiệt ngã 20 năm như ông Lê Đình Lượng, 16 năm như ông Trần Huỳnh Duy Thức, 15 năm như ông Nguyễn Trung Trực, hay những Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, … nhưng nhà cầm quyền CSVN đã không còn có thể tiêu diệt được phong trào phản kháng đang ngày một lớn mạnh hơn.

Chiến thắng và thành công chỉ còn là vấn đề thời gian. Chiếc đũa thần không nằm trong tay “bà tiên” nào cả mà đang nằm trong tay chính mỗi người dân Việt.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Con đường Công lý

Hy vọng một ngày, với kiến thức và kinh nghiệm hữu hạn của mình, tôi có cơ hội đóng góp vào tiến trình hình thành một hệ thống luật pháp và bộ máy tư pháp công minh, lấy Công lý và Lẽ công bằng làm nền tảng và mục tiêu hướng đến.

Dẫu phải trả giá một lần nữa cho lý tưởng Công lý của mình, tôi cũng sẵn lòng bởi niềm tin Công lý sẽ được xiển dương và thực thi, bất chấp tiền bạc cường quyền thao túng ở bất cứ thời điểm nào và tại đâu.

Ảnh minh họa. (nursetimes.org)

Chúng ta còn chấp nhận bị bắt bớ vì “Bôi nhọ lãnh đạo” đến bao giờ?

Tôi tin rằng việc chấp nhận hình phạt bỏ tù dành cho những người “bôi nhọ lãnh đạo” chỉ là một phản ứng thụ động của chúng ta trong một xã hội nơi mà người dân đã quen với việc không có không gian để nói lên tiếng nói của mình.

Xét cả về lý tính, xét cả về tư pháp hình sự, thật khó để lý giải cho hiện tượng pháp luật quái lạ này. Nhưng quan trọng nhất vẫn là bạn, những người Việt Nam: Liệu còn có cách lý giải hợp lý nào cho việc bắt bớ, bỏ tù những người “bôi nhọ lãnh đạo” hay không?

Cây phượng sân trường. Ảnh: Báo Văn Hóa

Đốn hàng loạt cây phượng trong sân trường do sợ trách nhiệm!

“Cái bệnh sợ trách nhiệm nó vô trường học. Thay vì họ tìm giải pháp giải quyết cho tốt thì họ chặt luôn để khỏi chịu trách nhiệm cây gãy đổ. Mọi việc khác họ mặc kệ. Câu chuyện nó là vậy thôi…

Bất cứ trường học nào trên thế giới cũng có cây xanh. Ở Việt Nam đặc biệt có cây phượng mà bao nhiêu năm nay đâu có chuyện gì, bây giờ đổ ngã đem đi chặt hết. Họ làm những việc không có suy nghĩ. Cây phượng nó là thơ, là nhạc, là tâm hồn học trò bao nhiêu thế hệ mà bây giờ họ bất chấp.” (Anh Nguyễn Văn Dũng, một người dân Sài Gòn)

Phạm Minh Hoàng: Hành động của ông Lương Hữu Phước thay đổi được gì?

Trong những ngày qua Bắc Kinh đã tỏ rõ quyết tâm xé bỏ cam kết nguyên tắc “một quốc gia 2 chế độ” dành cho đặc khu Hong Kong, tạo nên phản ứng mạnh mẽ không chỉ từ người dân Hong Kong mà cũng khiến các quốc gia Tây Phương lo ngại.

Trong khi đó tại Việt Nam dư luận vừa ngỡ ngàng vừa tức giận trước cách hành xử của giới chức năng Việt Nam từ ngành tư pháp đến giáo dục… đưa ra các câu hỏi: Cái chết của một người kêu oan có làm thay đổi được gì ở Việt Nam hay không? và, liệu chặt hết các cây phượng trong các sân trường có khiến các học sinh an toàn hơn không?