Công an được trao quyền giám định thương tích: Cuộc sống người dân thêm bấp bênh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đề xuất mới của chính phủ giao quyền giám định thương tích cho phòng kỹ thuật hình sự thuộc công an tỉnh, thành phố đã làm dấy lên làn sóng lo ngại sâu sắc trong dư luận. Trong một xã hội mà ngành công an vốn đã được ưu ái vượt trội về ngân sách, quyền lực và sự bảo kê chính trị, việc trao thêm quyền giám định thương tích – một yếu tố then chốt trong quá trình tố tụng – chẳng khác nào đặt con dao vào tay kẻ bất lương luôn sẵn sàng lạm dụng nó!

Ngành công an từ lâu đã được xem là “con cưng” của chế độ, với khẩu hiệu “CAND còn đảng còn mình” như một lời tuyên thệ trung thành tuyệt đối. Họ được hưởng ngân sách cao gần gấp 10 lần hai ngành vô cùng quan trọng của một quốc gia là giáo dục và y tế – một sự phân bổ phản ánh rõ ràng ưu tiên của nhà nước: Bảo vệ quyền lực thay vì nâng cao dân trí hay chăm sóc sức khỏe cộng đồng.

Chẳng khác nào đặt con dao vào tay kẻ bất lương luôn sẵn sàng lạm dụng nó!

Sự bao che cho ngành công an không phải là điều gì mới mẻ. Những vụ công an vi phạm pháp luật, gây thương tích cho dân thường, thậm chí dẫn đến tử vong, thường bị xử lý nhẹ nhàng hoặc chìm xuồng. Nay, nếu họ được quyền giám định thương tích, thì khả năng bóp méo sự thật để chạy tội hoặc trả thù dân sẽ càng dễ dàng hơn. Một vết thương nặng có thể bị giám định là nhẹ, trong khi một phản ứng tự vệ của người dân có thể bị thổi phồng thành hành vi tấn công nghiêm trọng. Ai có kinh nghiệm với công an đều hiểu rất rõ sự thật này.

Đây là một bước đi nguy hiểm, phản cảm và phản dân chủ. Nó không chỉ làm xói mòn niềm tin vào công lý, mà còn đào sâu thêm hố bất công trong xã hội. Khi cơ quan gây thương tích lại được quyền xác định mức độ tổn hại, thì công lý đã bị thao túng ngay từ trong quy trình.

Người dân sẽ phải sống trong nỗi sợ hãi thường trực: Sợ bị đánh, sợ bị vu khống, sợ bị trả thù bằng chính hệ thống pháp lý. Một nhà nước pháp quyền không thể tồn tại nếu quyền lực không được kiểm soát, nếu công cụ bảo vệ chế độ lại trở thành công cụ đàn áp nhân dân.

Thay vì trao thêm quyền cho ngành công an, chính phủ cần củng cố tính độc lập của các cơ quan giám định, đảm bảo tính minh bạch và công bằng trong tố tụng.

Công lý không thể là đặc quyền của kẻ mạnh – nó phải là quyền bất khả xâm phạm của mọi công dân – đúng tinh thần của hiến pháp vốn là văn bản có giá trị cao nhất.

NT Ngọc

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm

Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn.

Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm.