Điểm yếu nhất trên thanh trụ lịch sử

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Lịch sử bất kỳ một đất nước nào cũng vậy, có lúc thịnh, có lúc suy. Nó như là một quy luật muôn đời. Lúc thịnh thì không nói gì, nhưng lúc suy thì rất nguy hiểm cho sinh mệnh của đất nước đó. Vì đó là lúc sức mạnh quốc gia suy yếu. Tựa như một kết cấu trụ nâng đỡ, nếu kết cấu bị sụm thì nó sẽ bị sụm bởi chỗ nào yếu nhất trên thanh trụ ấy. Lịch sử nhân loại không thiếu những quốc gia bị khai tử, và tất cả những quốc gia bị khai tử đó hầu hết rơi vào giai đoạn suy vong của một triều đại.

Thời điểm một đất nước bị khai tử chắc chắn nó gắn với thời kỳ suy vong của một triều đại trong đất nước đó. Nhưng ngược lại, một đất nước đang rơi vào thời kỳ suy vong chưa chắc gì bị khai tử. Tại sao 2 hiện tượng này không có tính thuận nghịch? Bởi vì đơn giản, một đất nước có bị xóa sổ hay không nó phải hội tụ đủ 2 yếu tố: thứ nhất, là triều đại đó đang suy; thứ nhì, kẻ thù hăm he cướp lấy đất nước đó đang ở thời kỳ cực thịnh. Địa chính trị là một yếu tố cực kỳ quan trọng, lấy ví dụ như Philippines nằm giữa biển không có láng giềng nào chung biên giới, nên nguy cơ bị thôn tính thấp hơn là Việt Nam nằm sát Trung Cộng.

“Không ai được chọn nơi mình sinh ra, nhưng mọi người có thể chọn cho mình cách sống”. Đối với con người thì như thế mà đối với quốc gia cũng tương tự vậy, Việt Nam không có sự chọn lựa để tách xa Trung Quốc về mặt địa lý, nhưng hoàn toàn có thể chọn cách xây dựng đất nước để vững vàng trước con thú dữ Trung Cộng. Điều này phụ thuộc vào ý chí của dân tộc chúng ta. Mà chọn cho quốc gia cách xây dựng đất nước nghĩa là phải chọn thể chế chính trị cộng sản hay dân chủ?

Việt Nam hiện nay đang tiệm cận với 2 yếu tố làm cho một quốc gia bị khai tử. Thứ nhất là dưới triều đại CSVN, đất nước quá yếu trước Trung Cộng. Thứ nhì là kẻ thù luôn muốn cướp lấy Việt Nam đã vươn lên thành cường quốc số 2 thế giới.

Hiện nay, Việt Nam đang là kẻ bắt chước mù quáng những gì Trung Cộng đã làm, khiến cho Việt Nam luôn là kẻ không bao giờ có sự thành công như Trung Cộng được. Đây là một chính sách tự cúi đầu xếp sau kẻ thù. Chính vì thế, Việt Nam dưới thời cộng sản khả năng bị thôn tính rất cao.

Nhìn lại thời kỳ Bắc thuộc gần đây nhất từ năm 1407-1427, chúng ta thấy gì? Lúc nhà Hồ cướp ngôi nhà Trần làm cho lòng dân oán thán. Thêm vào đó, thời Minh Thành Tổ bên Trung Hoa là một thời kỳ thịnh trị. Nhà Hồ bị dân chúng quay lưng, bởi vì triều đình không được dân ủng hộ thế là Việt Nam rơi vào tay phương Bắc. Hiện nay, chính quyền CSVN đang cô lập nhân dân, họ loại bỏ mọi đóng góp của nhân dân vào chính sách quản trị đất nước. Thậm chí Đảng CSVN đang xem nhân dân như là kẻ thù, như là đối tượng để tước đoạt nên lòng dân đang ngày một oán thán. Hiện nay chính quyền Bắc Kinh đang làm cho Trung Hoa mạnh lên và tham vọng của họ cực kỳ lớn. Nếu để Đảng CSVN cai trị lâu dài, đất nước Việt Nam khó mà thoát khỏi nhanh vuốt kẻ thù phương Bắc.

Không một kẻ bắt chước mù quáng nào có thể vượt qua được kẻ sáng tạo. Hiện nay chính sách của CSVN là chờ Trung Cộng xì ra cái gì đớp cái đấy. Toàn bộ cái bộ siêu quyền lực Bộ Chính Trị luôn chủ trương như vậy, toàn đớp lấy những thứ Tàu đã tạo ra mà không cần biết đúng sai, tốt xấu gì cả. Nếu Trung Cộng xây dựng XHCN màu sắc Trung Quốc thì CSVN mót lại và đặt là kinh tế thị trường định hướng XHCN. Nếu Trung Quốc lập đặc khu, CSVN cũng làm đặc khu. Nếu Trung Quốc có luật an ninh mạng thì CSVN cũng Luật An Ninh Mạng. Nếu Trung Quốc theo dõi công dân bằng camera nhận diện khuôn mặt thì Việt Nam cũng làm theo.

Để vượt qua người ta thì phải tránh xa công việc theo đít người ta chờ đớp lấy những thứ người ta thải ra. Cho nên thế mới thấy, chủ trương của Bộ Chính Trị là luôn đặt mình yếu hơn Trung Cộng. Cứ như thế này thì đời đời không bằng nổi Trung Cộng chứ đừng nói vượt qua.

Đấy là chỉ nói chính sách theo đuôi ăn hôi Trung Cộng thôi đã tự làm yếu mình rồi. Đối với trường hợp Việt Nam mức độ nguy hiểm hơn chúng ta tưởng nhiều. Hiện nay qua quan sát, ai cũng thấy rõ Đảng Cộng Sản Việt Nam phụ thuộc rất nhiều vào Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Mà một khi phụ thuộc chính trị, thì đất nước thực tế không có độc lập. Hãy chú ý, mỗi lần tổng bí thư Việt Nam lên ngôi thì việc đầu tiên của người này là sang Trung Cộng. Điều này đã thành quy luật từ lâu, nó cho thấy vai trò chủ tớ trong quan hệ 2 đảng rất rõ ràng. Và càng nguy hiểm hơn, khi bất kỳ kẻ nào muốn vào “tứ trụ” thì đều không thể thiếu, đó là họ phải sang Trung Quốc.

Hiện nay bà Nguyễn Thị Kim Ngân đang đang lên đường sang Trung Quốc. Trong bối cảnh tranh giành ghế quyền lực cho Đại Hội 13 năm 2021 sắp tới, thì ắt hẳn bà này đang đi một chuyến cầu viện nhằm mưu cầu một sự bảo kê của quan thầy dành cho bà vào kỳ Đại Hội 13 sắp tới.

Tự nguyện đứng sau kẻ thù, và tự nguyện giao sinh mệnh chính trị của đảng cho Trung Cộng nắm thì không còn nghi ngờ gì nữa, đất nước Việt Nam đáng thương này thực sự đang ở vào điểm yếu nhất của thanh trụ lịch sử. Nếu dân tộc này không thức tỉnh, thì đất nước có thể sụm một ngày nào đó bởi bàn tay Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Đỗ Ngà

Nguồn: FB Đỗ Văn Ngà

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

CSVN luôn miệng tuyên truyền quyền tự do ngôn luận được bảo đảm và tôn trọng ở Việt Nam. Ảnh: Internet

Nghĩ về “bảo đảm tự do ngôn luận chứ không cổ suý tự do ngôn luận”

Trong thể chế chính trị độc tài tại Việt Nam, khi CSVN nói rằng “bảo đảm tự do ngôn luận” chỉ mang ý nghĩa tuyên truyền bề nổi mà thôi. Sự kiện CSVN ký vào Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 1948 cũng như viết trong Hiến Pháp 2013 rằng “Nhà nước Việt Nam tôn trọng tự do ngôn luận,” hoàn toàn là “a dua” theo trào lưu chung của nhân loại, qua đó tô vẽ bộ mặt của chế độ bớt cực đoan, khủng bố đối với những ai ít hiểu biết.

Đại dịch Covid-19: Ai chịu trách nhiệm về sự lây lan của 2019-nCoV khiến cả thế giới chịu tai họa? Ảnh: Internet

Covid 19: Bắc Kinh phải chịu trách nhiệm

Hành động bưng bít này là phạm tội. Muốn tránh bệnh di truyền lan tràn cho cả loài người, mỗi quốc gia khi biết có người mắc bệnh dịch mới phải lập tức thông báo ngay cho các nước khác biết. Đó là một bổn phận.

Năm 2003, Trung Cộng đã phạm tội chậm trễ không cho các nước láng giềng biết ngay khi bệnh SARS phát khởi. Năm nay, họ bảo vệ rất lâu quan điểm là vi khuẩn SARS‑CoV‑2 chỉ truyền từ thú vật sang loài người. Họ chỉ chịu công nhận rằng vi khuẩn đã truyền từ người sang người, ngày 20 tháng Giêng, 2020, hàng tháng sau khi bệnh phát khởi.

Tổ hợp năng lượng tái tạo điện mặt trời và điện gió ở Ninh Thuận. Ảnh: Báo Khoa Học và Phát Triển

Tại sao Việt Nam không nên phát triển điện hạt nhân bằng mọi giá?

Do tính chất phức tạp của các nhà máy điện hạt nhân, chính phủ Việt Nam có thể sẽ phải chịu gánh nặng kép, vừa là chủ sở hữu, vừa là người cung cấp tài chính cho các dự án đó. Tuy nhiên đối với các nhà máy điện khí, chúng có thể được đầu tư xây dựng và vận hành bởi các nhà đầu tư tư nhân hoặc nước ngoài, do đó giúp chính phủ không phải bận tâm về những vấn đề này.

Bệnh viện C ở Đà Nẵng bắt đầu phong toả vào ngày 24/7/2020 sau khi có ca nghi nhiễm Covid-19 trở lại. Ảnh: VOA chụp từ VnExpress

2019 nCoV và Việt Nam: Chính quyền thật sự đáng sợ

New York Times từng đăng một bài bình luận của Nicholas Kristof “Lây nhiễm virus Corona, giá mà nhân loại phải trả cho độc tài ở Trung Quốc.” Các sự kiện và nhân chứng cho thấy: Kiểm soát thông tin để bảo vệ sự “ổn định chính trị” trong một chế độ toàn trị, đặc biệt là từ khi Trung Quốc được đặt dưới sự lãnh đạo của Tập Cận Bình đã khiến cả Trung Quốc lẫn cộng đồng quốc tế phải trả giá quá đắt.

Đáng ngạc nhiên là bất kể 2019 nCoV đang lây lan tại Việt Nam, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam tiếp tục bắt chước Trung Quốc hành xử y hệt như thế.