
Từ chiếc giày của cô gái Thủ Thiêm
Rõ ràng có một điều gì đó đang biến chuyển, đi từ ngậm miệng tức tưởi sang chỗ đấu tranh kêu gào và tiến đến bứt phá và bây giờ là ném thẳng vào mặt. Thế mới hiểu thế nào là sức mạnh của nhân dân!

Rõ ràng có một điều gì đó đang biến chuyển, đi từ ngậm miệng tức tưởi sang chỗ đấu tranh kêu gào và tiến đến bứt phá và bây giờ là ném thẳng vào mặt. Thế mới hiểu thế nào là sức mạnh của nhân dân!

Các thách thức về kinh tế và xã hội đang đòi hỏi Trung Quốc và Việt Nam lựa chọn một thiết chế chính trị tiến bộ hơn thiết chế chính trị hiện tại, và đây không phải là một lựa chọn may rủi mà là sự lựa chọn dựa trên thông minh hay ngu xuẩn. Kẻ thông minh sẽ có lựa chọn thông minh, kẻ ngu xuẩn sẽ có lựa chọn ngu xuẩn.

Những giả thiết về kịch bản chế tài ngoại giao của Slovakia đối với Việt Nam – như ‘hạ cấp ngoại giao’, triệu hồi đại sứ của Slovakia về nước và tuyên bố trục xuất Đại sứ của Việt Nam tại Slovakia về nước – té ra là không xa sự thật. Nhưng với tuyên bố ‘tạm ngừng quan hệ với Việt Nam’, Slovakia còn trừng phạt nặng nề hơn cả thế.

Chiếc giày của chị Dương làm người dân bình thường chợt tỉnh sau hơn bốn mươi năm sợ hãi chỉ biết cặm cụi mưu sinh và âm thầm tuân theo quy luật do người Cộng sản đưa ra, bất kể quy luật ấy bất công đến thế nào chăng nữa.

Lòng yêu nước và ý chí đấu tranh với cái ác, cái xấu và chống giặc ngoại xâm của Lê Đình Lượng đã thắp sáng ngọn lửa đấu tranh cho người dân trên quê hương ông. Những việc Lê Đình Lượng làm đã nêu một tấm gương sáng cho các cựu chiến binh noi theo. Người dân Yên Thành Nghệ An đã dám bước qua nỗi sợ hãi để giành lại quyền con người cho mình đã có sự góp công không nhỏ của Lê Đình Lượng.

Trong lúc câu chữ của bà Chủ tịch Nguyễn Thị Quyết Tâm chưa kịp “thuyết phục” thì chiếc giày, như một cách trả lời hàm xúc nhất mà một người dân tay không tấc sắt dám ném trả vào mặt cả hệ thống cầm quyền để chứng tỏ cho bọn tham quan ô lại biết rằng tận cùng của nỗi đau sẽ là những phản ứng.

Như một thói quen suy luận ngược, gần như bất kỳ vấn đề gì mà một chính quyền độc trị cấm cản thông tin thì đó chính là thực trạng trầm trọng của chính quyền đó. “Tăng trưởng kinh tế chậm lại” – như khái niệm trong bản chỉ thị của chính phủ Trung Quốc – hoàn toàn có thể được hiểu là nền kinh tế nước này về thực chất đã rơi vào suy thoái…

Giữa những hận thù của chế độ, đứng trước bản án 20 năm tù khắc nghiệt và bất công, nổi lên nụ cười Lê Đình Lượng. Tôi không biết nên dùng tính từ nào để nói về nụ cười lịch sử này. Hiền hoà, đôn hậu, nhân ái, tự tại, thảnh thơi… Anh đi vào lao tù của chế độ độc ác bằng một nụ cười như vậy. Xin được gọi đó là Nụ cười Việt Nam.

Vụ “nhắn tin” chỉ là một trong rất nhiều việc nhằm mục đích tuyên truyền thường thấy hàng ngày, ở đâu cũng có, cấp nào cũng có, từ cơ sở đến trung ương. Vì kém cỏi trong việc điều hành quản lý đất nước nên nhà cầm quyền phải tạo ra những hình ảnh tuyên truyền để lấp liếm đi những chuyện làm như mèo mửa.

Trong lần cuối cùng gặp được chị Trần Thị Nga, tôi hỏi nhỏ rằng bị đánh đập liên tục như vậy, sao chị không tạm ngừng lại. “Đau lắm thầy à”, ánh mắt của chị Nga như lạc đi khi nhớ việc chị từng bị các công an giả trang dùng gậy sắt đánh đến gãy chân và tay. Tôi còn nhớ rõ là chị đã rùng mình. “Nhưng em không hiểu sao không ngừng được thầy ạ”,

Tại sao đảng Cộng Sản không thể chính danh được? Bởi vì từ bản chất và do lịch sử cấu tạo, các đảng Cộng Sản không xây dựng những định chế chính trị bền vững mà chỉ lo củng cố quyền hành cá nhân các lãnh tụ. Tính chất này không những khiến cho đảng Cộng Sản luôn luôn bất ổn, mà còn khiến cả guồng máy quốc gia cũng bất ổn.

Còn gì lý tưởng hơn khi mọi người đứng lên đòi hỏi thực thi những gì ghi trong pháp luật CSVN chứ chẳng cần nói đến các công ước quốc tế, vì nếu thế thì chế độ độc tài CS đã xụp đổ từ lâu và những hiệp ước quốc tế như WTO, TPP hoặc EVFTA sẽ đem lại lợi ích thực tế và vĩnh cửu cho đất nước mà không cần ràng buộc một điều khoản nào.