Gạo, nỗi lo của người Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 22 tháng Ba, báo chí Việt Nam và mạng xã hội nổi sóng khi được biết Trung Quốc nhập khẩu ào ạt gạo của Việt Nam. Trong 2 tháng đầu năm 2020, số gạo xuất sang Trung Quốc tăng 7 lần về sản lượng, 8 lần về giá trị so với cùng thời gian của năm 2019.

Ngày 23 tháng Ba, trước áp lực của dư luận, ông Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu Tổng Cục Hải Quan tạm ngưng xuất khẩu gạo sau 0g ngày 24 tháng Ba. Chỉ thị này gây hoảng loạn giới nông dân và các lái buôn gạo. Ngay sau đó, Bộ Công Thương có văn bản hoả tốc đề nghị thủ tướng cho hoãn quyết định trên,

Trong lúc đại dịch coronavirus tiếp tục hoành hành, cuộc tranh luận về việc xuất hay không xuất gạo trở nên gay gắt và cho đến nay vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt.

Phe đề nghị dừng xuất khẩu gạo cho rằng nhu cầu bảo đảm an ninh lương thực trong nước vẫn là trên hết. Dịch Covid-19 diễn biến phức tạp, không ai đoán trước kết cuộc sẽ ra sao. Việt Nam cần cố thủ lương thực cho chắc ăn. Trên thế giới, nhiều nước đã áp dụng các biện pháp cố thủ lương thực này. Serbia cấm xuất khẩu dầu hướng dương và nhiều sản phẩm khác. Một số nước Bắc Phi cũng lấy quyết định tạm ngưng xuất khẩu lương thực. Kazakhstan, một trong những nước xuất khẩu bột mì lớn nhất thế giới, đã cấm xuất khẩu sản phẩm này và nhiều loại lương thực khác. Nga cũng cho biết đang nghiên cứu việc có nên tiếp tục xuất khẩu lúa mì hay không và sẽ quyết định trong vài ngày tới.

Phe đề nghị nên tiếp tục xuất khẩu cho rằng việc dừng xuất khẩu gạo sẽ gây thiệt hại lớn cho doanh nghiệp cũng như nông dân trồng lúa. Điều này sẽ khiến giá lúa gạo giảm mạnh, nông dân rơi vào tình cảnh được mùa nhưng mất giá. Theo họ thì vụ Đông Xuân vừa qua, Đồng bằng sông Cửu Long được mùa. Lượng lúa gạo trong dân và doanh nghiệp rất lớn, trên 6,5 triệu tấn gạo cần được bán nhanh, để có kho thu mua các vụ tiếp theo. Hơn nữa, Việt Nam cũng không lo thiếu gạo, vì dịch Covid-19 không ảnh hưởng đến sản xuất nông nghiệp, đặc biệt là lúa gạo.

Còn Trung Quốc thì sao? Nước này không những ngưng xuất khẩu nhiều loại nhu yếu phẩm, mà còn đang nỗ lực bổ sung vào kho dự trữ lương thực chiến lược của họ. Là nước sản xuất gạo nhiều nhất thế giới, Trung Quốc có khu dự trữ gạo và lúa mì đủ dùng trên một năm, nhưng họ vẫn chưa cho là đủ, nên đang ráo riết thu mua lúa gạo. Việt Nam là một trong những nguồn cung cấp chính. Đây là lý do mà sự xuất khẩu từ Việt Nam sang Trung Quốc đột nhiên tăng vọt, khiến dư luận phải chú ý và đặt vấn đề.

Trung Quốc thì có chủ trương rất rõ ràng. Còn Việt Nam thì sao?

Nước ta mặc dù có tiếng là nước xuất khẩu gạo trong hàng top của thế giới, nhưng về mặt an ninh lương thực nội địa, chỉ đứng thứ 57/113 quốc gia, đây là mức trung bình, do ngành nông nghiệp vẫn còn nhiều bất cập. Do đó, nếu gặp một cuộc khủng hoảng lớn, như nạn đại dịch hiện nay, Việt Nam có thể mau chóng rơi vào tình trang thiếu lương thực và một bộ phận không nhỏ của xã hội sẽ thiếu đói, do sự chênh lệch giàu nghèo và những bất công trong xã hội.

Trong lúc đó, giá gạo trên thị trường thế giới vẫn tiếp tục tăng cao. Thái Lan là nước gần như duy nhất cho xuất khẩu gạo, nên độc chiếm thị trường thế giới. Giá gạo nội địa cũng tiếp tục tăng, so với thời điểm trước khi dịch thì giá đã tăng từ 20 đến 30%. Nhà cầm quyền thì đang chờ các bộ báo cáo, đưa đề nghị và chờ sau ngày 6 tháng Tư mới có quyết định chung cuộc. Cuộc tranh luận về việc xuất hay không vẫn tiếp tục nóng.

Hình như trong cuộc tranh luận này, vấn đề ngập mặn ở Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) không thấy đề cập đến. Hình như, ai cũng cho là nay mai, khi hết mùa khô, ĐBSCL sẽ trở lại bình thường, vẫn tiếp tục là vựa lúa của cả nước. Hình như tiếng khóc của người nông dân ĐBSCL đang dở sống dở chết về tình trạng ngập mặn chưa từng có, về sự biến đổi môi trường sinh thái không đến tai các chuyên gia hoạch định chiến lược lương thực!

Còn một mối lo khác là kho dự trữ quốc gia (KDTQG). Hiện nay không có con số chính thức lương thực trong KDTQG là bao nhiêu. Năm 2019, Tổng Cục Dự Trữ Nhà Nước cho biết đã thu mua 80.000 tấn thóc và 200.000 tấn gạo. Năm 2020 thu mua 190.000 tấn gạo và 80.000 tấn thóc. Đó là số vào kho của 2 năm 2019 và 2020, còn số ra bao nhiêu thì không rõ. Có người ước lượng hiện nay KDTQG có từ 700.000 đến 800.000 tấn.

Với mức dự trữ này, một nước có gần 100 triệu dân như Việt Nam dùng được tối đa là 45 ngày!

Trong trường hợp xấu là đại dịch kéo dài cả năm hay hơn, số gạo thặng dư đã xuất khẩu hết, mùa màng bị đình trệ, kho dự trữ quốc gia lo cho dân được 45 ngày, sau đó thì sao?

Đây là câu hỏi mà tôi nghĩ những kẻ lãnh đạo Việt Nam hiện nay không chắc có câu trả lời.

Gạo, đúng là nỗi lo của người Việt Nam!

Nguyễn Ngọc Đức

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.