Giá như…

Quang cảnh khu Trung tâm hội chợ triển lãm Giảng Võ ở Hà Nội bị phá dỡ để nhường chỗ cho một trung tâm mua bán và chung cư hôm 13/9/2016. Ảnh: AFP
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sáng nay trên đường ra sân bay Nội Bài, xe Grab của tôi bị tắc lại mươi phút đoạn cầu vượt Cầu Giấy về Bưởi. Anh lái xe nhiều kinh nghiệm đoán ra ngay chỉ có thể là tai nạn.

Lúc xe thoát được lướt qua tôi mới sững sờ trước một bé gái nằm bất động, đầu bê bết máu [1]. Xung quanh nhiều người, thật dễ hiểu, ngoài gọi cho 115, chẳng biết làm gì khác. Trách sao được, biết làm gì bây giờ trong tình huống đấy?

Anh lái xe và tôi cứ thấp thỏm không yên. Tôi hỏi anh, ít nhất 10 phút trôi qua khi mình bị tắc lại, sao không nghe tiếng còi hụ cấp cứu? Rành đường xá, anh tiếp lời, đúng rồi, quanh đây nhiều bệnh viện, sao cứu thương chậm thế?

Tôi không biết gì về y học, tôi chỉ thấy đầu bé ra máu nhiều quá, nhanh hay chậm hơn dù chỉ một phút hẳn cũng rất hệ trọng với tính mạng em lúc này.

Nhiều người sẽ bảo ‘đấy, lại cứ so sánh với nước giàu’, nhưng tôi không thể không nghĩ đến nhiều nước trên thế giới có tiêu chuẩn về việc trong tối đa bao lâu xe cứu thương phải đến được với người bị tai nạn hoặc bệnh tật đe dọa tính mạng (life threatening). Ở Anh chẳng hạn, tiêu chuẩn mới nhất là 7 phút [2].

Tôi không dám trách các bệnh viện, đội trực xe cứu thương, hay ngay cả tổng đài 115. Tất cả những người làm việc trong khu vực công đều có thể biện minh không ai cãi được rằng lương đến đâu, nhiệt tình đến đó. Đồng lương chết đói trách sao lòng nhiệt thành không chết yểu.

Tôi chỉ còn có thể giá như:

Giá như nguồn lực quốc gia không bị ăn tàn phá hại trong những tập đoàn nhà nước mà dành cho khu vực tư nhân để đất nước thịnh vượng hơn, đủ sức trả lương sống được cho người làm khu vực công;

Giá như bầu sữa ngân sách không bị vắt kiệt cho những dự án vừa lãng phí vừa thất thoát, mỗi người Việt sẽ được chăm lo hơn, từ sức khỏe cho đến học vấn;

Giá như Hà Nội, thay vì giao đất công dưới gầm bàn, công khai đấu giá trăm, ngàn lô đất vàng thì lo gì thiếu nguồn lực nâng tầm chất lượng cuộc sống cho dân thủ đô;

Giá như lãnh đạo thủ đô phải tranh cử vất vả mới nắm được quyền, hẳn mới có động lực để luôn phải nghĩ cách giải quyết các vấn nạn đô thị, từ tai nạn giao thông đến khả năng phản ứng kịp thời từ cứu thương cho đến cứu hỏa.

Dẫu biết rằng ngay cả khi mọi chuyện giá như ở trên thành hiện thực, em bé sáng nay có thể vẫn ra đi, bởi tai nạn chết người nước nào cũng có, dù giàu hay nghèo.

Song ít nhất, em có thêm một cơ hội.

Bởi vậy, đừng giá như nữa. Sẽ thật xấu hổ nếu chúng ta, tôi và bạn, cứ mãi giá như và chẳng làm gì để cho con cháu mình có thêm một cơ hội.

Nguyễn Anh Tuấn


[1] http://kinhtedothi.vn/thong-tin-moi-nhat-tu-vu-xe-ban-tai-gay-tai-nan-bo-tron-tren-vanh-dai-2-358972.html

[2] https://www.nuffieldtrust.org.uk/resource/ambulance-response-times

Nguồn: RFA

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Bệnh viện C ở Đà Nẵng bắt đầu phong toả vào ngày 24/7/2020 sau khi có ca nghi nhiễm Covid-19 trở lại. Ảnh: VOA chụp từ VnExpress

2019 nCoV và Việt Nam: Chính quyền thật sự đáng sợ

New York Times từng đăng một bài bình luận của Nicholas Kristof “Lây nhiễm virus Corona, giá mà nhân loại phải trả cho độc tài ở Trung Quốc.” Các sự kiện và nhân chứng cho thấy: Kiểm soát thông tin để bảo vệ sự “ổn định chính trị” trong một chế độ toàn trị, đặc biệt là từ khi Trung Quốc được đặt dưới sự lãnh đạo của Tập Cận Bình đã khiến cả Trung Quốc lẫn cộng đồng quốc tế phải trả giá quá đắt.

Đáng ngạc nhiên là bất kể 2019 nCoV đang lây lan tại Việt Nam, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam tiếp tục bắt chước Trung Quốc hành xử y hệt như thế.

Khu vực cách ly đặc biệt trong một bệnh viện. Ảnh: FB Bản tin Sức khỏe mỗi ngày

Khi tử thần gõ cửa, đừng “cố đấm ăn xôi”

Thậm chí, chính các bệnh viện sẽ là nguồn phát tán khủng khiếp. Cho nên, biện pháp cần thiết là kiểm tra xét nghiệm SARS-CoV-2 không chỉ cho các bệnh nhân có triệu chứng về hô hấp và sốt, mà cho tất cả các bệnh nhân nhập viện, y bác sĩ, nhân viên bệnh viện và người thăm thân. Hạn chế tối đa việc thăm thân nếu không thể tầm soát và kiểm tra hết. Việc này, cần thực hiện ở tất cả tỉnh thành đã có dịch. Cũng như hệ thống bệnh viện cần có biện pháp khử trùng, giãn cách, kiểm soát rủi ro lây nhiễm chéo ở tất cả các khoa, phòng.

Ông Vũ Ngọc Hoàng, cựu Phó Ban Tuyên Giáo Trung Ương, người đã huênh hoang và ngạo mạn trong một bài viết nhân kỷ niệm 90 năm ngành tuyên giáo, rằng “công tác tuyên giáo là nhằm tham gia khai hoá văn minh cho cộng đồng dân tộc và thực hiện nhiệm vụ chính trị.” Ảnh: FB Việt Tân edited

Đảng và Trí Thức

Đáng lý ra lãnh đạo đảng CSVN phải thấy rõ trách nhiệm lớn nhất của họ là đã đưa đất nướcViệt Nam đi vào ngõ cụt trong mấy thập niên qua, dưới sự lừa dối, phỉnh gạt của Ban Tuyên Giáo. Thế mà, đánh dấu cái gọi là 90 năm Tuyên Giáo, ông Vũ Ngọc Hoàng, cựu Phó Ban Tuyên Giáo đã huênh hoang và ngạo mạn viết rằng: “công tác tuyên giáo là nhằm tham gia khai hoá văn minh cho cộng đồng dân tộc và thực hiện nhiệm vụ chính trị!”

Cử nhân cờ vua Nguyễn Nhân Chinh, thứ nhì từ phải, con trai đương kiêm bí thư tỉnh ủy, được bổ nhiệm vào vị trí bí thư thành ủy Bắc Ninh. Ảnh: FB Việt Tân

Chiến thắng của mạng xã hội

Cử nhân cờ vua Nguyễn Nhân Chinh đang bị trung ương đảng CSVN “xem xét” sau khi mạng xã hội đồng loạt lên án việc ông được bổ nhiệm vị trí bí thư thành uỷ Bắc Ninh.

Có thể xem đây là một chiến thắng không nhỏ của mạng xã hội, nhất là các lên tiếng, liên tục chỉ trích mạnh mẽ tệ nạn “cả họ làm quan,” “con quan thì lại làm quan.”