Giặc đến nhà đàn bà phải đánh!

Nguyễn Phú Trọng trong buổi tiếp xúc cử tri Hà Nội hôm 15/10/2019
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Có khi nào những kẻ bán nước nhận là mình bán nước không? Dĩ nhiên là không?

Người dân Việt dù là cả tin, bị lừa và có thể là nhẫn nhịn đến mức độ vượt quá sự tưởng tượng như hiện nay, trong lòng vẫn còn chút nghi ngờ ở sự tốt lành của tập đoàn lãnh đạo Hà Nội; nhưng khi sự nghi ngờ tan biến với lòng phẫn nộ cao độ thì chắc chắn họ sẽ tức khắc nổi dậy đập tan những kẻ bán nước.

Cho nên, bằng mọi giá, nhóm lãnh đạo hiện nay tìm đủ cách duy trì sự nghi ngờ còn sót lại đó, hầu xoa dịu sự phẫn nộ để mong người dân không vùng dậy. Nói cách khác, họ tiếp tục lừa người dân, dù thô bỉ, dù trắng trợn, dù hèn hạ cách mấy, nhằm che giấu tội ác, cho đến khi không còn che giấu được nữa.

Bản chất cố hữu của cộng sản là vong bản, độc tài và đối tượng để bóc lột của họ là người dân. Những sự thật này đã được chứng thực và phơi bày ở những quốc gia từ bỏ chế độ cộng sản, và đang mỗi ngày hiện rõ hơn tại các quốc gia cộng sản còn sót lại mà Việt Nam là một.

Trong cuộc chiến xâm lược miền Nam, Lê Duẩn đã từng lớn tiếng tuyên bố rằng: “Ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc.” Lời của Lê Duẩn là minh chứng cho sự vong bản của Đảng Cộng Sản Việt Nam, bởi vì chính nghiã duy nhất của chiến tranh là nhu cầu bảo vệ lãnh thổ và dân tộc, không bao giờ là vì quyền lợi của một ai khác.

Gây ra cuộc chiến nồi da xáo thịt Bắc Nam khiến bao nhiêu triệu thanh niên và dân lành chết uổng mạng không phải vì hạnh phúc của dân tộc và đất nước mà là vì Nga, vì Tàu, để dẫn đến ngày hôm nay đất nước sắp rơi vào vòng Bắc Thuộc lần thứ năm.

Với bản chất của kẻ cướp, lãnh đạo CSVN đã liên tục tạo ra không biết bao nhiêu là bi kịch cho người dân, bắt đầu bằng Cải Cách Ruộng Đất long trời lở đất ở miền Bắc, giết không gớm tay hàng mấy trăm ngàn người dân vô tội, gây nên một tình trạng hoảng sợ chưa từng có trong lòng người dân, tạo chấn động tâm lý bất ổn chưa bao giờ chấm dứt. Rồi thảm sát Mậu Thân 1968 và Tù Cải Tạo, Kinh Tế Mới sau khi cưỡng chiếm Miền Nam năm 1975 đã khiến hàng mấy trăm ngàn người hoảng loạn vượt biển vượt biên bỏ xác nơi rừng sâu biển rộng.

Và khi đã nắm trọn quyền trong tay thì CSVN đã biến việc cướp bóc trấn lột người dân trở thành quốc sách, dung túng cho cán bộ từ trên xuống dưới thả dàn cướp bóc mà ông Trương Tấn Sang từng ví von đó là những bầy sâu.

Nhưng tội ác to lớn nhất của tập đoàn lãnh đạo CSVN chính là dâng biển đảo, lãnh thổ cho Tàu Cộng. Tội ác này bắt đầu từ Công Hàm bán nước theo lệnh Hồ Chí Minh của Thủ Tướng CSVN Phạm Văn Đồng năm 1958 công nhận Quần Đảo Hoàng Sa của Việt Nam thuộc về Trung Cộng.

Đến năm 1974, khi Trung Cộng chiếm Hoàng Sa của Việt Nam thì một lần nữa Đảng CSVN vẫn không lên tiếng dù chỉ là một lời phản đối suông.

Sự nhục nhã và thoả thuận ngầm dâng nước cho Tàư càng lộ rõ hơn khi năm 1988 Đảng CSVN ra lệnh cho quân đội đứng im không được nổ súng kháng cự để cho Trung Cộng mặc sức tàn sát và chiếm Đảo Gạc Ma ở Trường Sa.

Kế hoạch bán nước đã tới đỉnh điểm kể từ năm 1990, tại Hội Nghị Thành Đô, nơi các lãnh đạo Đảng CSVN lén lút ký kết mật ước bán nước cho Tàu. Từ đó, tất cả những việc Đảng CSVN làm đều nhất quán với giao kèo dâng nước mà Đảng CSVN vẫn giấu nhẹm cho tới giờ.

Lần lượt nhiều phần đất, biển và đảo của quê hương Việt Nam bị Đảng CSVN trao cho Trung Cộng: Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Bôxít Tây Nguyên, các đặc khu kinh tế, Formosa, giàn khoan HD 981 rồi HD 8 và Bãi Tư Chính …

Đảng CSVN còn tiếp tay tạo cho Trung Cộng những phương tiện để dễ bề khống chế và đè bẹp sự nổi dậy của người dân Việt và ngay cả của Quân Đội, có thể xảy ra trong tương lai bằng cách hủy hoại niềm tin của người dân Việt qua việc liên tục đè bẹp mọi biểu hiện chống Tàu xâm lược của những người yêu nước. Bắt chước Bắc Kinh, Hà Nội còn đặt ra Luật An Ninh Mạng để kiểm soát người dân, vi hiến cướp đoạt quyền biểu tình của người dân và chà đạp các quyền tư do căn bản khác như tự do phát biểu, tự do tôn giáo, tự do lập hội, tự do hội họp, và thậm chí tự do ứng cử và bầu cử.

Những chính sách đồi trụy được tung ra áp dụng để lũng đoạn giáo dục và tôn giáo hầu biến người dân thành một đàn cừu mất định hướng và mất sức đề kháng đối với ngoại xâm từ phương Bắc.

Một số lượng lớn người Tàu không thể kiểm soát được đã được Trung Cộng lén cài cắm ở những địa điểm chiến lược của Việt Nam với sự bảo bọc lén lút của Đảng CSVN. Và vô số những hành động khác mà lãnh đạo Hà Nội vừa lén lún, vừa công khai tiếp tay cho giặc.

Viễn cảnh đất nước Việt Nam càng ngày càng rơi vào sự khống chế của Bắc Kinh là điều có thật và cấp bách. Tuy nhiên, vẫn còn một số người Việt tin vào “lòng yêu nước không có” của tập đoàn lãnh đạo, để không hành động cứu nước.

Nghĩ lại việc công an chỉ đánh bằng dùi cui mà dân còn thúc thủ, thì đến khi Tàu Cộng dùng đạn thật xâm lược thì dân ta sẽ đỡ làm sao? Gương Mông Cổ và Duy Ngô Nhĩ đã bày ra đó!

Chẳng còn con đường nào khác ngoài việc toàn dân tức khắc đồng lòng đứng dậy đuổi cả giặc nội xâm và ngoại xâm.

Phải đánh thôi! Giặc đến nhà đàn bà phải đánh!

Hoàng Trường

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…